Nghịch Thiên
Chương 85
Trần Phong bước chân vào lối đi bí mật, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự lạnh lẽo hay nguy hiểm, mà là một luồng khí tức cổ xưa, ấm áp và thuần khiết đến lạ thường. Nó không giống linh khí thưa thớt của Phàm Trần Giới, cũng không phải thứ linh khí tạp nham mà các tông môn nhỏ cố gắng thu thập. Đây là một loại năng lượng nguyên thủy, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn năm, chờ đợi một kẻ có duyên thức tỉnh.
Con đường trước mắt không phải là một đường hầm tối tăm. Tường đá hai bên được chạm khắc những hoa văn phức tạp, cổ kính, phát ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt, đủ để soi rõ mọi ngóc ngách. Mỗi hoa văn dường như là một câu chuyện, một phù văn, ẩn chứa những bí mật không thể giải mã chỉ bằng cái nhìn thoáng qua. Trần Phong không vội vàng. Hắn cảm nhận được sự vĩ đại của nơi này, và hắn biết, đây mới chính là cơ duyên thực sự của Cổ Di Tích Thiên Ảnh.
Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều vững chãi. Linh khí trong đường hầm đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, thấm đẫm vào từng lỗ chân lông, xoa dịu cơ thể và làm sạch kinh mạch. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn, vốn đã bắt đầu nảy mầm từ khi hắn hấp thụ tinh hoa của Cổ Di Tích, giờ đây như được tưới tắm bằng cam lồ. Nó rung động nhẹ, phát ra một luồng sức mạnh khó tả, khiến tâm trí Trần Phong trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.
Càng đi sâu, áp lực vô hình càng tăng lên, nhưng đó không phải là áp lực gây tổn hại, mà là một sự kiểm nghiệm. Nó kiểm tra ý chí, sự kiên định và cả tiềm năng của kẻ đặt chân vào. Đối với Trần Phong, kẻ đã trải qua bao thăng trầm, bị số phận vùi dập và giờ đây đang trên con đường Nghịch Thiên, áp lực này chỉ như một cơn gió thoảng qua. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang được tôi luyện, trở nên mạnh mẽ hơn, thuần túy hơn.
Sau khi đi qua một đoạn đường dài, Trần Phong dừng lại trước một cánh cửa đá khổng lồ. Cánh cửa không có tay nắm, không có khe hở, chỉ có một phù văn hình rồng cuộn quanh một viên ngọc màu đen tuyền khảm ngay chính giữa. Viên ngọc đó không phát sáng, nhưng lại tỏa ra một lực hút kỳ lạ, như thể nó đang nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Hắn đưa tay chạm vào viên ngọc. Ngay lập tức, một luồng điện giật chạy dọc cánh tay, nhưng không gây đau đớn. Thay vào đó, một dòng thông tin cổ xưa ùa vào tâm trí hắn. Đó là một phần nhỏ của một công pháp, một kỹ năng, hay đúng hơn, một lời nguyền cổ xưa đã bị lãng quên – Thiên Ảnh Đoạt Hồn Quyết.
Thiên Ảnh Đoạt Hồn Quyết không phải là công pháp tu luyện bình thường. Nó là một phương pháp cực đoan, cho phép người tu luyện hấp thụ linh hồn của kẻ khác để cường hóa bản thân, hoặc tạo ra các phân thân ảnh để chiến đấu. Nhưng điều đáng sợ hơn, nó còn có thể đoạt lấy ‘thiên mệnh’ của kẻ khác, biến kẻ mang ‘thiên mệnh’ thành một cái xác rỗng, còn bản thân người tu luyện sẽ chiếm đoạt vận may và tiềm năng của người đó. Đây chính là một công pháp nghịch thiên, một con đường đi ngược lại lẽ thường, hoàn toàn phù hợp với bản chất của Trần Phong.
Thông tin đó không khiến Trần Phong kinh hãi, mà ngược lại, hắn cảm thấy một sự cộng hưởng sâu sắc. Hắn sinh ra đã bị coi là phế vật, bị số phận ruồng bỏ. Giờ đây, hắn có cơ hội để “đoạt” lại những gì lẽ ra thuộc về mình, thậm chí là những gì thuộc về kẻ khác. Ý niệm “Nghịch Thiên” trong lòng hắn càng trở nên kiên định.
Viên ngọc đen tuyền trên cánh cửa đá bắt đầu phát sáng. Ánh sáng đen huyền ảo lan tỏa, những phù văn hình rồng trên cánh cửa cũng theo đó mà uốn lượn, như thể đang sống dậy. Cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn bên trong.
Đó là một đại điện cổ kính, không một chút bụi bặm, thời gian dường như đã ngừng lại ở nơi này. Chính giữa đại điện là một bệ đá cao, trên đó đặt một pho tượng đá hình người, nhưng gương mặt bị che khuất, chỉ có thể thấy đôi mắt rỗng tuếch nhìn thẳng vào hư vô. Xung quanh pho tượng, chín ngọn đèn dầu không có lửa, nhưng lại phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo, chiếu rọi lên pho tượng. Dưới chân bệ đá là một hồ nước nhỏ, nước trong hồ không phải là nước bình thường, mà là một chất lỏng màu vàng kim, đặc quánh, tỏa ra linh khí nồng đậm đến mức khiến Trần Phong cảm thấy toàn thân mình muốn nổ tung.
“Đây là… Tinh Hoa Linh Dịch!” Trần Phong thốt lên. Hắn đã đọc được về thứ này trong một cuốn sách cổ sơ sài. Tinh Hoa Linh Dịch là linh dịch được cô đọng từ hàng vạn năm linh khí tinh túy, có thể giúp tu sĩ tẩy rửa kinh mạch, tăng cường thể chất, thậm chí là đột phá cảnh giới mà không gặp phải chướng ngại. Một giọt Tinh Hoa Linh Dịch có thể sánh ngang với cả một hồ Linh Tuyền. Mà ở đây, lại là cả một hồ nhỏ!
Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền Trần Phong rung động dữ dội hơn bao giờ hết, như thể nó đang gào thét đòi được hấp thụ thứ linh dịch này. Trần Phong không chần chừ. Hắn bước đến bên hồ Tinh Hoa Linh Dịch, không chút e dè, cởi bỏ y phục và ngâm mình vào đó.
Ngay lập tức, một cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cơ thể, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt. Nhưng sau đó, là một sự sảng khoái tột độ. Tinh Hoa Linh Dịch ào ạt tràn vào kinh mạch, xé tan mọi tạp chất, mở rộng từng mao mạch nhỏ nhất. Linh lực trong cơ thể hắn cuộn trào, dường như không có giới hạn.
Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn bắt đầu xoay tròn điên cuồng, hấp thụ Tinh Hoa Linh Dịch với tốc độ khủng khiếp. Mỗi vòng xoay, nó lại lớn hơn một chút, phát ra một luồng sức mạnh nguyên thủy, mang theo ý chí bất khuất. Cảnh giới tu luyện của Trần Phong bắt đầu tăng lên chóng mặt.
Từ Luyện Khí tầng ba, hắn đột phá Luyện Khí tầng bốn, rồi tầng năm, tầng sáu… Cảm giác đột phá liên tục khiến Trần Phong như bay bổng. Đây là điều mà bất cứ tu sĩ nào cũng mơ ước, nhưng đối với hắn, nó lại đến một cách tự nhiên, như thể hắn sinh ra là để hấp thụ những cơ duyên như thế này.
Mỗi khi một tầng cảnh giới được đột phá, hạt giống Nghịch Thiên lại càng trở nên sáng rực, và một phần nhỏ của Thiên Ảnh Đoạt Hồn Quyết lại được giải mã trong tâm trí hắn. Hắn dần hiểu sâu hơn về ý nghĩa của “đoạt”, của “chiếm hữu”, và của “Nghịch Thiên”.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Có thể là vài canh giờ, có thể là vài ngày. Khi Trần Phong mở mắt, toàn thân hắn tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ, tinh khiết. Hắn đã đột phá đến Luyện Khí tầng chín, chỉ còn một bước nữa là đạt đến Trúc Cơ kỳ. Nhưng điều quan trọng hơn, không chỉ là cảnh giới, mà là sự lột xác của cơ thể hắn. Kinh mạch rộng gấp đôi trước đây, đan điền vững chắc như sắt đá, và hạt giống Nghịch Thiên đã lớn bằng hạt đậu, phát ra một ánh sáng đen huyền ảo, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
Hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy năng lượng, sức mạnh. Một cú đấm của hắn giờ đây có thể phá nát một khối đá lớn, một cái vung tay có thể tạo ra linh lực chấn động. Hắn đã không còn là Trần Phong yếu ớt ngày xưa, kẻ bị người khác khinh thường, bị gọi là phế vật. Hắn đã lột xác, trở thành một cường giả thực thụ trong tiểu thế giới này.
Hắn đứng dậy, mặc lại y phục. Ánh mắt hắn sắc bén, kiên định. Những kẻ đã hãm hại hắn, những kẻ đã coi thường hắn, những kẻ đã đẩy hắn vào đường cùng… tất cả sẽ phải trả giá. Trần Lạc, Lý Minh, Vương Hạo, họ chỉ là những con tốt thí trên bàn cờ định mệnh của hắn. Giờ đây, hắn đã có đủ sức mạnh để tự mình viết nên định mệnh của mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn pho tượng đá vô diện. Không biết pho tượng này là ai, hay nó đại diện cho điều gì. Nhưng hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ từ nó, một ý chí cũng mang theo sự bất phục, sự phản kháng. Có lẽ, đây là nơi một tiền bối Nghịch Thiên đã từng đặt chân, để lại truyền thừa cho hậu thế.
Trần Phong nhắm mắt, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong cơ thể. Hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho mọi thử thách, sẵn sàng cho mọi cuộc đối đầu. Hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai, trước bất kỳ “Thiên” nào. Con đường Nghịch Thiên của hắn, chỉ mới bắt đầu.
Hắn liếc nhìn ra cánh cửa đá đã mở. Bên ngoài, Cổ Di Tích Thiên Ảnh vẫn im lìm, nhưng đối với Trần Phong, nó đã không còn là một nơi chôn giấu bí mật, mà là một điểm khởi đầu. Một khởi đầu cho hành trình lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Một luồng khí tức khác, yếu hơn nhưng không kém phần cổ xưa, chợt lướt qua khứu giác Trần Phong. Nó đến từ sâu hơn trong đại điện, từ phía sau pho tượng đá. Dường như, cơ duyên của Cổ Di Tích Thiên Ảnh vẫn chưa kết thúc. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Trần Phong bước chân về phía pho tượng, đi sâu vào bóng tối ẩn chứa sau nó, nơi mà những bí mật lớn hơn đang chờ đợi.