Nghịch Thiên
Chương 806
Ánh sáng từ La Chinh bùng lên dữ dội, đối đầu trực diện với cơn sóng hủy diệt. Đó không còn là ánh sáng của năng lượng đơn thuần, mà là bản nguyên của “Nghịch Đạo” – một dòng chảy ý chí cuồn cuộn, một lời tuyên chiến vô hình được khắc sâu vào tận cùng vũ trụ. Hàng tỷ sinh linh phe Thiên Đạo lao tới, tạo thành một trường lực hủy diệt có thể nghiền nát cả một tinh hệ, nhưng khi chạm vào vầng sáng chói lòa quanh La Chinh, tất cả đều tan rã như băng tuyết gặp lửa. Không, không phải tan rã, mà là bị bóp méo, bị đảo ngược bản chất, bị biến thành những hạt bụi nguyên thủy vô định hình, rồi biến mất.
La Chinh không nói, nhưng khí thế của hắn đã thay lời muốn nói. Hắn đứng đó, như một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa, là trung tâm của mọi sự hỗn loạn, là điểm tựa của mọi hy vọng. Bàn tay hắn giơ lên, một ấn quyết phức tạp, cổ xưa được hình thành. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn xoắn, không theo quy luật vật lý thông thường mà theo một trật tự hoàn toàn mới, một trật tự do chính hắn định nghĩa. Những vì sao xa xôi bỗng chốc trở nên mờ nhạt, ánh sáng của chúng bị nuốt chửng bởi một vực sâu vô tận đang mở ra từ lòng bàn tay La Chinh.
Đó là “Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Ấn” – chiêu thức mà La Chinh đã lĩnh ngộ được sau khi dung hợp vô số công pháp, huyết mạch, và đặc biệt là sự thấu hiểu về bản chất của “Đạo” và “Nghịch Đạo” trong suốt hành trình Chư Thiên Luân Hồi. Ấn quyết phóng ra, không tạo thành một luồng sáng chói lòa, mà là một vùng chân không tuyệt đối, một điểm mà tại đó mọi quy tắc vũ trụ đều bị phủ định. Nơi nó đi qua, thời gian ngừng trệ, không gian sụp đổ, và cả những khái niệm về sinh và diệt cũng trở nên vô nghĩa. Nó nuốt chửng hàng triệu cường giả cấp thấp hơn của phe Thiên Đạo ngay lập tức, biến họ thành hư vô, không để lại dù chỉ một dấu vết.
Bóng hình khổng lồ của Thiên Đạo, thứ vẫn đứng im lặng như một ngọn núi băng giữa biển lửa, cuối cùng cũng có phản ứng. Không có lời nói, không có biểu cảm, nhưng ý chí hủy diệt của nó bỗng chốc tăng vọt gấp bội. Một khe nứt khổng lồ xé toạc bầu trời vũ trụ, không phải là một khe nứt không gian, mà là một vết thương hằn sâu vào chính bản chất của “Đạo”. Từ khe nứt đó, vô số tia sáng đen đặc bắn ra, mỗi tia mang theo sức mạnh đủ để xuyên thủng một hành tinh, đủ để làm khô cạn một mặt trời. Đó là “Thiên Phạt Chi Quang”, ánh sáng trừng phạt của ý chí vũ trụ, một sự phản công trực diện và tàn khốc.
Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Ấn của La Chinh đụng độ Thiên Phạt Chi Quang. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có dư chấn năng lượng cuồng bạo. Thay vào đó, là một sự im lặng chết chóc. Hai khái niệm, hai ý chí đối lập hoàn toàn, va chạm vào nhau. Vùng chân không của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Ấn cố gắng nuốt chửng Thiên Phạt Chi Quang, bóp méo nó, làm nó mất đi bản chất trừng phạt. Nhưng Thiên Phạt Chi Quang cũng không ngừng ăn mòn, xuyên phá sự phủ định của Nghịch Thiên Ấn, cố gắng tái lập trật tự hủy diệt của nó. Hai bên giằng co, tạo nên một cảnh tượng siêu việt, vượt xa mọi sự hiểu biết của sinh linh phàm tục.
Trong khi La Chinh trực tiếp đối đầu với bản thể của Thiên Đạo, thì ở các chiến tuyến khác, liên minh Nghịch Thiên cũng đã bùng nổ chiến đấu. Hàng triệu chiến hạm của các chủng tộc bị áp bức, các tông môn bất phục, các thế gia phản loạn, cùng với vô số cường giả cá nhân, đồng loạt lao vào biển quân Thiên Đạo. Tiếng gầm thét, tiếng kiếm kích va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ vang vọng khắp các tinh vực. Các vị Tiên Đế, Thần Tôn, Yêu Hoàng, Ma Chủ từng bị Thiên Đạo áp chế, giờ đây dẫn dắt binh đoàn của mình, với đôi mắt rực lửa căm hờn và khát vọng tự do.
Ở một cánh, Hắc Viêm Long Vương, với thân hình khổng lồ che lấp cả một hành tinh, gầm lên một tiếng long ngâm rung chuyển cả thiên hà. Hơi thở rồng đen đặc mang theo sự hủy diệt nguyên thủy, thiêu đốt hàng vạn chiến thuyền của phe Thiên Đạo thành tro bụi. Bên cạnh hắn, Tiên Phượng Nữ Đế, hóa thành phượng hoàng lửa rực rỡ, bay lượn giữa làn đạn, mỗi cú vỗ cánh đều tạo ra những cơn bão lửa thần thánh, cuốn đi hàng triệu kẻ địch.
Ở một khu vực khác, Ma Tộc Đại Đế, với áo giáp đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, dẫn dắt quân đoàn Ma Tộc xông pha. Ma khí cuồn cuộn như biển, nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn vung thanh Ma Kiếm, mỗi nhát chém đều xé toạc không gian, mở ra những cánh cổng địa ngục hút lấy sinh mạng của hàng ngàn Thiên Binh. Liên minh Nghịch Thiên không chỉ là tập hợp của những kẻ mạnh, mà còn là sự dung hợp của vô số Đạo khác nhau, vô số ý chí bất khuất, tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: lật đổ Thiên Đạo.
La Chinh cảm nhận được sự ủng hộ từ phía sau. Hắn không hề cô độc. Mỗi tiếng gầm thét, mỗi cú đánh, mỗi tia sáng bùng nổ từ liên minh của hắn đều tiếp thêm sức mạnh cho ý chí của hắn. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Ấn bắt đầu chiếm thế thượng phong, từ từ nuốt chửng Thiên Phạt Chi Quang. Vùng chân không mở rộng, bóp méo cả những quy tắc cơ bản nhất của vũ trụ xung quanh bản thể Thiên Đạo.
Bóng hình Thiên Đạo rung lên dữ dội. Lần này, nó không bắn ra Thiên Phạt Chi Quang nữa. Thay vào đó, toàn bộ vũ trụ dường như chìm vào một trạng thái hỗn loạn nguyên thủy. Những dòng năng lượng vô hình, những sợi dây nhân quả, những dòng chảy luân hồi, tất cả những thứ mà Thiên Đạo đã dùng để ràng buộc vạn giới, giờ đây đều bị kéo căng đến cực hạn, bắt đầu đứt gãy. Từng mảng không gian sụp đổ, từng hành tinh vỡ vụn, không phải vì bị tấn công, mà vì chính “Đạo” đang vận hành chúng bị xé toạc.
Đây là sự phản ứng cuối cùng của một ý chí vũ trụ khi bị thách thức đến tận cùng. Thiên Đạo đang tự hủy hoại một phần bản thân, giải phóng năng lượng nguyên thủy để chống lại La Chinh. Một tiếng gầm không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm, vang vọng trong tâm trí mọi sinh linh đang chiến đấu. Đó là một tiếng gầm của sự giận dữ tột cùng, của sự bất lực khi trật tự vĩnh hằng bị lay chuyển.
La Chinh nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự đau đớn của vũ trụ, sự giằng xé của những sợi dây Đạo đang đứt gãy. Nhưng hắn biết, đây là cái giá phải trả. Để tái lập, phải hủy diệt. Để tự do, phải phá vỡ xiềng xích. Hắn mở mắt ra, đôi mắt rực cháy ý chí Nghịch Thiên. Toàn bộ năng lượng trong cơ thể hắn, trong linh hồn hắn, trong ý chí hắn, tất cả đều được đẩy lên cực điểm.
“Thiên Đạo, ngươi đã cai trị quá lâu!” La Chinh gầm lên, giọng nói vang vọng khắp cõi Hỗn Độn, xuyên qua mọi thời không. “Giờ là lúc, ngươi phải đối mặt với sự chấm dứt của mình!”
Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Ấn bùng nổ, không còn là chân không, mà là một cơn sóng thần ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo bản chất của sự tái tạo và hủy diệt, của sự kết thúc và khởi đầu. Nó lao thẳng vào trung tâm của bóng hình Thiên Đạo, không nhằm hủy diệt, mà là để “tái định nghĩa” nó. Trận chiến lớn nhất từ trước đến nay, trận chiến định đoạt số phận của Vạn Giới, đã bước vào giai đoạn quyết định nhất.
Hàng vạn dải ngân hà rung chuyển, những tinh vân rực rỡ bị xé toạc như những tấm lụa cũ nát. Sự đối đầu giữa La Chinh và Thiên Đạo không chỉ là cuộc chiến của hai cá thể, mà là cuộc chiến của hai ý niệm đối lập nhau: Định mệnh và Tự do, Trật tự và Nghịch phá. Cả vũ trụ trở thành chiến trường, nơi mà mỗi giây phút trôi qua đều có thể chứng kiến sự biến mất của hàng triệu sinh linh, sự sụp đổ của một thiên thể. Đây là Hỗn Độn Khai Thiên, không phải là sự khai mở một thế giới mới, mà là sự khai mở một kỷ nguyên mới, bằng máu và lửa, bằng ý chí và sự bất khuất.
La Chinh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Ngay cả khi hắn có thể đánh bại Thiên Đạo hiện tại, thì việc tái thiết lập một trật tự mới, một Đạo mới công bằng và tự do hơn, sẽ còn là một hành trình dài và gian nan hơn gấp bội. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có chút do dự. Bởi vì, hắn không chiến đấu vì quyền lực, không chiến đấu vì vinh quang. Hắn chiến đấu vì tự do, vì hy vọng, vì một tương lai mà mọi sinh linh đều có thể định đoạt vận mệnh của chính mình. Và đó, chính là ý nghĩa đích thực của sự Nghịch Thiên.
Các chiến trường khác vẫn đang tiếp diễn ác liệt. Từng đợt xung kích năng lượng từ trận chiến của La Chinh và Thiên Đạo lan tỏa, tác động lên mọi nơi, khiến cho các cường giả dù mạnh đến đâu cũng phải run rẩy. Nhưng không ai lùi bước. Bởi vì họ biết, thành bại của trận chiến này, sẽ quyết định vận mệnh vĩnh hằng của tất cả.
Một Tiên Vương cấp cao của liên minh Nghịch Thiên, thân thể đầy vết thương, vẫn kiên cường vung kiếm chém giết. Hắn nhìn về phía vầng sáng nơi La Chinh đang chiến đấu, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết. “La Chinh… Ngươi là hy vọng cuối cùng!” Hắn thầm nghĩ, rồi lại lao vào biển quân địch, quyết tử chiến đấu, mở đường cho một kỷ nguyên mới.
Đây là thời khắc mà vũ trụ sẽ mãi mãi ghi nhớ. Thời khắc của sự chấm dứt và khởi đầu. Thời khắc mà một phàm nhân, bằng ý chí và sự kiên định của mình, đã đứng lên thách thức “Thiên” tối thượng.
Trận chiến định đoạt vạn giới, không ngừng leo thang, với mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một huyền thoại mới được viết nên.