Nghịch Thiên
Chương 832
Lời tuyên chiến của La Bàn, không phải là một tiếng gầm thét đơn thuần, mà là một cú sốc điện xuyên thấu tận cùng hư vô, chạm đến bản nguyên của “Thiên”. Ngay lập tức, cái ý chí vô hình, vô ảnh nhưng bao trùm vạn giới kia, dường như bị chọc giận đến cực điểm. Hư không vốn đã vặn vẹo, giờ đây càng như một tấm lụa bị xé toạc bởi một bàn tay vô hình khổng lồ, lộ ra những vết nứt đen kịt sâu thẳm không đáy, nơi không gian và thời gian đều trở nên vô nghĩa, bị nghiền nát thành bột bụi.
Một luồng áp lực khổng lồ, không phải từ một nguồn cụ thể, mà đến từ chính bản thân vũ trụ đang nổi giận, ập xuống La Bàn. Nó không mang hình thù, không có màu sắc, nhưng nặng nề hơn cả hàng ngàn dải ngân hà cộng lại. Đây là trọng lực của vạn giới, là sức ép của luân hồi bất tận, là gánh nặng của nghiệp chướng vạn kiếp, tất cả được “Thiên” cô đọng lại, dồn nén đến mức không thể tưởng tượng nổi, muốn nghiền nát một cá thể duy nhất là La Bàn. Cảm giác đó tựa như toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới đang đè nén lên vai hắn, muốn hắn quỳ phục, muốn hắn tan biến vào hư vô.
Cơ thể La Bàn vốn đã trong trạng thái tan rã và tái tạo liên tục dưới sự phản phệ của sức mạnh bản nguyên “Thiên”, giờ đây quá trình đó diễn ra với tốc độ kinh hoàng chưa từng có. Mỗi thớ thịt, mỗi sợi gân, mỗi mạch máu đều bị xé toạc, bắn ra những giọt máu thần thánh lấp lánh như tinh tú. Xương cốt toàn thân hắn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, nội tạng nát bươn, lục phủ ngũ tạng như bị hàng ngàn bàn tay vô hình vò nát. Nhưng ngay lập tức, một luồng sinh khí mạnh mẽ đến từ sâu thẳm huyết mạch “Nghịch Đạo” lại tuôn trào, tái tạo hắn trở về nguyên trạng, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn đôi chút. Mỗi lần tan rã là một lần thanh lọc tạp chất, mỗi lần tái tạo là một lần gột rửa phàm trần, đẩy hắn đến gần hơn với bản thể Nghịch Thiên của mình. Hắn như một pho tượng được đập vỡ và đúc lại liên tục, mỗi lần đều hoàn hảo hơn, cứng rắn hơn.
“Thiên muốn dùng quy tắc của sinh diệt để nghiền nát ta sao?” La Bàn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên khóe môi nhuốm máu, nhưng ánh mắt lại rực cháy ý chí. “Vô ích thôi! Ngươi càng hủy diệt, ta càng tái sinh!”
Hắn vươn tay, không phải để chống đỡ hay phòng ngự, mà để đón nhận, để ôm lấy luồng áp lực hủy diệt kia. Luồng áp lực ấy, thay vì khiến hắn quỳ gối, lại trở thành lò luyện cho ý chí Nghịch Thiên của hắn, một lò luyện khắc nghiệt nhất mà vũ trụ từng chứng kiến. Dòng chảy “Nghịch Đạo” trong huyết mạch hắn không còn cuồn cuộn mà đã biến thành một dòng sông lớn, chảy ngược dòng thời gian, chống lại mọi định luật tự nhiên, mọi quy tắc đã được “Thiên” an bài. Nó không chỉ là sức mạnh, mà là một triết lý, một tuyên ngôn: Ta không tuân theo, ta không chấp nhận, ta sẽ tự định nghĩa con đường của mình.
Từ sâu thẳm hư không vô tận, những vì sao xa xăm bỗng chốc trở nên rực rỡ một cách đáng sợ, rồi vụt tắt không một dấu vết, như thể “Thiên” đang trình diễn sức mạnh hủy diệt của nó. Những thiên hà khổng lồ chao đảo, xoắn tít vào nhau, tạo thành những hố đen nuốt chửng ánh sáng, kéo theo mọi vật chất và năng lượng vào vòng xoáy tận diệt. Đó là “Thiên” đang dùng bản nguyên của không gian và thời gian để uy hiếp La Bàn, muốn hắn cảm nhận sự nhỏ bé, vô thường của một sinh linh trước vũ trụ vô tận, muốn hắn nhận ra sự vô nghĩa của mọi nỗ lực phản kháng.
Nhưng La Bàn không mảy may nao núng. Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra. Trong con ngươi hắn, không còn là hình ảnh của những thiên hà đang sụp đổ hay những hố đen nuốt chửng vạn vật, mà là một dòng chảy nghịch lưu, một vòng xoáy đối nghịch, đang dần nuốt chửng cả những quy tắc của “Thiên”. Đó là “Nghịch Đạo” của hắn, đang từ từ thấu hiểu và phản bác lại sự chi phối tuyệt đối của “Thiên Đạo”. Mỗi quy tắc “Thiên” đặt ra, “Nghịch Đạo” của hắn lại tìm ra một khe hở, một điểm yếu để bẻ cong, để đảo ngược.
“Ngươi muốn cho ta thấy sự tàn khốc của sinh diệt sao?” La Bàn cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng xuyên thấu mọi cấp độ của không gian, vang vọng trong tâm trí của hàng tỷ sinh linh đang khiếp sợ. “Ta đã sống sót qua vô số lần sinh diệt trong chính cơ thể mình. Sự hủy diệt của ngươi, chỉ là khởi đầu cho sự tái sinh của ta, là chất xúc tác cho sự thăng hoa của Nghịch Đạo!”
Hắn giơ tay phải lên. Một luồng khí hỗn độn cuộn trào từ lòng bàn tay, không phải Hỗn Độn nguyên thủy của vũ trụ đã khai sinh vạn vật, mà là Hỗn Độn được kiến tạo từ “Nghịch Đạo” của hắn – một Hỗn Độn có khả năng định nghĩa lại mọi thứ, phá vỡ mọi trật tự. Luồng khí đó không hủy diệt, không tạo ra, mà nó làm biến dạng, làm sai lệch các quy tắc cơ bản của vũ trụ. Nơi nó đi qua, những đường nét của không gian như bị xóa nhòa, những sợi tơ thời gian như bị cắt đứt, các định luật vật lý cơ bản trở nên vô hiệu. Đó là một sự “phản định nghĩa” đối với mọi quy tắc mà “Thiên” đã đặt ra, là một sự đảo lộn trắng trợn mọi trật tự vốn có.
“Thiên” dường như đáp lại bằng một sự im lặng sâu hơn, đáng sợ hơn vạn lần mọi tiếng gầm thét. Sự im lặng đó không phải là bỏ cuộc, mà là sự tập trung toàn bộ ý chí để giáng xuống một đòn chí mạng, một đòn tấn công vào tận bản nguyên của sinh linh. Từ sâu trong hư không, hàng tỷ sợi tơ ánh sáng bắt đầu hiện ra, chúng không phải là ánh sáng thông thường mà là những sợi dây định mệnh, những đường chỉ nhân quả vô hình, kết nối mọi sinh linh, mọi sự vật, mọi sự kiện trong vạn giới từ thuở khai thiên lập địa. “Thiên” muốn dùng chính bản chất của luân hồi và nhân quả để trói buộc La Bàn, để chứng minh rằng không ai, dù là dị số, cũng có thể thoát khỏi sự sắp đặt tối thượng của nó.
Những sợi tơ định mệnh đó, chúng không tấn công vật lý, mà chúng chui vào sâu trong linh hồn, trong ý thức của La Bàn, muốn kéo hắn về những kiếp luân hồi đã qua, về những lời thề đã quên, về những gánh nặng nghiệp chướng mà hắn đã tích lũy qua vô số lần tái sinh. Chúng muốn phá vỡ ý chí của hắn từ bên trong, khiến hắn nghi ngờ chính con đường “Nghịch Thiên” mà hắn đang đi, khiến hắn nhận ra sự vô vọng của cuộc chiến này. Hàng loạt ảo ảnh kinh hoàng hiện lên trước mắt hắn: hắn thấy mình là một phế vật yếu ớt trong kiếp đầu tiên, bị gia tộc ruồng bỏ, chết trong tủi nhục. Hắn thấy mình là một kẻ phản bội trong kiếp thứ hai, bị đồng đội truy sát, cuối cùng bị nguyền rủa vĩnh viễn. Hắn thấy mình là một vị vua tàn bạo trong kiếp thứ ba, bị dân chúng lật đổ, đầu rơi máu chảy. Vô số hình ảnh, vô số số phận bi thảm, vô số nỗi đau và thất bại ập đến, muốn nhấn chìm hắn trong tuyệt vọng, muốn chứng minh rằng số phận hắn đã được định đoạt, rằng mọi nỗ lực của hắn chỉ là phù du, một trò hề trước mặt “Thiên”.
“Đây là ‘Thiên’ muốn cho ta thấy ‘Thiên Mệnh’ của ta sao?” La Bàn cười khẩy, nước mắt hòa lẫn máu trên khóe mi, nhưng nụ cười đó lại đầy vẻ bất khuất. “Ngươi muốn ta chấp nhận sự an bài của ngươi? Ngươi muốn ta tin rằng ta mãi mãi chỉ là một kẻ thất bại, một dị số sẽ bị xóa bỏ khỏi dòng chảy của vũ trụ?”
Không! Hắn không chấp nhận! Luồng “Nghịch Đạo” trong hắn bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một mặt trời đen đang nuốt chửng mọi ánh sáng định mệnh. Nó không đẩy lùi những sợi tơ định mệnh, mà nó dung hợp với chúng, biến chúng thành một phần của mình. Nó nuốt chửng những hình ảnh bi thảm của quá khứ, những thất bại ê chề, những nỗi đau tận cùng, biến chúng thành nguồn nhiên liệu cho ý chí của hắn. Mỗi kiếp sống đau khổ, mỗi lần thất bại, mỗi lần bị ruồng bỏ, giờ đây không còn là gánh nặng, mà là một bài học, một động lực để hắn trở nên kiên cường hơn, quyết liệt hơn, để ý chí Nghịch Thiên của hắn được tôi luyện đến mức không thể phá hủy.
La Bàn mở rộng hai tay. Những sợi tơ định mệnh đang trói buộc hắn bỗng chốc run rẩy dữ dội, rồi bắt đầu bị kéo ngược lại một cách khó tin. Chúng không còn là sợi dây trói buộc, mà đã trở thành những mạch dẫn, truyền tải năng lượng của vạn kiếp luân hồi vào cơ thể hắn. Hắn không phá vỡ luân hồi, hắn không chối bỏ nhân quả, mà hắn uốn nắn chúng, hắn biến chúng thành một phần của “Nghịch Đạo” của mình. Hắn không chỉ nghịch lại “Thiên”, mà hắn còn nghịch lại cả chính số phận đã được an bài cho hắn, biến nghịch cảnh thành sức mạnh.
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ hư vô bỗng vang lên những tiếng nổ đinh tai nhức óc, những âm thanh của sự hỗn loạn nguyên thủy. Đó không phải là âm thanh của sự hủy diệt, mà là âm thanh của hàng tỷ quy tắc đang bị bẻ cong, của hàng vạn định luật đang bị đảo ngược bởi ý chí của một phàm nhân. Ánh sáng và bóng tối giao thoa, không gian cuộn lại thành những điểm nhỏ rồi nổ tung, thời gian chảy ngược rồi lại phóng về phía trước một cách điên loạn. La Bàn đứng sừng sững, thân thể hắn không còn tan rã nữa, mà đã ổn định lại hoàn toàn, tỏa ra một vầng hào quang hỗn độn mà tráng lệ, vừa mang sức mạnh của sự khai thiên phá địa, vừa mang sự bí ẩn của sự vô tận.
“Thiên, ngươi nói ta là dị số, là kẻ không thể tồn tại. Vậy thì, ta sẽ dùng chính sự tồn tại của ta để chứng minh cho ngươi thấy, dị số cũng có thể trở thành quy tắc, thậm chí còn là quy tắc tối cao hơn!”
Hắn tung một quyền. Một quyền này không mang theo sức mạnh vật lý đơn thuần, mà nó mang theo sự phản bác tuyệt đối đối với mọi quy tắc của “Thiên”. Nó không phải là một đòn tấn công, mà là một sự phủ định, một sự xóa bỏ khái niệm. Nơi nắm đấm của hắn đi qua, những sợi tơ định mệnh của “Thiên” bỗng chốc tan biến không dấu vết, không phải bị phá hủy, mà là bị “không tồn tại” – bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi khái niệm của vũ trụ, như thể chúng chưa từng xuất hiện.
Sức mạnh của cú đấm đó không chỉ dừng lại ở những sợi tơ định mệnh. Nó tiếp tục lan tỏa, xuyên thủng qua lớp màn hư vô, chạm đến bản nguyên của “Thiên”. Toàn bộ vạn giới chấn động dữ dội. Những cường giả đỉnh cao, những vị thần linh ẩn mình ở các Đại Thế Giới xa xôi nhất, đều ngẩng đầu nhìn lên hư không, ánh mắt đầy kinh hãi. Họ cảm nhận được một luồng sức mạnh hỗn loạn, nghịch lý, đang trực tiếp đối đầu với “Thiên Đạo” mà họ vẫn luôn tôn thờ. Đây không phải là một cuộc chiến giữa các cường giả, mà là một cuộc chiến của bản nguyên, của ý chí.
“Thiên” dường như cuối cùng cũng bị chọc tức đến cực điểm, vượt quá giới hạn chịu đựng của một ý chí vũ trụ. Không còn là những phép thử thăm dò, không còn là sự uy hiếp gián tiếp, hay những ảo ảnh luân hồi. Từ sâu thẳm của hư vô, một luồng ý chí mạnh mẽ đến mức có thể xé toạc cả bản nguyên của vũ trụ, bắt đầu tập trung lại thành một điểm duy nhất, một thực thể không hình dạng nhưng mang sức mạnh hủy diệt vạn vật. Nó không mang hình dạng, nhưng mọi sinh linh trong vạn giới, dù ở xa xôi đến đâu, đều cảm nhận được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác bị giám sát, bị định đoạt bởi một quyền năng không thể chống cự, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước sự thịnh nộ của “Thiên”. Đó là “Thiên” đang chuẩn bị ra tay thật sự, không còn giữ lại bất cứ điều gì.
Và La Bàn, hắn đứng đó, hai mắt lóe lên ánh sáng hỗn độn, ngạo nghễ đối diện với sự thịnh nộ của vũ trụ. Hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu của màn kịch lớn. Bản thân của “Thiên” đã lộ diện, và giờ đây, nó sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tiêu diệt kẻ dám thách thức trật tự vĩnh hằng của nó. Nhưng hắn, La Bàn, kẻ mang dòng máu Nghịch Thiên, kẻ đã định nghĩa lại sinh diệt, luân hồi, sẽ không bao giờ lùi bước.
Một cơn gió vũ trụ thổi qua, mang theo tiếng gầm thét của những thiên hà đang sụp đổ, và cả tiếng cười ngạo nghễ của một phàm nhân đang đứng giữa tâm bão, chuẩn bị cho màn đối đầu vĩ đại nhất lịch sử vạn giới, một trận chiến định đoạt số phận của tất cả.