Nghịch Thiên
Chương 801
Tiếng gầm của Thiên không phải là một âm thanh đơn thuần. Nó là sự chấn động của toàn bộ quy tắc Hỗn Độn, là sự phẫn nộ của một ý chí đã tồn tại từ trước khai thiên lập địa, giờ đây đang bị thách thức bởi một phàm nhân. Hỗn Độn không có phương hướng, không có giới hạn, nhưng trong khoảnh khắc này, nó cuộn trào như một đại dương dậy sóng, những luồng khí Hỗn Độn nguyên thủy xoáy thành những vực sâu vô tận, những mảnh pháp tắc vũ trụ vỡ vụn như pha lê, và những luồng năng lượng nguyên thủy, đủ sức khai sinh hoặc hủy diệt vạn giới, bùng lên dữ dội.
La Chinh đứng giữa tâm điểm của cơn bão Hỗn Độn, thân ảnh đơn bạc nhưng lại vững chãi như một cột trụ chống trời. Ánh mắt hắn không hề dao động, không hề sợ hãi, mà tràn đầy một sự kiên định đến mức gần như điên cuồng. Hắn cảm nhận được sự tức giận của Thiên, một sự tức giận không còn là vô tri vô giác mà đã hóa thành một nỗi kinh hoàng bản năng. Thiên đã nhận ra, La Chinh không phải là một kẻ muốn phá hủy nó, mà là một kẻ muốn thay thế nó, hoặc tệ hơn, muốn định hình lại bản chất của nó.
Một luồng ý chí vô hình, nhưng nặng nề hơn bất kỳ ngọn núi nào trong Chư Thiên Vạn Giới, đè ép xuống La Chinh. Đó là ý chí của Thiên, cố gắng nghiền nát linh hồn, bóp méo Đạo tâm của hắn, buộc hắn phải quỳ phục trước sức mạnh tuyệt đối của vũ trụ. Trong khoảnh khắc đó, La Chinh cảm thấy như toàn bộ gánh nặng của vô số kỷ nguyên, vô số sinh linh, vô số quy tắc đang đè lên vai mình. Hắn nghe thấy những lời thì thầm không lời, những tiếng vang vọng từ khởi nguyên, tuyên bố sự vô nghĩa của mọi sự phản kháng, sự bất biến của định mệnh.
Nhưng La Chinh không lùi bước. Hắn đã đi qua quá nhiều đau khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự bất công do Thiên Đạo áp đặt. Hắn đã là một dị số từ khi sinh ra, một kẻ nghịch hành từ trong huyết mạch. Đối với hắn, những lời thì thầm của Thiên không phải là chân lý, mà là xiềng xích. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí Hỗn Độn nguyên thủy tràn vào cơ thể, không phải để tu luyện, mà là để cảm nhận, để thấu hiểu bản chất của sự hỗn loạn nguyên thủy, nơi Thiên Đạo chưa từng tồn tại.
Thần thể của La Chinh bừng sáng, không phải bằng ánh sáng của pháp tắc thông thường, mà là một thứ ánh sáng hỗn độn, vừa mang tính hủy diệt, vừa mang tính sáng tạo. Đó là ánh sáng của Nghịch Đạo, một Đạo không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, một Đạo vượt lên trên mọi Đạo. Hắn đưa một tay lên, không phải để tấn công, mà là để nắm bắt. Mười ngón tay hắn khẽ khàng mở ra, như muốn ôm trọn cả Hỗn Độn vào lòng bàn tay.
“Thiên,” La Chinh khẽ nói, giọng nói không lớn, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí của mọi sinh linh đang tồn tại trong tầm ảnh hưởng của Hỗn Độn, và cả trong ý chí của chính Thiên Đạo. “Ngươi đã sai rồi. Ngươi không phải là chân lý tối thượng. Ngươi chỉ là một tập hợp các quy tắc được hình thành, và quy tắc có thể bị thay đổi.”
Lời nói của La Chinh như những lưỡi dao sắc bén đâm vào bản thể của Thiên. Ngay lập tức, Hỗn Độn phản ứng dữ dội hơn. Những luồng năng lượng khổng lồ, mang theo sức mạnh của hàng ngàn sao chổi, hàng triệu tinh hệ, lao thẳng về phía La Chinh. Chúng không phải là chiêu thức, mà là sự tự vệ bản năng của Thiên, một nỗ lực để xóa sổ kẻ dị số, kẻ dám nói lên sự thật mà nó đã cố gắng che giấu suốt hàng tỷ năm.
La Chinh không né tránh. Hắn đứng yên, và khi những luồng năng lượng va chạm vào thần thể hắn, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra. Thay vì bị nghiền nát, La Chinh lại như một hố đen vô tận, nuốt chửng tất cả. Nhưng đó không phải là sự nuốt chửng thông thường. Hắn không chỉ hấp thụ năng lượng, mà hắn còn phân tích, thấu hiểu, và quan trọng nhất, hắn đang uốn nắn chúng. Những luồng năng lượng vốn mang ý chí hủy diệt của Thiên, khi đi qua cơ thể hắn, lại biến đổi, trở thành một phần của Nghịch Đạo, mang theo một ý nghĩa mới.
Trong tâm trí La Chinh, một tấm la bàn khổng lồ hiện ra. Đó không phải là la bàn định hướng không gian, mà là la bàn của Vạn Đạo. Trên đó, vô số pháp tắc, vô số quy tắc của Thiên Đạo được khắc họa tinh vi, phức tạp. Và La Chinh, bằng ý chí của Nghịch Đạo Chi Chủ, đang xoay chuyển kim la bàn, từng chút một, thay đổi hướng đi của những pháp tắc đó. Hắn không chỉ chống lại Thiên, hắn đang sửa chữa nó, bẻ cong nó, thậm chí là viết lại nó.
Thiên cảm nhận được điều đó. Nỗi kinh hoàng của nó tăng lên tột độ. Nó không còn chỉ gầm thét, mà bắt đầu run rẩy. Hỗn Độn xung quanh La Chinh không còn cuộn trào một cách hỗn loạn, mà dần dần, một trật tự mới, một quy luật mới bắt đầu hình thành một cách kỳ lạ. Những luồng khí Hỗn Độn vốn vô định, giờ đây lại xoáy theo một quỹ đạo nhất định, những mảnh pháp tắc vỡ vụn bắt đầu tự ghép nối lại theo một cấu trúc hoàn toàn khác biệt.
Đây không phải là chiến đấu bằng sức mạnh vật lý. Đây là cuộc chiến của ý chí, của Đạo, của những khái niệm cơ bản nhất định hình nên vũ trụ. Thiên muốn bảo toàn trật tự của nó, sự thống trị của nó. La Chinh muốn thiết lập một trật tự mới, một Đạo của sự tự do và khả năng vô hạn. Mỗi lần Thiên tung ra một đòn tấn công, đó là một lần nó cố gắng áp đặt ý chí của mình. Và mỗi lần La Chinh đón nhận, đó là một lần hắn dùng Nghịch Đạo để bẻ gãy, để biến đổi, để chứng minh rằng Thiên không phải là bất biến.
Từ sâu thẳm Hỗn Độn, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện ra. Đó là bản thể của Thiên, một thực thể không có hình dạng cố định, nhưng lại bao trùm tất cả. Nó là một mạng lưới vô tận của các pháp tắc, một dòng chảy miên viễn của thời gian và không gian, một khối ý thức khổng lồ được tạo nên từ vô số suy nghĩ và định luật. Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó đang bị nhiễu loạn, bị méo mó, như một bức tranh vĩ đại đang bị xé nát và vẽ lại bởi một bàn tay vô hình.
La Chinh nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn bằng mắt thường. Hắn dùng Nghịch Đạo để cảm nhận, để giao tiếp trực tiếp với cốt lõi của Thiên. Hắn không còn là La Chinh của Phàm Trần Khởi Điểm, cũng không còn là La Chinh của Thượng Giới Tranh Bá. Hắn đã là một phần của Hỗn Độn, một kẻ có thể định nghĩa lại sự tồn tại. Hắn thấy được sự sợ hãi của Thiên, sự cô đơn của nó, sự mệt mỏi của nó khi phải duy trì một trật tự đã mục nát từ quá lâu.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu La Chinh. Thiên không phải là ác. Nó chỉ là một hệ thống đã lỗi thời, một cỗ máy đã vận hành quá lâu mà không có sự đổi mới. Và nhiệm vụ của hắn, Nghịch Đạo Chi Chủ, không phải là hủy diệt cỗ máy đó, mà là tái cấu trúc nó, đưa nó trở về với bản chất nguyên thủy của sự tự do và khả năng vô hạn.
La Chinh mở mắt. Ánh sáng của Nghịch Đạo trong hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xuyên thấu qua mọi tầng của Hỗn Độn. Hắn đưa hai tay ra, như một người thợ rèn đang định hình một khối kim loại nguyên thủy. Hắn không còn hấp thụ, không còn bẻ gãy, mà hắn bắt đầu tạo tác. Những luồng năng lượng của Thiên, thay vì chống lại hắn, giờ đây lại như những dòng sông chảy vào một biển lớn, để rồi từ đó, những dòng chảy mới, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, lại được sinh ra.
Đây là sự khởi đầu của một cuộc kiến tạo mới. La Chinh không chỉ chiến đấu. Hắn đang viết lại trang sử của vũ trụ, từng chút một, bằng chính ý chí và Đạo của mình. Thiên gào thét trong vô vọng, bởi vì nó nhận ra rằng, dù nó có mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể ngăn cản được một ý chí đã chạm đến cốt lõi của sự tồn tại và sẵn sàng định nghĩa lại nó. Trận chiến để định đoạt vạn giới đã thực sự bắt đầu, nhưng nó không phải là một cuộc chiến của máu và xương, mà là một cuộc chiến của chân lý và ý chí, nơi kẻ chiến thắng sẽ không chỉ thống trị, mà còn là người viết lại luật chơi.