Nghịch Thiên
Chương 78
Ánh trăng dần lên cao, rọi sáng khu vườn linh dược. Trần Phong chìm đắm trong tu luyện, xung quanh hắn, linh khí như xoáy cuộn. Không chỉ là linh khí dồi dào từ linh mạch nhỏ, mà còn là một loại năng lượng thuần túy, tinh khiết đến mức khó tin, được tàn phiến ngọc bội không ngừng tinh lọc. Nó không chỉ hút, mà còn biến đổi, khiến từng luồng chân nguyên chảy trong đan điền Trần Phong mang một sắc thái khác biệt, mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn.
Hắn cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong cơ thể. Từng kinh mạch, vốn dĩ từng khô cằn và yếu ớt, giờ đây như được tưới tắm bằng dòng suối nguồn, giãn nở và trở nên bền bỉ hơn. Chân nguyên không còn chỉ là một luồng khí đơn thuần, mà đã bắt đầu cô đọng, mang theo một trọng lượng nhất định, một cảm giác chắc chắn mà trước đây hắn chưa từng trải qua. Tốc độ tu luyện này… quả thực là nghịch thiên. Chỉ trong một đêm, hắn đã vượt qua ranh giới từ Luyện Khí tầng ba lên tầng bốn, và giờ đây, cảm giác đột phá tầng năm cũng đã cận kề.
Tàn phiến ngọc bội nằm yên vị trên ngực hắn, tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt, chỉ có Trần Phong mới cảm nhận được. Nó không chỉ là công cụ lọc linh khí, mà dường như còn là một chìa khóa, mở ra tiềm năng ẩn sâu trong cơ thể hắn. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với nó, như thể nó là một phần kéo dài của ý chí hắn, một bản thể đồng điệu với khao khát thoát ly định mệnh.
“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Tuyển Chi Nhân?” Trần Phong thầm nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên gương mặt đẫm mồ hôi. “Một khi đã bị ruồng bỏ, một khi đã bị coi là phế vật, thì ta sẽ tự mình định nghĩa lại cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ đó. Kẻ yếu đuối mục nát không phải ta, mà là những kẻ tự mãn với sự sắp đặt của trời.”
Hắn không chỉ tu luyện, mà còn cảm nhận. Linh khí trong khu vườn, vốn mang theo chút tạp chất của đất trời, khi đi qua tàn phiến ngọc bội lại trở nên trong suốt, tinh khiết đến kinh ngạc. Nó không chỉ giúp hắn tăng cường tu vi, mà còn tôi luyện căn cơ, khiến nền móng tu luyện của hắn vững chắc hơn bất kỳ đệ tử nào trong Thiên Nguyên Tông. Đây chính là khởi đầu của sự khác biệt, khởi đầu của con đường Nghịch Thiên.
Đêm cứ thế trôi qua. Đến khi ánh bình minh ló dạng, hắt những tia nắng vàng nhạt lên khu vườn, Trần Phong mới từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay u uất, mà thay vào đó là sự sắc bén, kiên định và một tia sáng lạ thường. Hắn cảm thấy cơ thể mình tràn đầy sức sống, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chân nguyên trong đan điền cuồn cuộn, vững chắc như một dòng sông ngầm. Hắn đã đột phá Luyện Khí tầng năm, và thậm chí còn tiến xa hơn một chút trong tầng này.
Tốc độ này, nếu để người khác biết được, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Thiên Nguyên Tông, thậm chí là cả tiểu thế giới này. Trong khi các đệ tử thiên tài khác phải mất hàng tháng, thậm chí hàng năm để đột phá một tầng cảnh giới, hắn chỉ cần một đêm. Đây chính là năng lực của tàn phiến ngọc bội, năng lực của hạt giống Nghịch Thiên.
Hắn đứng dậy, duỗi người. Cơ bắp săn chắc hơn, xương cốt cứng cáp hơn. Hắn thử vận chân nguyên, một luồng sức mạnh quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội tràn ra. Trần Phong nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh đang tuôn trào. “Luyện Khí tầng năm… không tệ. Chỉ còn vài ngày nữa là đến cuộc thi đệ tử nội môn.”
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Luyện Khí tầng năm chỉ là khởi điểm. Nhưng với sự trợ giúp của tàn phiến ngọc bội, hắn có đủ tự tin để đối mặt với mọi thử thách. Trần Lạc, kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” của Thiên Nguyên Tông, sẽ sớm phải chứng kiến một “phế vật” lột xác thành một kẻ Nghịch Thiên như thế nào.
Từ ngày hôm đó, Trần Phong bắt đầu một lịch trình tu luyện khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Ban ngày, hắn vẫn làm những công việc tạp dịch như thường lệ, không để lộ bất kỳ dấu hiệu khác thường nào. Hắn vẫn là Trần Phong trầm lặng, ít nói, người mà mọi người nghĩ rằng đã chấp nhận số phận bị ruồng bỏ. Nhưng mỗi khi đêm xuống, khu vườn linh dược lại trở thành thánh địa tu luyện của hắn. Hắn không chỉ hấp thụ linh khí, mà còn bắt đầu tìm hiểu những công pháp cơ bản mà hắn có được từ tàng kinh các dành cho đệ tử ngoại môn, và dùng tàn phiến ngọc bội để tinh lọc, cải biến chúng.
Một trong số đó là “Vô Ảnh Bộ Pháp”, một công pháp thân pháp cực kỳ đơn giản, nhưng qua sự tinh lọc của tàn phiến ngọc bội, nó dường như trở nên uyển chuyển và nhanh nhẹn hơn gấp bội. Hắn luyện tập không ngừng, di chuyển giữa các luống linh dược, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma. Tốc độ của hắn tăng lên đáng kể, né tránh những cành cây, ngọn cỏ mà không hề làm hư hại chúng. Hắn còn tập trung vào “Phá Sơn Quyền”, một bộ quyền pháp cơ bản, nhưng khi kết hợp với chân nguyên tinh khiết của mình, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh đáng sợ, có thể dễ dàng đánh vỡ một tảng đá lớn. Hắn không cần những chiêu thức hoa mỹ, hắn cần sức mạnh thuần túy, có thể bộc phát trong khoảnh khắc quyết định.
Trong quá trình tu luyện, Trần Phong dần nhận ra một điều kỳ lạ về tàn phiến ngọc bội. Nó không chỉ tinh lọc linh khí, mà còn dường như lưu giữ một phần ký ức hoặc thông tin nào đó. Đôi khi, khi hắn chìm sâu vào thiền định, những hình ảnh mờ ảo, những đoạn văn tự cổ xưa lại thoáng qua trong tâm trí hắn. Chúng quá nhanh, quá mơ hồ để có thể nắm bắt, nhưng Trần Phong tin rằng đó là những manh mối về nguồn gốc và sức mạnh thực sự của tàn phiến ngọc bội. Hắn quyết tâm, một khi có đủ thực lực, sẽ tìm cách khám phá bí ẩn này.
Trong những ngày chờ đợi cuộc thi, Thiên Nguyên Tông cũng không hề yên bình. Tin tức về việc Trần Lạc, “Thiên Mệnh Chi Tử” của tông môn, đã đột phá Luyện Khí tầng tám, và thậm chí còn ngưng tụ được Hỏa Linh Khí trong đan điền, nhanh chóng lan truyền. Điều này khiến vị thế của Trần Lạc càng thêm vững chắc, và hắn trở thành ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vị đệ tử chân truyền trong tương lai. Các đệ tử khác, dù là thiên tài, cũng đều phải cúi đầu trước hào quang của hắn.
“Hỏa Linh Khí sao? Cũng thú vị đấy.” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn không có thuộc tính linh khí rõ ràng, nhưng chân nguyên của hắn lại mang một sự kiên cố và linh hoạt vượt trội. Hắn tin rằng, với tàn phiến ngọc bội, hắn có thể biến điều này thành lợi thế của mình.
Một buổi chiều nọ, khi đang tưới linh dược, Trần Phong vô tình nghe được một nhóm đệ tử ngoại môn bàn tán. “Ngươi nghe gì chưa? Cuộc thi đệ tử nội môn năm nay có vẻ sẽ rất đặc biệt đấy. Nghe nói Tông chủ đã đích thân chuẩn bị phần thưởng cho người thắng cuộc.”
“Đương nhiên là dành cho Trần Lạc sư huynh rồi. Ai mà đấu lại hắn chứ? Luyện Khí tầng tám, lại có Hỏa Linh Khí. Nghe nói hắn còn tu luyện được ‘Liệt Diễm Chưởng’, uy lực khủng khiếp.”
“Mà ta nghe nói, Trần Lạc sư huynh còn đang tìm kiếm một loại linh dược đặc biệt cho một công pháp bí truyền, để chuẩn bị cho cuộc thi. Hắn đã phái người đến kiểm tra khắp các khu vườn linh dược rồi.”
Trần Phong khẽ nhíu mày. Kiểm tra khu vườn? Điều này có thể gây nguy hiểm cho linh mạch nhỏ của hắn. Hắn phải cẩn trọng hơn. Tạm thời, hắn vẫn phải giữ kín bí mật của mình.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa. Cuộc thi đệ tử nội môn cuối cùng cũng đến. Sáng sớm hôm đó, tiếng chuông đồng vang vọng khắp Thiên Nguyên Tông, báo hiệu sự kiện lớn nhất trong năm đã bắt đầu. Các đệ tử ngoại môn, nội môn, trưởng lão, và thậm chí cả Tông chủ đều tập trung tại Quảng trường Diễn Võ. Không khí vô cùng náo nhiệt và căng thẳng.
Trần Phong, vẫn trong bộ y phục tạp dịch cũ kỹ, lặng lẽ hòa vào dòng người. Hắn không cố gắng che giấu sự hiện diện của mình, cũng không cố gắng nổi bật. Hắn chỉ đơn giản là một trong hàng trăm đệ tử ngoại môn đang tò mò đến xem cuộc thi. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt hắn, có một ngọn lửa đang bùng cháy, một ngọn lửa của sự kiên định và khát khao lật đổ.
Hắn nhìn về phía đài cao, nơi các trưởng lão và Tông chủ đang ngồi. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt kiêu ngạo của các đệ tử nội môn, và dừng lại ở Trần Lạc, kẻ đang đứng giữa đám đông, được vây quanh bởi những lời nịnh hót và ngưỡng mộ. Trần Lạc, với vẻ mặt tự tin và kiêu hãnh, dường như đã thấy trước chiến thắng của mình.
“Trần Lạc…” Trần Phong thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho mình hắn nghe thấy. “Ngươi đã quên khu vườn linh dược này, quên kẻ phế vật mà ngươi đã ruồng bỏ. Nhưng ta thì không quên. Ngày hôm nay, Thiên Nguyên Tông này sẽ chứng kiến, ‘Thiên Mệnh’ mà ngươi tự hào, sẽ bị một kẻ Nghịch Thiên như ta, từng bước từng bước, đạp đổ!”
Với tâm trạng quyết tâm cao độ, Trần Phong bước về phía khu vực đăng ký dự thi, nơi những cái tên của đệ tử ngoại môn sẽ được ghi nhận. Hắn biết, khoảnh khắc này, chính là khởi đầu của cơn bão. Cơn bão mang tên Trần Phong, kẻ sẽ lật đổ mọi định kiến, mọi sắp đặt của “Thiên Mệnh”.