Nghịch Thiên
Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:14:07 | Lượt xem: 5

Trần Phong di chuyển một cách cẩn trọng, đôi mắt sắc bén quét qua những lùm cây rậm rạp và những tảng đá gồ ghề. Hắn không vội vàng. Sau khi chứng kiến trận chiến của nhóm thợ mỏ với yêu thú, hắn hiểu rõ hơn về sự khắc nghiệt của thế giới này. Linh khí tuy không nồng đậm như những gì hắn từng đọc trong các điển tịch cổ, nhưng vẫn đủ để nuôi dưỡng những sinh vật hung tợn và những kẻ tu luyện cấp thấp.

Thanh Vân Trấn, theo lời đám thợ mỏ, là một thị trấn nhỏ nằm ở rìa một vùng núi non rộng lớn. Nơi đây là điểm trung chuyển cho các thợ săn, thợ mỏ và những kẻ tìm kiếm tài nguyên từ sâu trong rừng. Một nơi lý tưởng để Trần Phong hòa nhập mà không gây chú ý, đồng thời thu thập thông tin.

Hắn mất gần nửa ngày đường để đến được Thanh Vân Trấn. Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, một vành đai tường thành bằng đá xám xịt hiện ra trước mắt Trần Phong. Tường thành không quá cao, nhưng đủ kiên cố để chống lại những cuộc tấn công của yêu thú cấp thấp. Cổng thành làm bằng gỗ lim dày đặc, luôn có vài tên lính canh gác, dù trông họ có vẻ khá lười nhác và chỉ đang ngồi tán gẫu.

Bước qua cổng thành, Trần Phong cảm nhận được một luồng không khí khác hẳn. Tiếng ồn ào của chợ búa, mùi thức ăn, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi “phàm tục”. Con đường chính trong trấn khá rộng, lát đá cuội lởm chởm, hai bên là những căn nhà gỗ, nhà gạch san sát. Các cửa hàng treo biển hiệu đơn giản, bán đủ thứ từ dược liệu thô, binh khí thô sơ cho đến vải vóc, lương thực.

Trần Phong khoác trên mình bộ y phục đã bạc màu, mái tóc đen hơi rối, trông không khác gì một lữ khách bình thường vừa trải qua một hành trình dài. Hắn không có vẻ gì là một “phế vật” mang trong mình bí mật kinh thiên động địa, hay một kẻ ôm mộng “Nghịch Thiên”. Đây chính là điều hắn muốn. Sự bình thường là vỏ bọc tốt nhất.

Hắn lang thang qua vài con phố, lắng nghe những câu chuyện phiếm vụn vặt từ những người dân địa phương. Đa phần là chuyện về giá cả hàng hóa, những chuyến đi săn thất bại, hay tin đồn về một con yêu thú nào đó vừa xuất hiện ở vùng núi lân cận. Hắn cũng nghe loáng thoáng về vài vị “Tiên sư” hay “Thiên tài” của một tông môn nào đó ở xa, nhưng những câu chuyện đó chỉ như những lời đồn thổi xa vời, không mấy liên quan đến cuộc sống thường ngày ở Thanh Vân Trấn.

Sau một hồi quan sát, Trần Phong quyết định tìm một quán trọ. “Phong Vân Quán” là cái tên hắn chú ý, không phải vì nó có gì đặc biệt, mà vì nó là một trong số ít quán trọ còn sáng đèn và có vẻ đông khách nhất. Một quán trọ đông đúc luôn là nơi tốt nhất để thu thập tin tức.

Bước vào quán, một làn hơi nóng và mùi rượu nồng xộc vào mũi hắn. Bên trong khá ồn ào, những người thợ mỏ, thợ săn, và vài người mặc trang phục có vẻ khá giả hơn đang ngồi uống rượu, nói chuyện rôm rả. Một lão bản bụng phệ, mặt mũi đỏ gay đang tất bật chạy qua chạy lại.

“Khách quan, dùng gì đây?” Lão bản hỏi với giọng sang sảng khi Trần Phong tìm được một cái bàn trống ở góc khuất.

“Một phòng đơn và chút đồ ăn đơn giản,” Trần Phong nói, giọng điệu bình thản. Hắn đưa ra vài đồng bạc vụn. Ở tiểu thế giới này, tiền tệ vẫn là bạc và vàng, chứ chưa phổ biến linh thạch.

Lão bản nhìn qua những đồng bạc, gật gù: “Phòng trên lầu hai, số ba. Đồ ăn sẽ mang lên ngay. Khách quan cứ tự nhiên.”

Trần Phong gật đầu, theo chân một tiểu nhị lên phòng. Căn phòng khá nhỏ, chỉ có một chiếc giường gỗ, một bàn nhỏ và một cái ghế. Tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ, đủ cho hắn nghỉ ngơi và tu luyện bí mật. Đóng cửa phòng lại, hắn kiểm tra xung quanh một lượt, đảm bảo không có ai theo dõi hay sắp đặt bẫy. Kỹ năng cảnh giác đã được rèn luyện trong vô số lần cận kề cái chết khiến hắn luôn đề phòng.

Hắn ngồi xuống giường, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận luồng linh khí mỏng manh trong không khí. Nó yếu ớt hơn nhiều so với những nơi hắn từng tu luyện, nhưng vẫn có. Hạt châu màu xám trong đan điền hắn khẽ rung động, hấp thu từng chút linh khí nhỏ bé, chuyển hóa thành một dòng năng lượng ấm áp chảy khắp cơ thể. Đây là “hạt giống Nghịch Thiên” của hắn, nguồn gốc sức mạnh giúp hắn từ một phế vật trở thành một kẻ có khả năng thách thức định mệnh.

Hắn biết mình không thể hấp thu linh khí một cách ồ ạt, điều đó sẽ gây chú ý. Hiện tại, hắn cần phải âm thầm tích lũy, củng cố nền tảng. Mục tiêu trước mắt là hiểu rõ hơn về hệ thống tu luyện của thế giới này, về các tông môn, thế lực, và đặc biệt là thông tin về “Thiên Kiêu” hay những kẻ mang “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn đã nghe được.

Một lát sau, tiểu nhị mang thức ăn lên. Là một bát cháo thịt nóng hổi và vài miếng bánh nướng. Trần Phong ăn uống từ tốn, vừa ăn vừa suy nghĩ. Hắn cần một thân phận hợp lý. Một thợ săn cô độc, một lữ khách đi ngang qua, hay một người muốn định cư ở Thanh Vân Trấn? Dù là gì, hắn cũng cần một câu chuyện.

Sáng hôm sau, Trần Phong thức dậy từ rất sớm. Hắn ra khỏi quán trọ, đi bộ đến khu chợ. Chợ Thanh Vân Trấn vào buổi sáng sớm đã tấp nập. Những người nông dân mang rau củ, gia cầm đến bán, những người thợ săn bày ra da thú, nanh vuốt của yêu thú. Trần Phong dừng lại ở một quầy bán dược liệu, cố ý hỏi han về vài loại linh dược cấp thấp, giả vờ như một người mới bắt đầu tu luyện muốn tìm kiếm cơ hội.

“Tiểu ca, muốn mua linh dược sao? Chỗ ta có đủ cả, từ Huyền Băng Thảo giúp thanh lọc kinh mạch, đến Xích Hỏa Quả giúp tăng cường hỏa thuộc tính linh lực,” lão chủ quầy râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh ranh nói.

“Ta chỉ là một người bình thường, muốn thử vận may tu luyện thôi. Nghe nói ở đây có thể tìm được một số loại thảo dược quý hiếm sao?” Trần Phong khéo léo hỏi, cố gắng tỏ ra ngây thơ.

Lão chủ quầy cười khẩy: “Thảo dược quý hiếm? Tiểu ca nói đùa. Những thứ đó đều bị các đại tông môn kiểm soát rồi. Ngươi nghĩ kẻ phàm nhân như chúng ta có thể chạm vào sao? Linh khí ở đây vốn đã mỏng, muốn tu luyện đạt thành tựu e là khó như lên trời. Trừ phi ngươi có thiên phú nghịch thiên, hoặc có cơ duyên lớn.”

Trần Phong chỉ cười nhạt, không nói gì. “Thiên phú nghịch thiên” và “cơ duyên lớn” chính là những gì hắn đang có. Nhưng hắn không thể tiết lộ. Hắn tiếp tục hỏi về các loại yêu thú thường thấy ở vùng núi xung quanh, về các con đường mòn, và cả những tin đồn về các cao thủ trong vùng.

Qua những cuộc trò chuyện vụn vặt, Trần Phong dần hình dung ra được bức tranh tổng thể của khu vực này. Thanh Vân Trấn là một điểm nhỏ, phía sau nó là một ngọn núi tên là Thanh Vân Sơn. Thanh Vân Sơn không có yêu thú quá mạnh, nhưng cũng có một số loài cấp thấp đủ để gây nguy hiểm cho người thường. Xa hơn nữa, có một vài tông môn nhỏ như Thanh Phong Môn, Bạch Thủy Các, những nơi có các tu sĩ thực sự. Còn những “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn nghe được, có vẻ như họ đều xuất thân từ những tông môn lớn hơn, hùng mạnh hơn, nằm ở những vùng đất xa xôi hơn nhiều.

Buổi trưa, hắn quay lại quán trọ, gọi thêm chút đồ ăn. Hắn ngồi ở sảnh, giả vờ ăn uống nhưng thực chất là lắng nghe các câu chuyện xung quanh. Hắn nghe được một tin tức khá thú vị. Một đoàn thương nhân lớn từ thành Bích Thủy, một thành phố lớn hơn nhiều, sẽ đi ngang qua Thanh Vân Trấn trong vài ngày tới. Đoàn thương nhân này thường xuyên thuê các cao thủ hộ tống, và họ cũng thường mang theo nhiều thông tin và hàng hóa quý giá.

Đây có thể là cơ hội. Nếu hắn có thể gia nhập đoàn thương nhân này, hắn sẽ có cơ hội tiếp cận với thế giới rộng lớn hơn, nơi có nhiều linh khí hơn, nhiều cơ hội hơn để tu luyện và tìm kiếm câu trả lời về “Thiên Đạo”.

Tuy nhiên, hắn không thể vội vàng. Hắn cần phải thể hiện một chút sức mạnh để được chú ý, nhưng không quá lộ liễu. Hắn cần một cái cớ để gia nhập. Có lẽ, một cuộc chạm trán với yêu thú, hay một tình huống bất ngờ nào đó sẽ là cơ hội để hắn ra tay.

Trần Phong nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Con đường Nghịch Thiên còn rất dài, và mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, tính toán. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng ý chí của mình để định nghĩa lại “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8