Nghịch Thiên
Chương 7
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn. Thanh Phong trấn dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua những mái nhà và âm vang xa xăm từ khu trung tâm – nơi cuộc tuyển chọn đang diễn ra. Lâm Hiên bước ra khỏi căn nhà gỗ tồi tàn, bóng dáng gầy gò của hắn hòa vào bóng tối, như một linh hồn bị lãng quên.
Hắn không vội vàng. Ngọn lửa báo thù trong lòng hắn không phải là thứ có thể dập tắt bằng hành động bộc phát. Nó đã âm ỉ cháy suốt nhiều năm, và giờ đây, khi có cơ hội bùng lên, hắn sẽ phải cẩn trọng, từng bước một, thiêu rụi kẻ thù trong đau đớn.
Lâm Hiên rảo bước trên con đường đất quen thuộc. Từng tấc đất, từng bụi cây ven đường đều gợi nhớ về những ký ức không mấy tươi đẹp. Hắn nhớ về những ánh mắt khinh miệt, những lời lẽ chế giễu khi hắn còn là một thiếu niên mang danh “phế vật” của Lâm gia. Hắn nhớ về cái ngày đan điền của mình bị hủy hoại, về sự bất lực khi chứng kiến người thân cuối cùng rời bỏ hắn mà đi. Tất cả, đều do bàn tay của Lâm Khánh và những kẻ đứng sau hắn ta.
Khi đến gần khu trung tâm, không khí bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn. Ánh đèn lồng treo cao, những tiếng nói chuyện, cười đùa vọng ra từ khu quảng trường lớn, nơi Lâm gia đang tổ chức tuyển chọn môn đồ. Đây là một sự kiện lớn, thu hút không ít thanh niên tài năng từ các gia tộc nhỏ và tán tu trong vùng, mong muốn có cơ hội bước chân vào cánh cửa của một thế lực lớn mạnh như Lâm gia.
Lâm Hiên dừng lại sau một gốc cây cổ thụ, quan sát. Quảng trường được trang hoàng lộng lẫy, với những cột cờ mang biểu tượng Lâm gia bay phấp phới. Trên bục cao, một vài trưởng lão Lâm gia đang ngồi, ánh mắt uy nghiêm quét qua đám đông bên dưới. Và ở vị trí nổi bật nhất, gần như trung tâm của bục, là một thanh niên vận áo gấm xanh thêu hoa văn tinh xảo, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo. Đó chính là Lâm Khánh.
Hắn ta đang mỉm cười, thỉnh thoảng quay sang nói chuyện với các trưởng lão, thái độ tự mãn không che giấu. Lâm Hiên có thể cảm nhận được luồng linh lực yếu ớt phát ra từ Lâm Khánh. Hắn ta đã đạt tới Luyện Khí tầng năm, một cảnh giới không tồi trong giới hạn của Thanh Phong trấn này. So với Lâm Hiên trước đây, Lâm Khánh đúng là một thiên tài. Nhưng giờ đây…
Lâm Hiên nhếch mép. Linh lực trong cơ thể hắn, sau cơ duyên kỳ ngộ với tàn phiến ngọc bội, đã vượt xa Luyện Khí tầng năm. Hắn đã bí mật tu luyện, hấp thu linh khí dù thưa thớt, và cảm thấy một sức mạnh cuộn trào bên trong, hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng biết. Hắn không còn là phế vật năm xưa.
Cuộc tuyển chọn đang diễn ra vòng loại. Các thanh niên lần lượt bước lên, đặt tay lên một khối tinh thạch để kiểm tra căn cốt và linh căn. Nhiều người thất vọng quay đi, một số ít được giữ lại. Lâm Khánh thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời bình phẩm, thường là những lời chế giễu, khiến những người bị loại càng thêm nhục nhã.
“Phế vật thì mãi mãi là phế vật, đừng mơ tưởng hão huyền!” Lâm Khánh nói vọng xuống, giọng điệu khinh khỉnh, đúng lúc một thanh niên gầy gò bị loại khỏi vòng thi. “Lâm gia ta chỉ cần tinh anh, không cần những kẻ rác rưởi chiếm chỗ!”
Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Hiên. Hắn đã từng nghe những lời tương tự, thậm chí còn nặng nề hơn, chính từ miệng Lâm Khánh. Hận thù trong hắn trỗi dậy mãnh liệt, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn sẽ cho Lâm Khánh thấy, “phế vật” không phải là mãi mãi. Và “rác rưởi” có thể trở thành ác mộng của hắn ta.
Một ý nghĩ nảy ra trong đầu Lâm Hiên. Hắn không thể đường đường chính chính xông lên thách đấu Lâm Khánh. Hắn cần một cái cớ, một cách để tiếp cận, để Lâm Khánh nhận ra hắn, nhưng đồng thời cũng phải che giấu đi thực lực thật sự của mình. Cuộc tuyển chọn này, chính là cơ hội.
Hắn hít một hơi sâu, điều chỉnh luồng linh lực trong cơ thể. Tàn phiến ngọc bội trong đan điền hắn khẽ rung động, phát ra một thứ năng lượng kỳ lạ, giúp hắn dễ dàng kiểm soát được sự bùng nổ của linh lực. Hắn sẽ chỉ thể hiện một phần nhỏ sức mạnh của mình, vừa đủ để vượt qua vòng loại, nhưng không đủ để gây sự chú ý quá mức từ các trưởng lão Lâm gia.
Quyết định đã được đưa ra, Lâm Hiên bước ra khỏi nơi ẩn nấp, tiến về phía hàng người đang chờ kiểm tra. Sự xuất hiện của hắn lập tức thu hút vài ánh mắt tò mò. Hắn gầy gò, quần áo đã cũ kỹ, không có vẻ gì là một người có thể tham gia tuyển chọn của Lâm gia.
“Này, tiểu tử kia, ngươi lạc đường à?” Một gã thị vệ Lâm gia chặn hắn lại, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Đây là nơi tuyển chọn môn đồ, không phải chỗ cho kẻ ăn xin!”
Lâm Hiên không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt gã thị vệ. Ánh mắt đó khiến gã thị vệ hơi sững lại, cảm thấy một sự lạnh lẽo không tên. Nhưng rồi, gã lại bật cười khẩy.
“Ngươi muốn tham gia?” Gã thị vệ hỏi, giọng điệu đầy chế giễu. “Ngươi có biết Lâm gia chúng ta tuyển chọn những ai không? Phải có căn cốt tốt, linh căn ít nhất là cấp Hoàng. Ngươi nhìn lại mình đi, có giống một tu sĩ không?”
“Ta muốn thử.” Lâm Hiên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, không chút cảm xúc.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Vài người nhận ra hắn, “À, đó không phải là Lâm Hiên sao? Cái phế vật của Lâm gia bị trục xuất mười năm trước ấy à?” “Hắn ta còn mặt mũi trở về sao? Lại còn đòi tham gia tuyển chọn? Nực cười!”
Tiếng cười khúc khích vang lên, cùng với những lời chế giễu không ngừng. Trên bục cao, Lâm Khánh cũng nghe thấy những tiếng ồn ào. Hắn nhíu mày, nhìn xuống. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Hiên, ban đầu là sự thờ ơ, rồi bỗng nhiên dừng lại. Một tia khó tin, rồi là sự khinh miệt hiện rõ trong mắt hắn.
“Là ai vậy?” Lâm Khánh hỏi một trưởng lão bên cạnh.
Trưởng lão đó liếc nhìn, rồi khẽ lắc đầu. “Là một kẻ vô danh thôi, Hình thiếu gia. Có lẽ là một phế vật của Lâm gia chúng ta bị trục xuất từ lâu. Hắn ta đòi tham gia tuyển chọn.”
Lâm Khánh bật cười lớn. “Ồ, ra là vậy. Lâm Hiên, cái tên phế vật đó vẫn còn sống sao? Ta tưởng hắn đã chết ở xó xỉnh nào rồi chứ. Thật là dai dẳng!” Hắn ta không ngần ngại nói lớn, đủ để cả quảng trường nghe thấy.
Những lời đó như một nhát búa giáng mạnh vào Lâm Hiên. Hắn cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình, đầy sự thương hại, chế giễu và coi thường. Nhưng hắn không cúi đầu. Ngược lại, hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Lâm Khánh.
“Để hắn thử đi.” Lâm Khánh nói vọng xuống, giọng điệu đầy vẻ ban ơn. “Dù sao cũng là người Lâm gia cũ. Cứ để hắn thử cho biết mặt. Đằng nào cũng là phí công vô ích.”
Gã thị vệ nhận lệnh, miễn cưỡng tránh đường. Lâm Hiên bước lên, không chút chần chừ. Hắn đứng trước khối tinh thạch kiểm tra. Bàn tay hắn đặt lên bề mặt lạnh lẽo của nó.
Đám đông nín thở, chờ đợi màn trình diễn của “phế vật”. Lâm Khánh cũng nheo mắt quan sát, khóe môi nở một nụ cười mỉa mai.
Một luồng linh lực yếu ớt được Lâm Hiên cố tình truyền vào tinh thạch. Ánh sáng lờ mờ lóe lên, rồi vụt tắt. Không có màu sắc, không có cường độ đáng kể. Mọi người lại xì xào. Đúng như dự đoán, phế vật vẫn là phế vật.
Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Khối tinh thạch vốn chỉ phát ra ánh sáng khi có linh lực, giờ lại đột nhiên rung lên nhẹ. Một tia sáng màu xanh lam nhạt, gần như không thể nhận ra, lướt qua bề mặt tinh thạch, rồi biến mất.
Gã thị vệ cau mày. “Căn cốt hạ phẩm, linh căn… cấp Huyền sơ giai.” Gã đọc một cách ngạc nhiên, rồi nhanh chóng che giấu. “Haizz, may mắn lắm mới đạt được cấp Huyền, nhưng cũng chỉ là sơ giai, không thể coi là tinh anh. Loại bỏ!”
Lâm Hiên thu tay về, khuôn mặt vẫn bình thản. “Cấp Huyền sơ giai” là một sự sắp đặt có chủ ý của hắn. Nó đủ để vượt qua vòng loại cơ bản, nhưng không đủ để gây ra bất kỳ sự chú ý đặc biệt nào từ các trưởng lão. Điều quan trọng là, hắn đã đặt chân vào cuộc tuyển chọn.
Trên bục, Lâm Khánh thoáng nhíu mày. Hắn nhớ rõ Lâm Hiên là phế vật không có linh căn, không thể tu luyện. Giờ đây lại có linh căn cấp Huyền sơ giai? Tuy không đáng kể, nhưng điều này vẫn khiến hắn có chút bất ngờ. Tuy nhiên, hắn nhanh chóng gạt đi suy nghĩ đó. Cấp Huyền sơ giai thì sao chứ? Cũng chỉ là hạng bét trong Lâm gia, không đáng để bận tâm.
“Để hắn ta vào vòng trong đi.” Lâm Khánh bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ trêu tức. “Dù sao cũng là đồng tộc, để hắn xem thế nào là thiên tài thực sự của Lâm gia. Cứ để hắn ta nhận ra khoảng cách giữa phế vật và thiên kiêu lớn đến mức nào.”
Các trưởng lão gật đầu. Dù sao Lâm Hiên cũng có linh căn cấp Huyền, tuy yếu ớt nhưng cũng đạt tiêu chuẩn tối thiểu. Hơn nữa, để Lâm Khánh có cơ hội phô trương sức mạnh và nhục nhã Lâm Hiên cũng là một cách củng cố uy tín cho hắn ta.
Lâm Hiên nghe thấy lời Lâm Khánh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Tên ngốc này, hắn ta đang tự đào mồ chôn mình mà không hay biết. Để hắn ta xem thế nào là khoảng cách ư? Được thôi, Lâm Hiên sẽ cho hắn ta thấy.
Hắn bước sang một bên, hòa vào nhóm những người được chọn. Ánh mắt hắn vẫn hướng về phía Lâm Khánh, sâu thẳm trong đó là sự lạnh lẽo và quyết tâm không gì lay chuyển được. Cuộc chơi, vừa mới bắt đầu.