Nghịch Thiên
Chương 754
Ngay khi La Chinh thốt ra những lời đó, không gian xung quanh hắn bỗng trở nên ngưng đọng. Không khí không còn lưu chuyển, thời gian như ngừng trôi, và ngay cả những hạt bụi li ti nhất cũng như bị đóng băng giữa hư không. Một áp lực vô hình, nặng nề đến mức có thể nghiền nát tinh thần của bất kỳ sinh linh nào, bỗng từ trên cao ập xuống, bao trùm lấy La Chinh. Đây không phải là áp lực vật lý, mà là một sự phản kháng của bản chất vũ trụ, một lời cảnh cáo thầm lặng nhưng tuyệt đối từ “Thiên Đạo” đang cố gắng uốn nắn mọi thứ trở về quỹ đạo mà nó đã định sẵn.
La Chinh không hề nao núng. Luồng Hỗn Độn nguyên thủy trong lòng bàn tay hắn, vốn đang xoay chuyển nhẹ nhàng như một vũ trụ thu nhỏ, bỗng phát ra một vầng sáng mờ nhạt, nhưng lại đủ sức chống đỡ lại áp lực kinh hoàng đó. Vầng sáng ấy không rực rỡ chói mắt, mà mang theo một vẻ thâm thúy, cổ xưa, như thể nó đã tồn tại từ trước khi vũ trụ này thành hình, trước cả khi “Thiên Đạo” được thiết lập.
Từ sâu thẳm hư vô, một giọng nói cổ kính, không mang bất kỳ cảm xúc nào, vang vọng khắp mọi ngóc ngách của không gian. Giọng nói ấy không phải của một cá thể, mà như là sự tổng hòa của mọi quy tắc, mọi định luật, mọi dòng chảy của thời gian và không gian. “Ngươi, một dị số. Ngươi, một kẻ phá hoại. Trật tự đã được định. Mọi sự tồn tại đều có vị trí của nó. Ngươi không thể thay đổi.”
Đó là Ý Chí Thiên Đạo, lần đầu tiên trực tiếp phản ứng một cách rõ ràng đến vậy trước sự hiện diện của La Chinh. Nó không công kích ngay lập tức, mà trước hết muốn dùng sự uy hiếp của bản nguyên vũ trụ để bóp nghẹt ý chí phản kháng của La Chinh. Trong mắt “Thiên Đạo”, La Chinh chỉ là một hạt cát lạc loài, một lỗi hệ thống cần được sửa chữa hoặc xóa bỏ.
La Chinh khẽ cười, nụ cười mang theo sự bất cần và kiên định. “Trật tự ư? Vị trí ư? Ta thấy đó chỉ là những xiềng xích vô hình, giam cầm vạn vật trong một khuôn khổ đã cũ mèm. Thiên Đạo, ngươi đã tồn tại quá lâu, đã tự cho mình là chân lý tuyệt đối. Nhưng ngươi quên mất rằng, chân lý không phải là thứ bất biến, nó cần được tiến hóa, được tái định nghĩa.”
Nói đoạn, La Chinh nâng cao bàn tay đang nắm giữ luồng Hỗn Độn nguyên thủy. Tiểu vũ trụ trong lòng bàn tay hắn bỗng phát ra một lực hút kinh người. Không gian xung quanh hắn, vốn đã bị Ý Chí Thiên Đạo ngưng đọng, nay lại bị một lực lượng khác kéo giãn, bẻ cong. Những định luật vật lý cơ bản nhất dường như đang bị đảo lộn. Ánh sáng bị bẻ cong, âm thanh bị nuốt chửng, và ngay cả dòng chảy thời gian cũng trở nên hỗn loạn, lúc nhanh lúc chậm, như một con sông chảy ngược.
“Ngươi dám chống lại bản nguyên vũ trụ?” Giọng nói của Ý Chí Thiên Đạo vang lên, lần này mang theo một chút “lạnh lẽo” hơn, như thể một hệ thống siêu việt đang ghi nhận một sự sai lệch nghiêm trọng. “Mọi thứ sẽ trở về hư vô, nếu ngươi tiếp tục đi ngược lại dòng chảy của Đại Đạo.”
Một luồng sáng màu xám tro, mang theo vẻ tang thương của sự hủy diệt và kết thúc, từ trên cao giáng xuống, hướng thẳng vào luồng Hỗn Độn nguyên thủy của La Chinh. Đó là “Thiên Phạt Chi Lực”, một loại năng lượng thuần túy được Thiên Đạo dùng để xóa bỏ những thực thể không tuân theo quy tắc của nó, để đưa mọi thứ trở về điểm khởi đầu của hư vô.
La Chinh không né tránh. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến mà sự khéo léo hay tốc độ có thể quyết định. Đây là cuộc đối đầu của hai “Đạo”, hai triết lý tồn tại. Hắn hít một hơi thật sâu, ý chí trong tâm hải bùng nổ. “Hư vô ư? Hư vô cũng chỉ là một trạng thái. Và từ hư vô, ta có thể kiến tạo!”
Luồng Hỗn Độn nguyên thủy trong tay La Chinh bỗng xoay chuyển nhanh hơn, tạo thành một cơn lốc vũ trụ thu nhỏ. Khi Thiên Phạt Chi Lực màu xám tro tiếp cận, nó không va chạm hay bị đẩy lùi, mà ngược lại, nó bị cuốn vào cơn lốc Hỗn Độn đó. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: Thiên Phạt Chi Lực, thứ được dùng để hủy diệt, lại bị Hỗn Độn nguyên thủy hấp thụ, phân giải, và rồi, một cách khó tin, được biến đổi!
Từ bên trong cơn lốc Hỗn Độn, những tia sáng màu vàng kim và xanh biếc bắt đầu xuất hiện, xen lẫn với màu đen của hư vô. Đó là sinh khí, là sức sống, là bản nguyên của sự kiến tạo, được tái sinh từ chính năng lượng hủy diệt của Thiên Phạt. Luồng Hỗn Độn nguyên thủy của La Chinh không chỉ hủy diệt, mà còn “tái sinh” ngay lập tức, biến đổi cái cũ thành cái mới, phá vỡ định luật “một chiều” của Thiên Đạo.
“Ngươi… đang làm gì?” Giọng nói của Ý Chí Thiên Đạo lần đầu tiên hiện lên một chút “chấn động”. Nó không thể hiểu được hành động này của La Chinh. Bởi vì theo quy tắc của nó, Thiên Phạt Chi Lực chỉ có thể xóa bỏ, chứ không thể bị biến đổi thành thứ khác, càng không thể trở thành bản nguyên của sự sống.
La Chinh ngẩng cao đầu, ánh mắt rực sáng nhìn thẳng vào hư vô, nơi Ý Chí Thiên Đạo đang ngự trị. “Ta đang kiến tạo. Ta đang cho ngươi thấy, Thiên Đạo không phải là điểm cuối, mà là một trong vô vàn con đường. Ngươi muốn hủy diệt, ta sẽ biến hủy diệt thành khởi đầu. Ngươi muốn trói buộc, ta sẽ dùng tự do để phá vỡ mọi xiềng xích.”
Luồng Hỗn Độn nguyên thủy trong tay hắn không ngừng lớn mạnh, không ngừng biến đổi. Nó không còn chỉ là một quả cầu nhỏ, mà bắt đầu khuếch trương, tạo thành một vùng không gian riêng biệt xung quanh La Chinh. Trong vùng không gian này, các định luật vật lý, các quy tắc của Thiên Đạo đều trở nên mờ nhạt, yếu ớt. Thay vào đó, một “Đạo” mới đang dần hình thành: Đạo của Hỗn Độn, Đạo của tự do, Đạo của tiềm năng vô hạn.
Ý Chí Thiên Đạo không còn giữ được sự bình thản tuyệt đối. Nó nhận ra nguy hiểm thực sự. La Chinh không chỉ đơn thuần là một kẻ mạnh, mà là một kẻ có thể thay đổi bản chất của vũ trụ. Hắn không muốn chiếm lấy vị trí của Thiên Đạo, hắn muốn tái định nghĩa khái niệm “Đạo” hoàn toàn. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc phản loạn nào.
Từ hư vô, vô số luồng sáng khác bùng nổ, không còn là Thiên Phạt đơn thuần, mà là sự tổng hòa của các loại Thiên Khiển, Thiên Kiếp, Thiên Luật. Chúng không giáng xuống một cách riêng lẻ, mà hợp thành một cơn bão năng lượng vũ trụ, một bức tường Thiên Đạo khổng lồ, muốn nghiền nát vùng Hỗn Độn đang khuếch trương của La Chinh. Mục tiêu của Thiên Đạo không phải là giết chết La Chinh một cách đơn giản, mà là xóa bỏ hoàn toàn “Đạo” mà hắn đang đại diện, khiến nó không bao giờ có thể hình thành.
La Chinh nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn, hắn có thể cảm nhận. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn quy tắc đang lao đến, cảm nhận được ý chí của vũ trụ đang cố gắng đẩy hắn về với hư vô. Nhưng hắn cũng cảm nhận được, trong sâu thẳm của mỗi quy tắc, mỗi định luật, đều có một kẽ hở, một tiềm năng cho sự thay đổi. Bởi vì bản chất của vũ trụ là không ngừng tiến hóa, và Thiên Đạo hiện tại chỉ là một trong những giai đoạn đó.
“Ngươi đã quên mất nguồn gốc của mình, Thiên Đạo,” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh của hắn không bị cơn bão năng lượng nuốt chửng, mà xuyên qua nó, vang vọng trong không gian Hỗn Độn của riêng hắn. “Ngươi sinh ra từ Hỗn Độn, từ sự vô hạn. Nhưng ngươi lại tự trói buộc mình trong hữu hạn. Ta sẽ phá vỡ hữu hạn đó, để ngươi thấy lại bản chất thực sự của Đại Đạo.”
Hắn mở mắt ra. Đôi mắt hắn không còn là đôi mắt của một phàm nhân, mà là đôi mắt của một người thấu hiểu Hỗn Độn, thấu hiểu nguyên lý của sinh diệt và kiến tạo. Luồng Hỗn Độn nguyên thủy trong tay hắn bùng nổ. Không phải là một vụ nổ hủy diệt, mà là một vụ nổ “khai thiên”.
Vùng không gian Hỗn Độn của La Chinh đột ngột khuếch trương với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng bức tường Thiên Đạo đang lao đến. Các Thiên Khiển, Thiên Kiếp, Thiên Luật va vào vùng Hỗn Độn của La Chinh, không tan biến, không bị hủy diệt, mà giống như những dòng sông chảy vào biển lớn, chúng bị hấp thụ, bị phân giải, và rồi, lại một lần nữa, được tái định hình. Trong vùng Hỗn Độn đó, những ngôi sao mới bắt đầu lóe sáng, những dải ngân hà thu nhỏ bắt đầu xoay tròn, những định luật mới đang được viết lại.
Đây không còn là một cuộc đối đầu vũ lực đơn thuần. Đây là một cuộc chiến của ý niệm, của triết lý. La Chinh đang dùng chính “Đạo” của mình để “viết lại” một phần nhỏ của vũ trụ, để chứng minh rằng “Thiên Đạo” không phải là tất cả, không phải là duy nhất. Hắn không chỉ muốn phá vỡ xiềng xích, mà còn muốn tạo ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho tất cả chúng sinh.
Ý Chí Thiên Đạo lúc này mới thực sự cảm thấy bị đe dọa. Một phần bản nguyên của nó đang bị La Chinh hấp thụ và biến đổi. Đây là một sự kiện chưa từng có tiền lệ. Nó đã cố gắng tiêu diệt vô số dị số trong lịch sử, nhưng chưa từng có ai có thể đối chọi lại nó ở cấp độ “Đạo” như vậy. La Chinh không chỉ thách thức quyền năng của nó, mà còn thách thức bản chất tồn tại của nó.
Vô số luồng sáng khác từ khắp Chư Thiên Vạn Giới bắt đầu hội tụ, xuyên qua không gian và thời gian, đổ dồn về điểm đối đầu giữa La Chinh và Ý Chí Thiên Đạo. Đây là dấu hiệu cho thấy, Thiên Đạo đang huy động toàn bộ sức mạnh của mình, không còn chỉ là một phản ứng cục bộ, mà là một cuộc chiến tranh toàn diện, nhằm xóa sổ “kẻ nghịch thiên” này trước khi hắn có thể thực sự tái định nghĩa lại vũ trụ.
La Chinh cảm nhận được sự thay đổi trong áp lực. Hắn biết, trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt vận mệnh của Chư Thiên Vạn Giới, vừa mới bắt đầu. Hắn mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, nụ cười của một kẻ kiến tạo. Hắn đã không còn là phàm nhân bị số phận ruồng bỏ. Hắn là Kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ dùng chính Hỗn Độn của mình để khai sáng một kỷ nguyên mới.