Nghịch Thiên
Chương 839
Những mảnh vỡ ánh sáng từ bàn tay pháp tắc tan rã của Thiên Đạo rơi xuống như mưa sao băng, không mang theo vẻ đẹp lộng lẫy thường thấy của những vì tinh tú, mà là một khúc ca bi tráng cho sự sụp đổ của một trật tự. Tuy nhiên, âm thanh bi tráng ấy chưa kịp dứt, bầu trời Chư Thiên Vạn Giới đã bị nhuộm thẫm bởi một màu tím đen u ám hơn, sâu thẳm hơn bao giờ hết. Áp lực vô hình mà hữu hình ấy không còn là sự uy hiếp của pháp tắc thông thường, mà là một sự đè nén đến từ khởi nguyên, từ cái thuở Hỗn Độn chưa khai, một sự nặng nề của chính “bản thể” vận hành vạn vật.
La Bàn đứng giữa không trung, mái tóc đen nhánh bay phấp phới trong cơn cuồng phong vô hình. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn thẳng vào tâm điểm của đám mây tím đen đang cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự thức tỉnh. Không phải là sự giận dữ hay báo thù của một cá thể, mà là một sự “tồn tại” nguyên thủy đang bị lay động, một cỗ máy vũ trụ đã hoạt động hàng tỷ năm đang tự thân phản ứng. Cái mà hắn vừa phá hủy chỉ là một “ý niệm” của Thiên Đạo, một “pháp tắc” được tạo ra để duy trì trật tự. Nhưng giờ đây, cái “gốc rễ” của Thiên Đạo, cái đã hình thành nên vạn vật, đang tự thân hiển hiện.
Một tiếng rống không lời, không âm điệu, không ngữ nghĩa, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của mọi sinh linh, xuyên qua mọi cảnh giới, từ phàm nhân yếu ớt đến Thần Đế cổ xưa nhất. Tiếng rống ấy không phải là cơn thịnh nộ, mà là một sự “khẳng định” tuyệt đối. Khẳng định sự tồn tại vĩnh hằng, khẳng định quyền năng không thể lay chuyển, khẳng định rằng “Thiên” chính là tất cả, là khởi nguyên và là điểm cuối của mọi thứ.
Dưới áp lực ấy, Vạn Giới bắt đầu rên rỉ. Những hành tinh xa xôi bỗng chốc vỡ vụn thành cát bụi chỉ vì không thể chịu đựng được sự đè nén. Những dòng sông thời gian chảy ngược, những quy tắc vật lý bị bóp méo đến không thể nhận ra. Ngay cả những khái niệm cơ bản như “sinh” và “diệt”, “tồn tại” và “hư vô” cũng trở nên mong manh. Các cường giả đang theo dõi trận chiến qua vô số gương thần, thủy kính, hoặc bằng thần niệm đã phải thốt lên kinh hãi. Ngay cả những Tiên Đế ẩn mình, những Cổ Thần ngủ say trong giấc mộng vạn năm cũng phải mở choàng mắt, cảm nhận được sự khủng khiếp đang ập đến, một cơn sóng thần vũ trụ có thể hủy diệt tất cả.
“Đây… đây là bản nguyên của Thiên Đạo!” Một vị Thần Chủ già nua ở Thần Giới run rẩy, đôi mắt ngập tràn sợ hãi. “Nó đã thức tỉnh! Cái mà La Bàn đối mặt từ trước đến nay chỉ là ‘ý chí’ được tạo ra. Giờ đây, ‘bản thể’ đang hiển hiện, thứ đã cùng vũ trụ này mà sinh!”
Trong liên minh Nghịch Thiên, dù đang ở xa hàng vạn dặm, tất cả đều cảm nhận được sự đè nén khủng khiếp này. Quân đoàn Ma Tộc của Ma Hoàng, đội quân Yêu Thần của Yêu Tôn, cùng với vô số cường giả từ các giới vực khác đang chuẩn bị chiến đấu, đều cảm thấy linh hồn mình như muốn vỡ vụn, ý chí như muốn bị xóa nhòa. Nhưng sau khoảnh khắc hoảng loạn ban đầu, một tia sáng kiên cường bùng cháy trong sâu thẳm trái tim họ. La Bàn, biểu tượng của họ, vẫn đang đứng vững. Họ đã chọn con đường này, con đường “Nghịch Thiên”, và họ sẽ không lùi bước. Hàng vạn ý chí, dù yếu ớt, cũng đồng loạt hướng về La Bàn, gửi gắm niềm tin và hy vọng.
La Bàn nhắm hờ mắt. Hắn không chống cự lại áp lực, mà để nó thẩm thấu vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng dòng kinh mạch của mình. Hắn muốn cảm nhận Thiên Đạo một cách chân thực nhất, để thấu hiểu nó, và rồi… phá vỡ nó. Trong sâu thẳm đan điền, hạt châu Hỗn Độn mà hắn đoạt được từ thuở phàm trần nay đã hóa thành một tiểu vũ trụ thu nhỏ, đang xoay chuyển điên cuồng, hấp thụ áp lực từ Thiên Đạo và chuyển hóa nó thành năng lượng “Nghịch Đạo” tinh thuần, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ngược lại, Tàn Phiến Ngọc Bội, vật phẩm đã cùng hắn vượt qua vô số hiểm nguy, lại phát ra một ánh sáng mờ ảo, như một tấm lá chắn vững chắc bảo vệ hắn khỏi sự xâm nhập của bản nguyên Thiên Đạo.
“Ngươi muốn khẳng định sự tồn tại của mình?” La Bàn thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang theo sức mạnh không hề thua kém tiếng rống không lời kia. “Vậy ta sẽ khẳng định sự tự do của ta! Sự tự do của vạn vật!”
Từ đám mây tím đen, một luồng ánh sáng chói lòa bỗng vụt ra. Đó không phải là ánh sáng của năng lượng, mà là ánh sáng của “quy tắc nguyên thủy”, của “sự sắp đặt tối cao”. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng khi nó xuất hiện, tất cả các quy luật tự nhiên trong khu vực xung quanh La Bàn đều bị vô hiệu hóa. Không gian không còn là không gian, thời gian không còn là thời gian. Ngay cả khái niệm “tồn tại” cũng trở nên mơ hồ, bị xóa nhòa bởi một “tính không” tuyệt đối. Luồng ánh sáng ấy không tấn công, mà là một sự “phủ định” đối với sự tồn tại của La Bàn, một ý chí muốn viết lại sự thật, rằng La Bàn chưa từng tồn tại.
Đây là một đòn tấn công từ cấp độ “bản nguyên”, không thể chống đỡ bằng sức mạnh thông thường, không thể né tránh bằng tốc độ, cũng không thể hóa giải bằng phép thuật. Nó là một sự “thanh tẩy” tuyệt đối, một ý chí muốn nhổ tận gốc rễ mọi sự dị biệt, muốn xóa bỏ mọi dấu vết của “Nghịch Thiên” khỏi vũ trụ này. Nếu La Bàn là một hạt giống nghịch thiên nảy mầm, thì luồng ánh sáng này là một ý chí muốn nghiền nát hạt giống ấy thành hư vô trước khi nó kịp đâm chồi.
La Bàn mở choàng mắt. Đồng tử hắn lóe lên ánh bạc kim rực rỡ, là sự dung hợp hoàn hảo của Huyết Mạch Thần Thú và công pháp Hỗn Độn Nghịch Thiên Quyết đã đạt đến đỉnh cao. Hắn không lùi bước. Hắn biết, nếu hắn lùi, Vạn Giới sẽ sụp đổ. Nếu hắn yếu đuối, tất cả những người đã tin tưởng hắn sẽ mất đi hy vọng, và tương lai tự do mà hắn hằng ao ước sẽ mãi mãi chỉ là ảo ảnh.
“Nghịch Đạo, khai!”
La Bàn hét lớn. Toàn bộ năng lượng Hỗn Độn Nghịch Thiên trong cơ thể hắn bùng nổ. Không còn là những chiêu thức hoa mỹ, không còn là những pháp tắc phức tạp. Giờ đây, hắn chính là “Đạo”, một “Đạo” đối lập hoàn toàn với Thiên Đạo. Một vòng xoáy đen trắng khổng lồ lấy hắn làm trung tâm, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi quy tắc đang bị bóp méo, mọi sự “phủ định” từ Thiên Đạo. Vòng xoáy ấy không ngừng mở rộng, giống như một hố đen vũ trụ đang nuốt chửng sự tồn tại, nhưng đồng thời lại phát ra một ánh sáng rực rỡ của sự tái sinh, của một khởi nguyên mới.
Ánh sáng của “quy tắc nguyên thủy” từ Thiên Đạo va chạm vào vòng xoáy Nghịch Đạo của La Bàn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự hủy diệt vật chất. Chỉ có một sự “va chạm” giữa hai khái niệm, hai chân lý đối lập nhau. Một bên muốn duy trì trật tự vĩnh hằng, một bên muốn phá vỡ xiềng xích để kiến tạo tự do. Đây không chỉ là một trận chiến sức mạnh, mà là một cuộc đối đầu của “Đạo”, của “chân lý”.
Vùng không gian nơi La Bàn đứng bỗng chốc trở thành một điểm tĩnh lặng đến đáng sợ giữa cơn bão vũ trụ. Mọi thứ xung quanh bị cuốn vào sự hỗn loạn của sự va chạm Đạo. Các vì sao xa xôi bị kéo đến gần rồi tan biến, những dải thiên hà bị xé toạc như mảnh vải vụn. Nhưng La Bàn vẫn đứng vững, hai tay kết ấn, duy trì vòng xoáy Nghịch Đạo của mình, như một cột trụ chống đỡ cả vạn vật.
Hắn cảm thấy toàn thân đau đớn như bị xé nát. Đây không phải là đau đớn về thể xác, mà là đau đớn của linh hồn, của ý chí. Thiên Đạo đang cố gắng “viết lại” sự tồn tại của hắn, cố gắng xóa bỏ hắn khỏi vũ trụ, biến hắn thành một “lỗi hệ thống” cần được sửa chữa. Nhưng mỗi khi Thiên Đạo cố gắng đè nén, ý chí “Nghịch Thiên” của La Bàn lại bùng cháy mạnh mẽ hơn, cứng cỏi hơn gấp vạn lần. Từng dòng năng lượng Nghịch Đạo chảy ngược, chống lại sự tác động của Thiên Đạo, biến đổi áp lực thành sức mạnh của chính mình, tái định nghĩa lại sự tồn tại của hắn.
Từ đám mây tím đen, một cái bóng khổng lồ dần hiện hình rõ nét hơn. Nó không có hình dạng cố định, đôi khi là một con mắt vũ trụ với đồng tử sâu thẳm như hố đen, đôi khi là một vòng xoáy vô tận nuốt chửng mọi ánh sáng, đôi khi lại là một bàn tay khổng lồ bao trùm cả vạn giới, nhưng tất cả đều toát lên một sự cổ xưa và uy quyền không thể diễn tả. Đây chính là “bản thể” của Thiên Đạo, thứ đã điều khiển vũ trụ từ thuở khai thiên lập địa, thứ đã tạo ra mọi quy tắc, mọi định mệnh, và giờ đây, nó đang tức giận.
“Phàm nhân, ngươi dám đối kháng với quy luật của bản nguyên?” Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang lên, không phải từ miệng, mà từ chính không gian, từ chính thời gian, từ chính ý niệm của vũ trụ. Giọng nói ấy mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối, sự thờ ơ của kẻ đứng trên vạn vật, nhưng cũng ẩn chứa một sự phẫn nộ thầm lặng khi trật tự của nó bị đe dọa.
La Bàn bật cười, tiếng cười vang vọng, đầy kiên định và bất cần. “Quy luật? Ngươi gọi đây là quy luật sao? Sự áp đặt, sự khống chế, sự tước đoạt tự do của vạn vật… Đó không phải là quy luật! Đó là xiềng xích! Và ta, La Bàn, sẽ phá vỡ nó! Ta sẽ viết lại quy luật này!”
Vòng xoáy Nghịch Đạo của La Bàn bỗng phát ra một ánh sáng chói lòa, màu sắc đen trắng hòa quyện vào nhau, tạo thành một màu xám tro của Hỗn Độn nguyên thủy, nhưng lại mang theo sức sống mãnh liệt của sự sáng tạo. Hắn không còn thụ động chống đỡ. Hắn đang phản công. Hắn không muốn chỉ tồn tại, hắn muốn “nghịch chuyển”, muốn định nghĩa lại “Thiên”!
Cái bóng khổng lồ của Thiên Đạo dường như “nhíu mày”, một biểu cảm mà không ai có thể hiểu được ở một thực thể vô hình, nhưng lại tràn đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ. Nó vươn một “ngón tay” khổng lồ, không phải là ngón tay vật chất, mà là một chùm sáng của “nguyên tắc căn bản tối thượng”, trực tiếp đâm xuyên qua vòng xoáy Nghịch Đạo của La Bàn. Mục tiêu không phải là hủy diệt La Bàn, mà là “thanh tẩy” hắn, xóa bỏ đi mọi sự dị biệt, mọi ý niệm “Nghịch Thiên”, biến hắn trở lại thành một hạt bụi phàm tục không đáng kể, hoặc thậm chí là chưa từng tồn tại.
Nhưng khi chùm sáng chạm vào La Bàn, một tiếng “keng” vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, như tiếng kim loại va vào nhau, hay như tiếng của một khái niệm không thể bị phá vỡ. Từ trong cơ thể La Bàn, một ánh sáng xanh biếc cổ xưa bùng nổ, đó là sức mạnh của Tàn Phiến Ngọc Bội, giờ đây đã hóa thành một lớp giáp vô hình bao bọc lấy hắn, cứng rắn hơn bất kỳ phòng ngự nào. Không chỉ vậy, Hỗn Độn Châu trong đan điền hắn cũng xoay chuyển đến cực hạn, phun ra vô số phù văn Hỗn Độn, tạo thành một lá chắn kép, chống lại sự thanh tẩy của Thiên Đạo, biến đổi ý niệm “xóa bỏ” thành “tồn tại” ngược lại.
La Bàn cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể, không phải là sức mạnh của hắn, mà là sức mạnh của Tàn Phiến Ngọc Bội và Hỗn Độn Châu đang cùng nhau bảo vệ hắn, như hai người bạn đồng hành đã vượt qua vạn kiếp. Hắn đứng thẳng tắp, không hề lay chuyển, như một ngọn núi sừng sững giữa biển cả bão tố, một hòn đá tảng bất diệt giữa dòng chảy thời gian. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động, ánh lên ngọn lửa bất khuất.
“Ngươi không thể thanh tẩy ta!” La Bàn gằn giọng, giọng nói chứa đựng sự kiêu hãnh và bất khuất, vang vọng khắp cõi Hỗn Độn. “Bởi vì ta, chính là sự dị biệt! Ta, chính là hạt giống của tự do! Ngươi muốn xóa bỏ ta, thì hãy xóa bỏ cả vũ trụ này đi! Bởi vì ý chí Nghịch Thiên của ta đã ăn sâu vào vạn vật!”
Lời nói của La Bàn không chỉ là thách thức, mà còn là một tuyên bố. Một tuyên bố cho toàn thể Vạn Giới, rằng hắn sẽ không bao giờ khuất phục, rằng tự do sẽ không bao giờ chết. Cuộc chiến “Hỗn Độn Khai Thiên” vừa mới bắt đầu, và Thiên Đạo đã tung ra bản nguyên của mình, nhưng La Bàn, với ý chí Nghịch Thiên không gì lay chuyển, đã đứng vững, thậm chí còn phản công. Đây chỉ là bước khởi đầu của một cuộc chiến định đoạt số phận của toàn bộ vũ trụ, nơi ranh giới giữa tồn tại và hư vô trở nên mong manh hơn bao giờ hết, và “Đạo” đang chờ được tái định nghĩa.