Nghịch Thiên
Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:19:53 | Lượt xem: 4

Lão giả Thiên Nguyên Tông, người đã chủ trì buổi kiểm tra, giơ tay ra hiệu. Tiếng reo hò dần lắng xuống, nhưng không khí phấn khích vẫn còn lan tỏa. “Tốt lắm! Các ngươi, ba mươi hai người, hãy theo ta. Những người còn lại, xin hãy trở về. Cơ hội của các ngươi vẫn còn ở những năm sau!” Giọng nói của ông vang vọng, mang theo một chút uy áp của cường giả, khiến những người thất bại dù tiếc nuối cũng không dám làm càn.

Trần Phong cùng ba mươi mốt tân đệ tử khác nhanh chóng bước theo lão giả. Phía sau họ, đám đông dần tản ra, mang theo đủ loại cảm xúc: ngưỡng mộ, ghen tỵ, hoặc đơn giản là sự tò mò. Hắn liếc nhìn về phía Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) ở gần đó. Hắn ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt thoáng qua chạm phải Trần Phong (MC) lại mang theo một tia sáng phức tạp – vừa thăm dò, vừa có chút khó chịu. Rõ ràng, việc một kẻ đến từ hạ giới như Trần Phong lại có thể vượt qua các bài kiểm tra một cách đáng kinh ngạc, thậm chí còn khiến hắn phải chú ý, là điều nằm ngoài dự liệu của một “Thiên Mệnh Chi Tử” cao ngạo như hắn.

Đoàn người nhanh chóng rời khỏi quảng trường kiểm tra, đi sâu vào bên trong Thiên Nguyên Tông. Con đường lát đá xanh mướt uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ cao vút, dẫn họ qua những khu rừng trúc xanh biếc và những dòng suối róc rách. Linh khí nơi đây đậm đặc hơn hẳn so với hạ giới, tạo cảm giác sảng khoái, thanh tịnh. Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt. Đây mới là nơi thích hợp cho tu luyện!

Họ đi qua vài tòa kiến trúc hùng vĩ, mái ngói cong vút, chạm khắc tinh xảo, ẩn hiện trong làn sương mờ ảo của linh khí. Cuối cùng, lão giả dẫn họ đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi có hàng chục dãy nhà đơn sơ hơn, được xây dựng bằng gỗ và đá. “Đây là khu vực ngoại môn,” lão giả giới thiệu, “Các ngươi sẽ sống và tu luyện tại đây.”

Một vị đệ tử nội môn trẻ tuổi, mặc y phục màu xanh lam, đã chờ sẵn ở đó. Hắn ta có vẻ ngoài thanh tú, tu vi cũng không kém, khoảng Luyện Khí tầng bảy, tám. Lão giả Thiên Nguyên Tông quay sang hắn. “Trần Dương, đây là các tân đệ tử ngoại môn. Con hãy sắp xếp chỗ ở và hướng dẫn họ về các quy tắc cơ bản.”

Trần Dương gật đầu cung kính, sau đó quay sang đám tân đệ tử, ánh mắt lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại một chút trên Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) và Trần Phong (MC). “Chào mừng các vị sư đệ, sư muội. Ta là Trần Dương, phụ trách quản lý khu ngoại môn này. Từ giờ phút này, các ngươi đã là một phần của Thiên Nguyên Tông. Ta sẽ phân phát cho mỗi người một thẻ thân phận, một bộ y phục ngoại môn, và một quyển ‘Thiên Nguyên Tông Ngoại Môn Quy Tắc’.”

Trần Dương bắt đầu phân phát từng thứ một. Thẻ thân phận được làm từ một loại ngọc thạch đặc biệt, bên trên khắc tên và một dãy số hiệu. Y phục ngoại môn là bộ đồ màu xám tro đơn giản, nhưng chất liệu lại mềm mại và có khả năng chống bụi bẩn. Quyển sách quy tắc khá dày, Trần Phong thoáng nhìn qua đã thấy rất nhiều điều khoản. Hắn nhận lấy mọi thứ, cảm nhận trọng lượng của thẻ thân phận trong tay. Đây là bằng chứng cho bước tiến đầu tiên của hắn ở thế giới này.

“Mỗi người sẽ được cấp một phòng riêng tại đây. Các phòng đều giống nhau, đủ để tu luyện cơ bản. Linh khí trong phòng cũng được duy trì ở mức ổn định hơn bên ngoài,” Trần Dương tiếp tục. “Để duy trì cuộc sống và tu luyện, các ngươi sẽ cần đến Tông Môn Cống Hiến Điểm. Điểm này có thể kiếm được bằng cách hoàn thành các nhiệm vụ ngoại môn, giao nộp linh dược, linh thú, hoặc tham gia vào các hoạt động khác của tông môn. Tông Môn Cống Hiến Điểm có thể dùng để đổi lấy công pháp, linh dược, pháp khí, hoặc thậm chí là tư liệu tu luyện cao cấp hơn.”

Một vài đệ tử mới bắt đầu xì xào bàn tán. Trần Phong thì vẫn giữ im lặng, lắng nghe kỹ lưỡng từng lời. Hắn biết, hệ thống điểm cống hiến này là chìa khóa để một đệ tử ngoại môn như hắn có thể vươn lên. Không có gia thế, không có tài nguyên sẵn có, hắn phải dựa vào chính mình.

“Các ngươi có một ngày để ổn định chỗ ở và đọc kỹ ‘Thiên Nguyên Tông Ngoại Môn Quy Tắc’. Ngày mai, tất cả các tân đệ tử sẽ tập trung tại Giảng Võ Đường ngoại môn vào buổi sáng để được hướng dẫn thêm về các bài học nhập môn và cách nhận nhiệm vụ,” Trần Dương dặn dò, sau đó bắt đầu phân chia phòng. “Trần Phong, ngươi ở phòng số 17. Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử), ngươi ở phòng số 18.”

Một sự sắp xếp ngẫu nhiên, hay cố ý? Trần Phong nhếch mép cười thầm. Phòng của hắn và “Thiên Mệnh Chi Tử” lại liền kề nhau. Điều này có vẻ thú vị. Hắn không sợ đối đầu, thậm chí còn mong chờ. Sự hiện diện của đối thủ mạnh sẽ càng thúc đẩy hắn tiến bộ.

Sau khi nhận chìa khóa phòng, Trần Phong đi đến phòng số 17. Căn phòng khá đơn giản, một giường đá, một bàn nhỏ và một ghế, cùng một bồ đoàn tu luyện. Dù không quá rộng rãi, nhưng linh khí bên trong quả thực đậm đặc hơn hẳn bên ngoài, và có vẻ như có một trận pháp nhỏ được khắc vào tường để duy trì điều đó. Hắn đặt hành lý xuống, sau đó ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt lại. Hắn không vội đọc quy tắc, mà muốn cảm nhận môi trường mới trước.

Cảm giác linh khí tràn ngập cơ thể thật dễ chịu. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tốc độ hấp thu linh khí của mình đã tăng lên đáng kể. Với công pháp Nghịch Thiên mà hắn đang tu luyện, mỗi chút linh khí đều được chuyển hóa thành sức mạnh tinh thuần, không chút tạp chất. Hắn nhớ lại những lời của lão giả Thiên Nguyên Tông. “Thiên Mệnh Chi Tử”. Cái danh hiệu này dường như ẩn chứa một sự ưu ái nào đó từ quy tắc của thế giới. Nhưng hắn, Trần Phong, sẽ chứng minh rằng định mệnh có thể bị thay đổi, “Thiên” không phải là tất cả.

Hắn mở mắt, lấy ra quyển ‘Thiên Nguyên Tông Ngoại Môn Quy Tắc’. Lật giở từng trang, hắn nhanh chóng nắm bắt được những thông tin quan trọng. Có hàng trăm điều khoản, từ việc cấm gây sự trong tông môn, cấm trộm cắp, cho đến quy định về thời gian tu luyện, tham gia nhiệm vụ. Có vẻ như Thiên Nguyên Tông rất chú trọng đến kỷ luật và sự cạnh tranh lành mạnh. Điều này phù hợp với Trần Phong. Hắn cần một môi trường cạnh tranh để mài dũa bản thân.

Một điều khoản đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn: “Đệ tử ngoại môn có thể thăng cấp thành đệ tử nội môn khi đạt đến Luyện Khí tầng chín và hoàn thành một nhiệm vụ đặc biệt cấp Nội Môn, hoặc khi vượt qua kỳ thi thăng cấp Nội Môn được tổ chức ba năm một lần.” Luyện Khí tầng chín. Hiện tại hắn đang ở Luyện Khí tầng năm, nhưng nhờ vào công pháp Nghịch Thiên và thể chất đặc biệt, tốc độ tu luyện của hắn vượt xa người thường. Hắn tin rằng, chỉ cần đủ tài nguyên, hắn có thể nhanh chóng đột phá.

Tài nguyên. Đó là vấn đề lớn nhất. Tông Môn Cống Hiến Điểm. Hắn cần điểm. Rất nhiều điểm. Hắn nhớ lại những gì đã học được từ Lão Hắc trong cổ tháp. Những công pháp, pháp khí cấp cao mà hắn muốn tu luyện đều cần đến những vật liệu quý hiếm, những linh dược cực phẩm, mà những thứ đó chắc chắn không thể mua bằng tiền phàm tục.

Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ. Bên ngoài, những đệ tử ngoại môn khác cũng đang lục tục vào phòng của mình. Một vài người còn tụ tập lại, xì xào bàn tán về buổi kiểm tra, về những người mới, và cả về “Thiên Mệnh Chi Tử” Trần Phong. Trần Phong (MC) có thể nghe rõ một vài đoạn đối thoại.

“Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) quả nhiên không hổ danh, tu vi đã đạt đến Luyện Khí tầng bảy rồi! Chẳng mấy chốc sẽ thăng cấp nội môn thôi.”

“Đúng vậy, nhưng ta nghe nói có một tên Trần Phong khác, đến từ hạ giới, cũng không kém cạnh. Hắn ta chỉ Luyện Khí tầng năm mà lại có thể vượt qua bài kiểm tra sức mạnh tinh thần một cách dễ dàng như vậy.”

“Hừ, hạ giới thì làm được gì? Chắc là may mắn thôi. Tài nguyên ở hạ giới kém cỏi, làm sao so được với người của đại lục?”

“Nhưng ngươi không thấy Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) cũng nhìn hắn ta có chút khác lạ sao? E rằng tên Trần Phong hạ giới này cũng không đơn giản.”

Trần Phong (MC) khẽ mỉm cười. Sự nghi ngờ, sự coi thường, và cả sự tò mò. Đó là những gì hắn đã quen thuộc. Hắn không cần ai tin tưởng. Hắn chỉ cần chứng minh bằng hành động. Hắn biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn đã thoát khỏi danh phận “phế vật” ở hạ giới, giờ đây hắn sẽ thoát khỏi xiềng xích của “phàm nhân” ở thượng giới.

Đêm dần buông xuống. Thiên Nguyên Tông chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những rặng trúc và ánh đèn lờ mờ từ các khu nhà. Trần Phong không ngủ. Hắn ngồi trên bồ đoàn, bắt đầu vận chuyển công pháp Nghịch Thiên. Linh khí trong phòng được hắn hấp thụ như dòng suối đổ vào biển lớn. Mỗi chu kỳ vận chuyển, hắn cảm thấy sức mạnh trong đan điền lại tăng lên một chút, kinh mạch được củng cố thêm một phần. Hắn không ngừng nghỉ, tận dụng từng khoảnh khắc để mạnh mẽ hơn. Bởi vì hắn biết, con đường Nghịch Thiên của hắn không cho phép hắn chùng bước. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành đệ tử nội môn, hay thậm chí là trưởng lão của Thiên Nguyên Tông. Mục tiêu của hắn là phá vỡ cái gọi là “Thiên Đạo”, lật đổ mọi định mệnh đã an bài.

Bên cạnh đó, trong căn phòng số 18, Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử) cũng không hề nghỉ ngơi. Hắn đang ngồi tu luyện, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn yên tĩnh. Ánh mắt hắn thoáng hiện lên hình bóng của Trần Phong (MC). Một kẻ đến từ hạ giới, một kẻ mà hắn chưa từng đặt vào mắt, vậy mà lại có thể khiến hắn cảm thấy một sự đe dọa mơ hồ. “Hừ, chỉ là một con kiến mà thôi,” hắn lẩm bẩm, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết rằng, sự xuất hiện của Trần Phong (MC) có thể sẽ làm xáo trộn không ít cục diện mà hắn đã quen thuộc. “Để xem ngươi có thể giãy giụa được bao lâu ở Thiên Nguyên Tông này,” hắn nghĩ thầm, rồi dồn sức vào tu luyện, quyết tâm không để bất kỳ ai vượt qua mình, đặc biệt là một kẻ mang cái tên giống hệt hắn, nhưng lại đến từ một nơi thấp kém.

Đêm đầu tiên tại Thiên Nguyên Tông, đối với Trần Phong (MC) và Trần Phong (Thiên Mệnh Chi Tử), đều không hề bình yên. Một cuộc cạnh tranh ngầm, vô hình, đã bắt đầu nhen nhóm giữa hai kẻ mang cùng một cái tên, nhưng lại đại diện cho hai số phận hoàn toàn khác biệt. Một người sinh ra đã được “Thiên” ưu ái, một người lại quyết tâm “Nghịch Thiên”. Con đường của họ, chắc chắn sẽ còn nhiều giao thoa và đối đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8