Nghịch Thiên
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:17:37 | Lượt xem: 4

Ánh mắt Trần Phong sắc như dao, không chút gợn sóng cảm xúc. Ba kẻ đối diện, đặc biệt là lão giả ban nãy còn cao ngạo, giờ đây đã hóa thành những con mồi run rẩy trước một kẻ săn mồi không chút nhân từ. Hắn không cần trả lời câu hỏi vô nghĩa của lão. Hành động của hắn chính là lời đáp.

Thanh Phong Kiếm khẽ rung, một luồng kiếm ý lạnh lẽo đột ngột bùng phát, không hề có dấu hiệu báo trước. Không còn là kiếm kỹ cơ bản hay những chiêu thức tầm thường. Đây là kiếm ý đã được tôi luyện qua sinh tử, được tôi luyện bởi sự thấu hiểu về bản chất của sức mạnh, được truyền cảm hứng từ cái gọi là “hạt giống Nghịch Thiên” đã nảy mầm trong hắn.

“Phá Vân!”

Trần Phong khẽ thốt, tiếng nói như gió thoảng nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân. Thanh Phong Kiếm hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc, xé toang không khí, không hướng thẳng vào lão giả mà lại nhắm vào hai tên tùy tùng đang đứng sau lưng lão. Chúng vừa kịp hoàn hồn sau sự kinh hãi ban đầu, định thần phòng ngự, nhưng tốc độ của kiếm ảnh đã vượt quá khả năng phản ứng của chúng.

Một tên tùy tùng kịp giơ kiếm đỡ, nhưng Thanh Phong Kiếm mang theo lực lượng khủng khiếp, va chạm mạnh mẽ khiến thanh kiếm của hắn vỡ vụn, mảnh vỡ bắn tung tóe. Kiếm ý xuyên phá, trực tiếp đánh thẳng vào đan điền, phá hủy căn cơ tu luyện của hắn chỉ trong một chớp mắt. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, thân thể mềm nhũn đổ sụp xuống, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng.

Tên còn lại may mắn hơn một chút, hắn kịp né tránh đòn trí mạng, nhưng kiếm phong vẫn lướt qua vai, để lại một vết thương sâu hoắm, máu tươi phun trào. Hắn kêu lên thảm thiết, mất thăng bằng ngã lăn trên đất, không còn chút sức lực chống cự.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc. Lão giả chưa kịp phản ứng, hai thuộc hạ đã bị phế một, trọng thương một. Sự tàn nhẫn và hiệu quả trong từng chiêu thức của Trần Phong khiến lão run rẩy đến tận xương tủy. Đây không phải là sức mạnh mà một kẻ xuất thân từ tiểu thế giới có thể sở hữu, cũng không phải là phong thái của một người tu sĩ bình thường.

“Ngươi… ngươi dám phế tu vi của người của ta? Ngươi biết chúng ta là ai không?” Lão giả nghiến răng, cố gắng gầm lên, nhưng giọng nói đã yếu ớt hơn hẳn.

Trần Phong bước chậm rãi về phía lão, mỗi bước chân đều như giẫm lên nhịp tim của lão. “Không cần biết. Kẻ nào cản đường, đều phải trả giá.”

Kiếm phong lại vươn lên, không hề có ý định dừng lại. Lão giả nhận ra, kẻ này không hề có ý định nương tay. Sự khinh miệt ban đầu đã biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Lão biết, nếu còn cố chấp, kết cục sẽ không khác hai tên thuộc hạ kia.

“Đợi đã! Ta… ta nhận thua! Ta sẽ không làm phiền ngươi nữa!” Lão vội vàng kêu lên, giọng nói run rẩy, vẻ mặt cầu xin.

Trần Phong dừng lại, kiếm mũi chỉ cách cổ họng lão nửa tấc. Một giọt máu nhỏ từ cổ lão chảy xuống, thấm ướt vạt áo. “Ngươi đã có lựa chọn tốt nhất. Hãy nhớ, ở Vạn Tượng Phong Vân này, không phải kẻ nào cũng đáng để ngươi kiêu ngạo.”

Nói xong, Trần Phong thu kiếm, xoay người bỏ đi, để lại ba kẻ thảm hại phía sau. Lão giả ngã phịch xuống đất, thở hổn hển, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ánh mắt lão nhìn theo bóng Trần Phong khuất dần, trong đó không chỉ có sợ hãi mà còn có cả sự khó tin tột độ. Một dị nhân, một kẻ “dị số” thực sự đã xuất hiện ở đây.

Trần Phong không hề quay đầu lại. Hắn biết, hành động này sẽ gây ra không ít sóng gió. Nhưng hắn không còn muốn che giấu nữa. Thiên Nguyên Thành, nơi hội tụ của những “Thiên Mệnh Chi Tử” kiêu ngạo, những kẻ tự cho mình là trung tâm của vũ trụ, chính là nơi hắn cần đến để lật đổ những định kiến, phá vỡ những quy tắc đã cũ nát.

Thiên Nguyên Thành sừng sững hiện ra trước mắt Trần Phong sau vài giờ di chuyển. Đó là một thành phố khổng lồ, những bức tường thành cao vút chạm mây, được khắc vô số phù văn cổ xưa lấp lánh linh quang. Cổng thành rộng lớn, người ra kẻ vào tấp nập, nhưng không khí lại mang theo một vẻ ngạo nghễ, một sự phân cấp rõ ràng.

Đúng như lời đồn, Thiên Nguyên Thành là trung tâm của Vạn Tượng Phong Vân, nơi các tông môn hàng đầu, thế gia hùng mạnh đều đặt phân đàn hoặc cử đệ tử tinh anh đến tu luyện, tranh giành tài nguyên. Linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn những nơi khác, tạo cảm giác như hít thở thôi cũng có thể tăng cường tu vi. Trên không trung thỉnh thoảng lại có những bóng người cưỡi phi kiếm, phi thuyền xẹt qua, mang theo khí thế bức người, cảnh giới tu luyện vượt xa những gì Trần Phong từng thấy ở tiểu thế giới.

Hắn bước qua cổng thành, cảm nhận vô số ánh mắt lướt qua mình. Hầu hết là ánh mắt dò xét, một số khinh thường, số ít thì hờ hững. Ở đây, một người trẻ tuổi với trang phục đơn giản, không có phù hiệu tông môn hay vật phẩm quý giá nào nổi bật, dễ dàng bị coi thường.

“Nhìn xem, lại là một tên nhà quê từ vùng hẻo lánh nào đó đến đây mơ mộng sao?” Một giọng nói the thé vang lên từ một nhóm thanh niên đang đứng gần cổng thành. Bọn chúng ăn mặc sang trọng, khí thế bất phàm, trên ngực áo thêu hình một ngọn núi lửa đang phun trào – biểu tượng của Hỏa Vân Tông, một trong thập đại tông môn ở đại lục này.

Trần Phong không quay đầu, tiếp tục bước đi. Hắn biết rõ loại người này. Sự kiêu ngạo của họ không phải không có căn cứ, nhưng cũng chính là điểm yếu chết người.

“Hừ, không biết trời cao đất rộng. Thiên Nguyên Thành này không phải nơi phế vật có thể đặt chân vào.” Một tên khác khinh khỉnh nói, ánh mắt lướt qua Trần Phong đầy vẻ miệt thị. “Đám con cháu của các tiểu thế gia yếu kém, luôn ảo tưởng có thể một bước lên mây. Thật nực cười.”

Trần Phong vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Hắn không có thời gian để đôi co với những kẻ như vậy. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm thông tin, tìm kiếm con đường mạnh hơn, và quan trọng nhất, đối đầu với cái gọi là “Thiên Mệnh” mà những kẻ này đang đại diện.

Hắn cảm nhận được, xung quanh Thiên Nguyên Thành này, có một tầng năng lượng vô hình đang bao phủ, một loại “ý chí” mạnh mẽ, tựa như một con mắt khổng lồ đang giám sát mọi thứ. Đó có thể là “Thiên Đạo” của đại lục này, hoặc ít nhất là một phần của nó, được củng cố bởi niềm tin và sự tuân thủ của vô số sinh linh.

Tìm một quán trọ bình dân, Trần Phong thuê một phòng. Hắn không muốn quá phô trương, ít nhất là lúc này. Hắn cần thời gian để nắm bắt tình hình, hiểu rõ hơn về cục diện của Vạn Tượng Phong Vân, và đặc biệt là tìm hiểu về những “Thiên Mệnh Chi Tử” được nhắc đến trong lời đồn. Lão giả bị hắn đánh bại chắc chắn sẽ không im lặng, tin tức về một “dị số” sẽ nhanh chóng lan truyền, nhưng hắn cần một cái cớ để thực sự khuấy động phong vân.

Trong phòng trọ, Trần Phong ngồi xuống, nhắm mắt điều tức. Hắn cảm nhận được linh khí dồi dào chảy vào cơ thể, thúc đẩy tu vi của hắn tiến triển nhanh chóng hơn bao giờ hết. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền của hắn giờ đây đã không còn là một hạt mầm bé nhỏ, mà đã bắt đầu bén rễ, hút lấy tinh hoa của vũ trụ, chuyển hóa thành một loại năng lượng thuần túy, mạnh mẽ hơn cả linh khí thông thường.

Hắn nhớ lại lời của kẻ địch, nhớ lại sự kiêu ngạo của những người trong thành. “Thiên Mệnh Chi Tử”? “Thiên Kiêu”? Hắn sẽ chứng minh rằng, “Thiên” không phải là chân lý tối thượng, và định mệnh, càng không phải là thứ không thể thay đổi. Hắn sẽ là người đầu tiên phá vỡ xiềng xích đó.

Thanh Phong Kiếm đặt bên cạnh, ánh sáng xanh lam nhàn nhạt tỏa ra, tựa như đang chờ đợi. Trần Phong mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ý chí kiên định. Thiên Nguyên Thành, ngươi nghĩ ngươi là trung tâm của mọi thứ sao? Vậy thì hãy chờ xem, một kẻ dị số sẽ lật đổ mọi định nghĩa của ngươi.

Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8