Nghịch Thiên
Chương 83
Một luồng sương mù lạnh lẽo, đặc quánh như thể nuốt chửng ánh sáng, bủa vây lấy Trần Phong. Hắn cảm nhận rõ rệt từng hạt ẩm li ti đọng trên làn da, mang theo mùi của đất đá mục rữa và một thứ gì đó cổ xưa, ngột ngạt. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá hẹp, vọng lại như khúc ca ai oán của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.
Hành lang đá trước mặt sâu hun hút, đen kịt, không thể nhìn thấy điểm cuối. Trần Phong không vội vàng tiến bước. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cảm nhận luồng linh khí loãng nhưng đầy âm u nơi đây. Linh khí này khác hẳn với bên ngoài, mang theo một sự hỗn loạn và áp bức kỳ lạ.
Trong đan điền của hắn, viên ngọc bội cổ xưa mà hắn vô tình nhặt được trong hang động cấm địa, khẽ rung động. Một luồng hơi ấm vi diệu lan tỏa, bao bọc lấy kinh mạch. Ngay lập tức, đôi mắt Trần Phong mở ra, mọi vật dường như trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn chìm trong màn sương. Hắn có thể cảm nhận được những luồng khí tức yếu ớt ẩn mình trong kẽ đá, những dao động nhỏ nhất của năng lượng tàn dư.
Đây là Cổ Di Tích Thiên Ảnh, một nơi được đồn đại là cất giấu vô số bí mật và cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Đối với Trần Phong, đây không chỉ là cơ hội để tăng cường sức mạnh, mà còn là bước đệm để thoát khỏi cái mác phế vật, lật đổ những kẻ đã hãm hại hắn.
Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước thận trọng. Bức tường đá hai bên sần sùi, lạnh lẽo. Trên mặt đất, những vết nứt chằng chịt, một số chỗ còn có dấu vết của những trận chiến cổ xưa, những vệt máu khô cằn đã hóa thạch. Trần Phong cúi người, chạm tay vào một vết máu đen sẫm. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, như thể hắn vừa chạm vào một nỗi oán hận ngàn năm.
Bỗng nhiên, một tiếng “két” nhỏ vang lên từ phía trước. Trần Phong dừng lại, toàn thân căng cứng. Hắn tập trung mọi giác quan. Tiếng động đó không phải do gió, mà là một sự dịch chuyển nhỏ của vật chất.
Một tảng đá lớn từ từ trượt ra khỏi bức tường, để lộ một khe hở nhỏ. Từ bên trong khe hở, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo lóe lên, kèm theo một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ. Đây là mùi hương của Linh Dược, nhưng cũng ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người.
Trần Phong nhíu mày. Hắn đã đọc qua nhiều điển tịch cổ, biết rằng trong các di tích, những thứ càng đẹp đẽ, càng thơm tho thì càng có khả năng là cạm bẫy. Hắn không vội vã tiến lên. Thay vào đó, hắn lấy ra một viên đá nhỏ từ trong túi, ném về phía khe hở.
Viên đá vừa chạm vào luồng ánh sáng xanh, lập tức bị ăn mòn, hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt. Ngay cả không khí xung quanh cũng bị biến dạng, phát ra tiếng xì xì ghê rợn.
Quả nhiên là độc. Loại độc này cực kỳ mạnh, có thể ăn mòn cả vật chất rắn. Trần Phong thầm rùng mình. Nếu hắn hấp tấp lao vào, e rằng đã biến thành một vũng máu.
Hắn quan sát kỹ lưỡng hơn. Luồng ánh sáng xanh đó không phải là Linh Dược, mà là một loại khí độc cổ xưa, được gọi là “Thiên Ảnh Độc Chướng”, có khả năng hấp thụ linh khí và sinh mệnh của bất kỳ vật thể sống nào chạm vào nó. Nó được kích hoạt bởi sự dao động linh khí khi có người đến gần.
Để vượt qua, cần phải có một vật phẩm có khả năng trung hòa hoặc hấp thụ loại độc này, hoặc đơn giản là một tu vi cực cao để cưỡng ép phá hủy nó mà không bị ảnh hưởng. Trần Phong không có tu vi cao, nhưng hắn có thứ khác.
Hắn lấy ra một lá bùa màu vàng đã cũ nát, được vẽ bằng một loại chu sa đặc biệt. Đây là “Tịch Độc Phù”, một vật phẩm được tìm thấy trong cuốn tàn thư mà hắn vô tình có được. Nó có khả năng hấp thụ một lượng nhỏ các loại độc tố. Không đủ để hấp thụ toàn bộ Thiên Ảnh Độc Chướng, nhưng đủ để tạo ra một con đường tạm thời.
Trần Phong hít một hơi thật sâu, dồn linh lực vào Tịch Độc Phù. Lá bùa phát ra một ánh sáng vàng nhạt, sau đó hắn ném nó về phía luồng độc khí xanh. Ngay lập tức, lá bùa bắt đầu hấp thụ Thiên Ảnh Độc Chướng, tạo ra một khoảng trống nhỏ, chỉ đủ cho một người đi qua. Tuy nhiên, luồng độc khí vẫn không ngừng phun ra, khoảng trống này chỉ duy trì được trong vài giây.
Không chút do dự, Trần Phong vận dụng thân pháp nhanh nhất của mình, lao qua khe hở chỉ trong tích tắc. Ngay khi hắn vừa lọt qua, khe hở lại đóng lại, luồng độc khí xanh lại tràn ra như chưa từng bị gián đoạn.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Chỉ một chút sơ sẩy, hắn đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. May mắn là hắn đủ cẩn trọng và có sự chuẩn bị.
Phía sau hắn, Trần Lạc và hai tên tùy tùng cũng vừa bước vào di tích. Màn sương mù dày đặc khiến tầm nhìn của bọn chúng bị hạn chế. Trần Lạc cau mày, phàn nàn:
“Cái quái gì thế này? Linh khí loãng như vậy, còn có cái mùi khó chịu này nữa.”
Lý Minh run rẩy nói: “Trần Lạc đại ca, nơi đây âm u quá… hay chúng ta quay lại?”
“Câm miệng!” Trần Lạc quát lớn. “Ngươi nghĩ Trần Phong dám đi vào mà ta lại không dám sao? Hừ! Chỉ là một chút sương mù vớ vẩn thôi. Ta không tin phế vật kia có thể sống sót được lâu.”
Bọn chúng bắt đầu tiến sâu vào hành lang, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Bỗng nhiên, Vương Hạo chỉ về phía trước, lắp bắp:
“Trần Lạc đại ca… nhìn kìa! Có ánh sáng!”
Trần Lạc nhìn theo hướng Vương Hạo chỉ. Quả thật, phía trước có một khe hở nhỏ, từ đó phát ra ánh sáng xanh mờ ảo, và một mùi hương ngọt ngào bay tới. Trần Lạc hít một hơi, ánh mắt bỗng sáng rực.
“Mùi hương này… là Linh Dược! Ha ha! Xem ra phế vật kia còn có chút vận may, tìm được bảo vật trước chúng ta. Nhưng ta đoán hắn đã bị cái độc khí này làm cho bất tỉnh rồi!”
Hắn không hề nghĩ đến việc Trần Phong đã vượt qua. Trong đầu Trần Lạc, Trần Phong chỉ là một phế vật yếu ớt, không thể nào thông minh hơn hắn.
“Lý Minh, Vương Hạo, đi theo ta! Chúng ta sẽ đoạt lấy Linh Dược đó!” Trần Lạc hăm hở lao lên. Hắn vốn là người kiêu ngạo, lại thêm tham lam, nên không hề suy nghĩ kỹ lưỡng.
Lý Minh và Vương Hạo dù có chút e ngại, nhưng thấy Trần Lạc xung phong, cũng đành cắn răng theo sau. Bọn chúng không có vật phẩm phòng độc, cũng không có tu vi cao siêu. Khi đến gần khe hở, luồng độc khí xanh phát ra ngày càng mạnh mẽ.
Trần Lạc vung tay, một đạo linh lực mạnh mẽ bắn ra, muốn cưỡng ép phá tan luồng độc khí. Hắn tự tin vào tu vi của mình. Tuy nhiên, Thiên Ảnh Độc Chướng không phải là thứ có thể dùng linh lực bình thường để phá hủy. Linh lực của hắn vừa chạm vào, lập tức bị ăn mòn, thậm chí còn kích hoạt độc khí phản công mạnh hơn.
“Cái gì?!” Trần Lạc kinh hãi lùi lại. Một luồng độc khí xanh đậm đặc như mũi tên bắn thẳng vào hắn. Trần Lạc vội vàng vận dụng hộ thể linh khí. “Phập!” Luồng độc khí xuyên thủng hộ thể, chạm vào cánh tay hắn. Ngay lập tức, một mảng da thịt trên cánh tay Trần Lạc bắt đầu biến thành màu xanh tím, rồi nhanh chóng lan rộng.
“A! Độc! Là độc!” Trần Lạc hét lên thảm thiết, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn vội vàng rút một viên giải độc đan ra uống, nhưng loại độc này quá mạnh, không phải đan dược thông thường có thể hóa giải được.
Lý Minh và Vương Hạo thấy cảnh tượng đó, sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, không dám nhúc nhích. Bọn chúng không ngờ rằng luồng ánh sáng xanh đẹp đẽ kia lại là một cạm bẫy chết người.
“Cứu ta! Mau cứu ta!” Trần Lạc gào thét. Hắn dùng linh lực cưỡng ép đẩy độc khí ra khỏi cánh tay, nhưng độc tính đã ngấm vào kinh mạch. Cánh tay hắn dần dần mất cảm giác, chuyển sang màu đen kịt.
Lý Minh run rẩy nói: “Trần Lạc đại ca… ta… ta không biết làm sao…”
“Vô dụng!” Trần Lạc nghiến răng, ánh mắt đầy sự hối hận và căm tức. Hắn không ngờ mình lại có ngày bị một thứ độc khí tầm thường làm cho khốn khổ như vậy. “Trần Phong! Nhất định là phế vật đó đã biết trước! Hắn cố ý không nói cho ta biết!”
Sự kiêu ngạo của Trần Lạc không cho phép hắn thừa nhận sự kém cỏi của mình, mà đổ mọi tội lỗi lên đầu Trần Phong. Hắn không thể chấp nhận rằng một phế vật lại có thể thông minh hơn hắn, có thể vượt qua những nguy hiểm mà hắn lại mắc kẹt.
Trần Phong lúc này đã ở sâu hơn trong di tích. Hắn đi qua một đoạn hành lang dài, cuối cùng đến một không gian rộng lớn hơn. Đây là một đại sảnh hình tròn, trần nhà cao vút, được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ chạm khắc hình rồng phượng cổ xưa. Chính giữa đại sảnh là một bệ đá cao, trên đó đặt một cái rương đá đã nhuốm màu thời gian.
Xung quanh bệ đá, những bức tượng chiến binh đá đứng sừng sững, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, như thể đang canh giữ bảo vật. Trần Phong biết, những bức tượng này thường là những cạm bẫy nguy hiểm nhất trong các di tích cổ.
Hắn không vội vàng lại gần cái rương. Thay vào đó, hắn quan sát kỹ lưỡng những bức tượng. Chúng được tạc từ một loại đá đặc biệt, có vẻ như có linh tính. Linh khí trong đại sảnh này cũng dồi dào hơn bên ngoài, nhưng vẫn mang theo một sự u ám khó tả.
Trần Phong hít một hơi sâu, vận chuyển linh lực trong cơ thể. Viên ngọc bội trong đan điền lại khẽ rung động, truyền cho hắn một luồng thông tin mơ hồ. Những bức tượng này không phải là cạm bẫy thông thường. Chúng là “Thiên Ảnh Hộ Vệ”, được tẩm ướp linh hồn của các chiến binh cổ xưa, và sẽ tự động thức tỉnh khi có kẻ xâm nhập có ý đồ bất chính.
Vấn đề là, “ý đồ bất chính” được định nghĩa như thế nào? Trần Phong nghĩ. Hắn không muốn gây chiến với những chiến binh đá này nếu không cần thiết. Hắn tiến lên một bước, rồi lại lùi lại, thử nghiệm phản ứng của chúng.
Không có gì xảy ra. Những bức tượng vẫn đứng yên như pho tượng. Trần Phong thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, chỉ cần không chạm vào cái rương đá, hoặc không thể hiện ý định cướp đoạt quá rõ ràng, chúng sẽ không tấn công. Hoặc, có một quy tắc nào đó để vượt qua chúng.
Hắn lại gần một bức tượng, cẩn thận quan sát. Trên tấm khiên của bức tượng, có khắc một phù văn cổ xưa. Trần Phong đã từng thấy phù văn này trong cuốn tàn thư của mình. Đó là một phù văn trấn áp, nhưng cũng là một phù văn dẫn đường. Nó không phải là để ngăn cản, mà là để kiểm tra.
Để vượt qua những Thiên Ảnh Hộ Vệ này, cần phải thể hiện một ý chí kiên định, không bị dao động bởi tham lam hoặc sợ hãi. Đây là một bài kiểm tra về tâm cảnh.
Trần Phong nhắm mắt lại. Hắn nhớ lại những gì mình đã trải qua. Gia tộc ruồng bỏ, bị hãm hại, bị coi là phế vật. Nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ. Hắn muốn nghịch chuyển số phận, muốn chứng minh rằng “Thiên Mệnh” không phải là chân lý tối thượng.
Ý chí của hắn kiên định như đá tảng. Không tham lam với bảo vật trước mắt, không sợ hãi trước những hộ vệ đáng sợ. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: Mạnh lên để lật đổ tất cả.
Khi Trần Phong mở mắt ra, một luồng sáng yếu ớt từ viên ngọc bội trong đan điền của hắn lan tỏa ra, bao trùm lấy hắn. Ngay lập tức, những bức tượng đá khổng lồ trước mặt hắn như có một luồng năng lượng vô hình quét qua. Những đôi mắt trống rỗng của chúng bỗng lóe lên một tia sáng mờ ảo, nhưng rồi lại vụt tắt, trở về trạng thái ban đầu.
Chúng đã “nhận” hắn. Hoặc ít nhất là chấp nhận ý chí của hắn. Trần Phong biết mình đã vượt qua bài kiểm tra. Hắn bước thẳng đến bệ đá, không chút do dự. Những bức tượng vẫn đứng yên, không hề có dấu hiệu tấn công.
Hắn đặt tay lên cái rương đá cổ xưa. Bụi bặm bám đầy. Hắn khẽ đẩy nắp rương. Một tiếng “két” nặng nề vang lên, kèm theo một luồng khí tức cổ xưa, tinh thuần từ bên trong bốc ra. Ánh sáng dịu nhẹ bùng lên, soi rọi cả đại sảnh. Bên trong rương, không phải là linh dược hay công pháp, mà là một tấm bia đá nhỏ, màu xám tro, chỉ to bằng bàn tay. Trên tấm bia khắc những phù văn cổ kính mà Trần Phong chưa từng thấy, nhưng hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh huyền bí ẩn chứa bên trong.
Đây có lẽ là thứ có giá trị hơn bất kỳ linh dược hay công pháp nào. Nó không phải là một món đồ vật chất, mà là một “chiếc chìa khóa” hoặc một “thông điệp” từ thời xa xưa, có khả năng hé lộ những bí mật động trời về Cổ Di Tích Thiên Ảnh, và xa hơn nữa, về bản chất của “Thiên” mà hắn đang cố gắng nghịch chuyển.
Trần Phong cẩn thận cầm lấy tấm bia đá nhỏ. Cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy quyền năng lan tỏa từ nó. Hắn biết, hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Và những kẻ theo sau hắn, sẽ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn nhiều.
Phía xa, tiếng gầm thét đau đớn của Trần Lạc vẫn vọng lại, xen lẫn tiếng la hoảng sợ của Lý Minh và Vương Hạo, tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn trong hành lang tối tăm của Cổ Di Tích Thiên Ảnh. Trần Phong khẽ nhếch môi. Cuộc chơi, vừa mới thực sự bắt đầu.