Nghịch Thiên
Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:15:58 | Lượt xem: 4

Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ phủ lên căn phòng đơn sơ của Trần Phong một màu vàng nhạt. Hắn mở mắt, sự mệt mỏi của đêm dài tĩnh tọa đã tan biến, thay vào đó là một luồng tinh thần sảng khoái và ý chí kiên định đến lạ thường. Quyết tâm đêm qua, giờ đây, không còn là những suy nghĩ thoáng qua mà đã ăn sâu vào cốt tủy, trở thành kim chỉ nam cho con đường phía trước.

Trần Phong vươn vai, cảm nhận từng thớ cơ bắp căng tràn sức sống. Hắn đã đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy, một tốc độ mà ngay cả những thiên tài hàng đầu của tiểu thế giới trước đây cũng phải mơ ước. Nhưng ở Đại thành Thiên Phong này, nơi linh khí đậm đặc hơn, cường giả nhiều như mây, tầng thứ bảy Luyện Khí cảnh chỉ là khởi điểm, không đáng để khoe khoang. Hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đã bắt đầu nhộn nhịp. Thiên Phong thành, một thành trì khổng lồ, là trung tâm giao thương và tu luyện của một vùng rộng lớn. Nơi đây ẩn chứa vô vàn cơ hội, nhưng cũng tiềm tàng không ít hiểm nguy. Cảm giác cô độc giữa dòng người đông đúc chợt ùa về, nhưng nó không còn khiến hắn nản lòng. Ngược lại, nó càng hun đúc thêm ngọn lửa trong tim hắn. Hắn là một dị số, một kẻ nghịch thiên, và con đường của hắn nhất định phải khác biệt.

“Tu vi… cần phải tăng nhanh. Thông tin… cần phải có. Đối đầu với Thiên Mệnh Chi Tử… là điều không thể tránh khỏi.” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. Hắn biết, để làm rung chuyển đại lục, để lật đổ định kiến về “Thiên Mệnh”, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân đơn thuần. Hắn cần một kế hoạch.

Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn vội vài món điểm tâm mua từ quán ven đường, Trần Phong quyết định bước ra khỏi khách điếm. Mục tiêu đầu tiên của hắn là tìm kiếm một nơi cung cấp thông tin đáng tin cậy. Trong một đại thành lớn như Thiên Phong, chắc chắn sẽ có những thế lực chuyên về lĩnh vực này.

Hắn đi bộ qua những con phố lát đá xanh, ngang qua các cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng linh thú gầm nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sôi động của thế giới tu luyện. Trần Phong cố gắng thu mình lại, quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn nhận ra có rất nhiều cao thủ ẩn mình trong đám đông, những kẻ mà tu vi của hắn hiện tại khó lòng dò xét được. Đây chính là đại lục, không còn là cái giếng cạn của tiểu thế giới nữa.

Sau một hồi dò hỏi và quan sát, Trần Phong tìm thấy một tòa lầu ba tầng uy nghi nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh nhưng lại có dòng người ra vào không ngớt. Tấm biển gỗ cổ kính treo trên cửa đề ba chữ lớn: “Thiên Cơ Các”. Đây là cái tên mà hắn đã nghe được vài lần từ những người qua đường khi hỏi về nơi cung cấp tin tức.

Bước vào trong, một luồng khí tức thanh nhã ập đến. Bên trong Thiên Cơ Các không ồn ào như Trần Phong tưởng tượng. Thay vào đó, nó giống như một thư viện khổng lồ, với những giá sách cao ngút chất đầy các cuộn da, ngọc giản và cả những tấm bia khắc chữ cổ. Vài tu sĩ đang trầm ngâm đọc sách, hoặc thì thầm trao đổi với những nhân viên mặc trường bào màu xám.

Một nữ nhân viên trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, bước đến mỉm cười chào đón Trần Phong. “Công tử cần tìm gì? Thiên Cơ Các chúng tôi có thể cung cấp mọi loại thông tin, từ bí mật công pháp, địa điểm di tích cổ, cho đến danh sách cường giả và những sự kiện lớn của đại lục.”

Trần Phong gật đầu, đánh giá đối phương. Tu vi của cô gái không quá cao, chỉ ở Luyện Khí cảnh tầng năm, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén, cho thấy cô không phải người tầm thường. “Ta muốn tìm hiểu về các sự kiện lớn sắp diễn ra trên đại lục, đặc biệt là những cuộc thi đấu, tranh bá giữa các thế hệ trẻ. Và cả thông tin về những ‘Thiên Kiêu’ nổi bật nữa.” Hắn cố tình nhấn mạnh từ “Thiên Kiêu”, muốn xem phản ứng của đối phương.

Nữ nhân viên không hề tỏ ra bất ngờ, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. “Công tử quả nhiên là người có chí tiến thủ. Xin mời theo ta.”

Cô dẫn Trần Phong đến một khu vực riêng biệt, nơi có những khối ngọc giản được sắp xếp ngay ngắn. “Đây là khu vực thông tin về các ‘Thiên Kiêu Bảng’ và ‘Đại Sự Kiện’.” Cô lấy ra một khối ngọc giản màu xanh lam nhạt, đặt lên bàn. “Đây là ‘Thiên Kiêu Bảng’ của Thiên Phong đại lục hiện tại. Những cái tên trên đó đều là những nhân vật trẻ tuổi có tư chất xuất chúng, được các tông môn lớn bồi dưỡng, hoặc là hậu duệ của các thế gia lâu đời.”

Trần Phong cầm lấy ngọc giản, thần thức quét qua. Ngay lập tức, vô số thông tin ùa vào tâm trí hắn. Hắn thấy những cái tên chói lọi: Lý Vân Tiêu, đệ tử chân truyền của Thái Huyền Tông, được mệnh danh là ‘Kiếm Thần chuyển thế’; Mộc Thanh Tuyết, Thánh nữ của Dao Quang Các, sở hữu ‘Băng Linh Thể’ ngàn năm có một; hay Hỏa Liệt Phong, thiếu chủ của Hỏa Viêm Cung, người được cho là mang ‘Thiên Cương Thể’ bẩm sinh…

Mỗi cái tên đều đi kèm với những thành tựu kinh người, những kỳ ngộ phi phàm, và đặc biệt là những lời ca tụng về “Thiên phú dị bẩm”, “Thiên mệnh gia thân”. Trần Phong biết, đây chính là những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn sẽ phải đối đầu. Hắn cảm nhận được sự áp lực, nhưng cũng đồng thời dâng trào một cỗ nhiệt huyết chưa từng có.

“Còn về các sự kiện lớn?” Trần Phong hỏi, trả lại ngọc giản.

Nữ nhân viên mỉm cười, lấy ra một khối ngọc giản màu đỏ rực. “Trong ba tháng tới, sự kiện lớn nhất của Thiên Phong đại lục chính là ‘Vạn Tượng Thịnh Hội’. Đây là một đại hội được tổ chức mười năm một lần, quy tụ tinh anh của tất cả các tông môn, thế gia, và cả những tán tu kiệt xuất. Mục đích là để tìm ra những nhân tài có tiềm năng nhất, ban thưởng tài nguyên tu luyện phong phú, và thậm chí là cơ hội tiến vào ‘Bí Cảnh Thái Cổ’ sắp mở ra.”

“Bí Cảnh Thái Cổ?” Trần Phong nhíu mày. Hắn chưa từng nghe đến khái niệm này trước đây.

Cô gái giải thích: “Đó là một di tích cổ xưa, truyền thuyết kể rằng nó là một phần của thế giới thượng cổ, ẩn chứa vô số cơ duyên và bảo vật. Tuy nhiên, nó cũng cực kỳ nguy hiểm, chỉ những tu sĩ dưới ba mươi tuổi và đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể tiến vào.”

Trần Phong lắng nghe, trong lòng đã có tính toán. Vạn Tượng Thịnh Hội, Bí Cảnh Thái Cổ… Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm. Một sân khấu lớn để hắn khẳng định bản thân, để đối đầu trực diện với những “Thiên Mệnh Chi Tử” kia, và để tìm kiếm những tài nguyên giúp hắn đột phá nhanh hơn nữa.

Hắn mua lại bản sao của cả hai khối ngọc giản, trả một khoản linh thạch không nhỏ. Khi rời khỏi Thiên Cơ Các, Trần Phong cảm thấy tầm nhìn của mình đã rộng mở hơn rất nhiều. Hắn không còn là một cá nhân đơn độc trong một tiểu thành nhỏ bé nữa. Hắn đang đứng trên ngưỡng cửa của một thế giới rộng lớn hơn, nơi những quy tắc khắc nghiệt hơn đang chờ đón.

Bóng chiều đã ngả. Trần Phong trở về khách điếm, trong lòng tràn ngập suy nghĩ. Vạn Tượng Thịnh Hội sẽ là bước ngoặt. Hắn sẽ không bỏ lỡ. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, từ giờ phút này, sẽ không còn chỉ là báo thù hay sinh tồn. Nó sẽ là một cuộc đối đầu trực diện với cả “Thiên Đạo” và những kẻ được “Thiên Đạo” ưu ái. Hắn sẽ chứng minh rằng, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi, và một phàm nhân như hắn cũng có thể làm rung chuyển cả đại lục, phá vỡ mọi xiềng xích của “Thiên Mệnh”.

Ánh mắt Trần Phong sắc lạnh, nhìn về phía chân trời xa xăm. Thiên Phong thành chỉ là điểm khởi đầu. Cả đại lục này, và rồi cả Thượng Giới, sẽ phải biết đến cái tên Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8