Nghịch Thiên
Chương 812
Ánh sáng từ điểm sáng trong lòng bàn tay La Chinh bùng nổ, không phải là một vụ nổ đơn thuần của năng lượng hay linh khí. Đó là một sự khai mở, một tiếng rít của không gian bị xé toạc, không phải theo chiều vật lý mà là theo chiều bản nguyên. Từ hạt nhân Hỗn Độn bé nhỏ kia, những luồng khí nguyên thủy, thô sơ và mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh khí hay nguyên lực nào từng tồn tại, cuồn cuộn trào ra. Chúng không mang màu sắc cụ thể, mà là một sự pha trộn hỗn loạn của mọi sắc thái, mọi ý niệm về tồn tại và phi tồn tại, trắng tinh khiết như khởi nguyên vũ trụ và đen sâu thẳm như hư vô tuyệt đối.
Hỗn Độn chi khí, theo ý chí của La Chinh, không lao thẳng vào Thiên Đạo đang chực chờ hủy diệt, mà như một luồng thủy triều ngược, lan tỏa ra xung quanh, va chạm vào những quy tắc, những định luật mà Thiên Đạo đã giăng mắc khắp nơi. Từng tia Hỗn Độn khí chạm vào, không gian liền vặn vẹo, thời gian trở nên hỗn loạn, những định luật vật lý vững chắc nhất cũng bắt đầu nứt rạn. Nó giống như việc một đứa trẻ dùng bút chì xóa đi những nét vẽ đã định hình trên một bức tranh hoàn mỹ, chỉ khác là đứa trẻ này đang cầm trong tay ngòi bút của sự khai thiên.
“Phàm nhân càn rỡ!”
Một âm thanh vang vọng, không phải là tiếng nói mà là một làn sóng ý chí thuần túy, rung động đến tận xương tủy của mọi sinh linh trong Chư Thiên Vạn Giới. Đó là tiếng gầm của Thiên Đạo, của ý chí vũ trụ đã bị thách thức đến tận cùng. Ngay lập tức, từ sâu thẳm hư không, những sợi xích vô hình của quy tắc bắt đầu hiện hình, chúng được dệt nên từ ánh sáng của các vì sao, từ bụi của tinh vân, từ bản chất của trọng lực và thời gian. Hàng tỷ sợi xích, mỗi sợi là một định luật tuyệt đối, giăng mắc thành một tấm lưới khổng lồ, lao thẳng vào La Chinh, muốn xiềng xích, muốn nghiền nát hạt giống Hỗn Độn trong tay hắn.
Đây là sự phản công của Thiên Đạo, không phải bằng năng lượng cụ thể mà bằng chính sự tồn tại của nó, bằng những quy tắc đã vận hành vũ trụ từ thuở hồng hoang. Nếu những sợi xích này chạm vào, không chỉ cơ thể La Chinh sẽ tan biến, mà ngay cả ý chí, linh hồn và cả “tiểu vũ trụ” của hắn cũng sẽ bị đồng hóa, trở thành một phần của Thiên Đạo, hoặc bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy luân hồi.
La Chinh không né tránh. Đôi mắt hắn bừng sáng, không có chút sợ hãi hay do dự. Hắn đã từ bỏ phòng ngự, đã đặt cược tất cả vào khoảnh khắc này. Điểm sáng Hỗn Độn trong tay hắn xoay tròn nhanh hơn, không ngừng phun trào ra những luồng khí nguyên thủy. Lần này, Hỗn Độn khí không còn lan tỏa vô định, mà tụ lại thành một mũi nhọn sắc bén, xuyên thẳng vào trung tâm tấm lưới quy tắc của Thiên Đạo.
Vụ va chạm không tạo ra tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, là một sự im lặng chết chóc, một sự câm lặng đến mức đáng sợ. Nơi Hỗn Độn khí chạm vào sợi xích quy tắc, không có ánh sáng lóe lên, không có âm thanh va đập. Chỉ có sự “xóa sổ”. Quy tắc bị xóa sổ. Sự tồn tại bị xóa sổ. Cả những định luật đã thành hình từ vô số kỷ nguyên cũng bị hóa giải, trở về trạng thái Hỗn Độn ban sơ.
Tấm lưới quy tắc của Thiên Đạo bắt đầu tan rã từ điểm chạm. Những sợi xích ánh sáng, tưởng chừng bất hoại, vặn vẹo rồi biến mất như chưa từng tồn tại. La Chinh cảm nhận được một áp lực kinh hoàng đè nặng lên tâm thần mình. Đó là sự phẫn nộ của toàn bộ vũ trụ, là tiếng gào thét của những định luật đang bị phá hủy. Nhưng cùng với đó, hắn cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh mới, một sự giải thoát đang dâng trào.
Mỗi khi một sợi xích quy tắc tan biến, một mảnh nhỏ của “thiên mệnh” cũng bị xé toạc. La Chinh không chỉ đang chiến đấu với một thực thể, mà là với toàn bộ khái niệm về định mệnh, về trật tự đã được an bài. Hắn cảm thấy “tiểu vũ trụ” trong mình, dù đã bị nén lại thành một điểm, vẫn đang rung động dữ dội, như một con mãnh thú bị giam cầm đang giãy giụa để thoát ra.
Thiên Đạo không cam chịu. Không gian xung quanh La Chinh bắt đầu sụp đổ. Những tinh hệ xa xôi, những thiên hà lấp lánh, chỉ trong nháy mắt, trở thành những lỗ đen khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống. Đây là đòn phản công trực tiếp vào môi trường, vào bản chất của vũ trụ, muốn biến La Chinh thành một phần của hư vô trước khi hắn kịp phá hủy thêm bất kỳ quy tắc nào.
Nhưng La Chinh đã chuẩn bị cho điều này. “Hỗn Độn Khai Thiên” không chỉ là phá hủy. Từ những lỗ đen đang hình thành, từ những tinh hệ đang sụp đổ, Hỗn Độn khí của La Chinh bắt đầu len lỏi vào, không phải để chống lại sự hủy diệt mà là để “tái tạo”. Nơi những vì sao bị nuốt chửng, một tia sáng mới, yếu ớt nhưng kiên cường, bắt đầu lóe lên. Nơi những thiên hà biến mất, những hạt bụi nguyên thủy bắt đầu tụ lại, hình thành nên những mầm sống mới, những cấu trúc nguyên thủy của một vũ trụ khác, một vũ trụ chưa bị Thiên Đạo định hình.
Đây là sự đối đầu trực diện nhất giữa “hủy diệt” và “khai sinh”, giữa “định mệnh” và “ý chí”. La Chinh đang dùng chính sức mạnh của sự khởi nguyên để chống lại kẻ đã tự định nghĩa sự khởi nguyên. Mỗi nhịp đập của trái tim hắn là một tiếng trống khai chiến, mỗi tia sáng từ Hỗn Độn trong tay hắn là một lời tuyên bố về sự tự do.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cạn kiệt, nhưng ý chí thì không. Gương mặt hắn tái nhợt, máu từ khóe miệng rỉ ra. Việc khai mở Hỗn Độn, việc cưỡng ép vũ trụ tái tạo theo ý mình, là một gánh nặng không thể tưởng tượng nổi. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào hư không vô tận, nơi hắn cảm nhận được “ý chí” của Thiên Đạo đang tập trung. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của trận chiến thực sự.
Những luồng khí Hỗn Độn từ tay hắn giờ đây không còn là những tia sáng rời rạc. Chúng hợp nhất lại, hình thành một cơn bão nguyên thủy, xoáy tròn xung quanh hắn, nuốt chửng những tàn dư của sợi xích quy tắc, đồng thời đẩy lùi những lỗ đen đang muốn nuốt chửng hắn. Trong cơn bão đó, La Chinh đứng sừng sững, như một vị thần đang tái tạo thế giới.
Hắn không chỉ là một phàm nhân nữa. Hắn là một kẻ “Nghịch Thiên”. Hắn là hiện thân của sự hỗn loạn có trật tự, của sự hủy diệt để khai sinh. Hắn không muốn trở thành Thiên Đạo mới, hắn chỉ muốn phá vỡ xiềng xích của cái cũ, để vũ trụ có thể tự do phát triển, để mọi sinh linh có thể tự do định đoạt số phận của mình.
Trận chiến vẫn tiếp diễn. Hàng tỷ tinh hệ đang bị hủy diệt và tái tạo cùng một lúc. Tiếng gầm của Thiên Đạo giờ đây không còn chỉ là sự phẫn nộ, mà còn là một chút hoảng sợ. Chưa từng có một sinh linh nào, dù là cổ thần hay tiên đế, có thể trực tiếp đối đầu với nó ở cấp độ bản nguyên như vậy. La Chinh đang làm được điều không tưởng.
Hắn biết, đây không phải là kết thúc. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng hắn cũng đã chứng minh được, Hỗn Độn Khai Thiên, sức mạnh của sự khởi nguyên và tái tạo, đủ để lay chuyển cả vũ trụ. Hắn đã thực sự bước vào giai đoạn quyết định nhất, nơi định mệnh của Vạn Giới sẽ được viết lại, bằng máu và ý chí của chính hắn.
La Chinh gầm lên một tiếng, không phải bằng giọng nói, mà bằng toàn bộ năng lượng và ý chí của mình. Cơn bão Hỗn Độn xung quanh hắn bùng lên dữ dội hơn, nuốt chửng những gì còn sót lại của trật tự cũ, mở ra một không gian trống rỗng, nguyên thủy, chờ đợi một sự khai sinh mới. Hắn đã phá vỡ một phần bức tường kiên cố của Thiên Đạo, tạo ra một vết nứt đầu tiên. Và từ vết nứt đó, ánh sáng của hy vọng bắt đầu chiếu rọi vào Chư Thiên Vạn Giới.