Nghịch Thiên
Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:13:08 | Lượt xem: 5

Trần Phong bước qua cánh cửa không gian mờ ảo, cảm giác như xuyên qua một tấm màn nước lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc bàn chân hắn chạm đất, một luồng linh khí dày đặc, tinh thuần hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới hắn vừa rời đi, ập thẳng vào đan điền. Hắn rùng mình một cái, không phải vì lạnh, mà vì sự dồi dào đến choáng váng của năng lượng. Từng tế bào trong cơ thể hắn như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh, khát khao hấp thụ đến cực điểm.

Hít một hơi thật sâu, Trần Phong cảm nhận phổi mình tràn ngập hương vị của một sự sống mới. Bầu trời nơi đây cao vời vợi, xanh thẳm đến mức không tưởng, điểm xuyết vài vầng mây trắng lững lờ trôi, mang theo vẻ uy nghi mà thanh bình. Cảnh vật xung quanh cũng hùng vĩ hơn hẳn. Những dãy núi cao ngất nối tiếp nhau như rồng nằm, cây cối vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến mấy người ôm không xuể, tán lá rậm rạp che khuất cả một vùng trời. Từ xa vọng lại tiếng chim thú gầm gừ, mang theo một vẻ hoang dã, nguyên thủy mà thế giới cũ của hắn không hề có.

Đây chính là Vạn Tượng Phong Vân! Một đại lục rộng lớn, nơi mà những kẻ phế vật như hắn ở thế giới cũ thậm chí còn không có tư cách nhắc đến. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Trần Phong. Hắn không hề cảm thấy choáng ngợp hay sợ hãi, ngược lại, ngọn lửa trong tim hắn bùng cháy dữ dội hơn. Đây chính là nơi để “hạt giống Nghịch Thiên” của hắn bén rễ, đâm chồi, và vươn mình thành cây đại thụ.

“Linh khí dồi dào như vậy… Tu luyện ở đây chắc chắn sẽ nhanh hơn rất nhiều,” Trần Phong lẩm bẩm, cảm thấy công pháp trong cơ thể tự động vận chuyển, hấp thụ linh khí xung quanh mà không cần hắn chủ động thúc giục. “Hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền hắn, vốn đã không ngừng lớn mạnh sau bao cuộc chiến sinh tử ở thế giới cũ, giờ đây như cá gặp nước, điên cuồng nuốt chửng linh khí, phát ra những rung động nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ.

Hắn biết, mình không thể hấp tấp. Vạn Tượng Phong Vân ẩn chứa vô số cơ hội, nhưng cũng song hành với vô vàn hiểm nguy. Hắn không phải là kẻ ngốc nghếch chỉ biết dựa vào sức mạnh. Sự cẩn trọng và khả năng thích nghi mới là chìa khóa để tồn tại ở một nơi xa lạ như thế này. Việc đầu tiên là phải tìm hiểu về quy tắc, về các thế lực, và về những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà la bàn cốt truyện đã nhắc đến.

Trần Phong bắt đầu di chuyển, cẩn trọng nép mình trong những lùm cây rậm rạp, thỉnh thoảng lại dừng lại lắng nghe. Hắn cần một nơi để ẩn mình, để điều chỉnh lại trạng thái, và quan trọng nhất là để thu thập thông tin. Sau khoảng một canh giờ đi bộ, một con đường mòn nhỏ dần hiện ra, dẫn hắn đến một thung lũng. Ở đó, hắn nhìn thấy một nhóm người đang khai thác một loại khoáng thạch màu xanh biếc, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Những người này đều mặc trang phục thô sơ nhưng có vẻ bền chắc, trên người tỏa ra dao động linh lực không hề yếu. Trần Phong ước lượng, tu vi của người yếu nhất trong số họ cũng tương đương với tầng ba, tầng bốn của Cảnh Giới Đạo Cơ mà hắn từng biết ở tiểu thế giới. Thậm chí, một vài người còn đạt tới Cảnh Giới Đạo Hồn, ngang với những cường giả đỉnh cao ở thế giới cũ của hắn. Hắn nhận ra, đây chính là sự khác biệt đầu tiên và rõ rệt nhất: ngưỡng tu luyện của Vạn Tượng Phong Vân cao hơn hẳn. Những người lao động bình thường ở đây cũng đã có tu vi mà ở thế giới cũ của hắn, đó là điều đáng tự hào.

Hắn không vội vàng lộ diện. Thay vào đó, hắn ẩn mình trong bụi cây, dùng thần thức tinh tế của mình để dò xét, đồng thời lắng nghe những cuộc trò chuyện rời rạc của họ. Từ những mảnh ghép thông tin vụn vặt đó, Trần Phong bắt đầu hình dung ra một bức tranh tổng thể về vùng đất này.

“…Nghe nói gần đây, Tinh Nguyệt tông lại có một vị Thiên Kiêu đột phá Kim Đan, khí thế kinh người. Chắc chắn lại là một ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ được trời ban phước.” Một người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn vừa dùng búa đập khoáng vừa nói, giọng điệu có chút ngưỡng mộ, có chút bất lực.

“Hừ, Thiên Mệnh Chi Tử thì sao chứ? Chẳng phải vẫn bị giới hạn bởi quy tắc của đại lục này sao? Nghe nói đám người ở Thượng Giới mới là những kẻ thật sự nắm giữ ‘Thiên’ trong tay.” Một người khác tiếp lời, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời.

Những từ khóa “Thiên Kiêu”, “Kim Đan”, “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thượng Giới”, “nắm giữ Thiên” lọt vào tai Trần Phong, khiến tâm trí hắn chấn động. Kim Đan cảnh, một cảnh giới mà hắn chưa từng nghe đến. “Thiên Mệnh Chi Tử”, cái danh xưng này rõ ràng ám chỉ những kẻ được “Thiên” ưu ái, được định sẵn sẽ thành công. Và Thượng Giới, một cõi cao hơn nữa, nơi mà những kẻ kia tin rằng “Thiên” thực sự ngự trị.

Trần Phong mỉm cười khẩy. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Hắn, Trần Phong, chính là kẻ đối đầu với cái gọi là “Thiên Mệnh” đó. Hắn không tin vào số phận đã định, không tin vào những kẻ được trời ban phước. Hắn tin vào ý chí của mình, vào sức mạnh mà hắn tự tay giành lấy. Càng nghe về những kẻ được “Thiên” ưu ái, ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn càng bùng cháy mãnh liệt.

Hắn tiếp tục thu thập thông tin, biết được vị trí của một thị trấn gần nhất tên là “Thanh Vân Trấn”, nơi có thể tìm được nơi nghỉ ngơi và nhiều thông tin hơn. Hắn cũng nhận ra, ở Vạn Tượng Phong Vân, linh thạch là đơn vị tiền tệ chính, và tu vi được chia thành các cảnh giới rõ ràng hơn: Khai Mạch, Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh… Mỗi cảnh giới lại được chia thành nhiều tầng nhỏ, tương ứng với sự gia tăng sức mạnh một cách đáng kể.

Đột nhiên, một tiếng rống giận dữ vang lên từ phía rừng sâu, kéo theo một luồng linh lực cuồng bạo. Nhóm người khai khoáng lập tức cảnh giác, rút ra binh khí. Một con Hổ Xám Lôi Điện, thân hình to lớn như một ngôi nhà nhỏ, lông xù xì màu xám tro, trên trán có một sừng cong cong phát ra tia điện xanh tím, lao ra từ trong rừng. Nó không phải là một linh thú bình thường, mà là một linh thú cấp hai, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Ở thế giới cũ của Trần Phong, đây đã là một linh thú có thể hủy diệt một thành trì nhỏ.

Trần Phong nheo mắt quan sát. Hắn có thể dễ dàng đánh bại con Hổ Xám Lôi Điện này, thậm chí là giết nó chỉ bằng một chiêu. Nhưng hắn không hành động. Hắn muốn xem cách những người ở Vạn Tượng Phong Vân đối phó với nguy hiểm, để hiểu rõ hơn về sức mạnh và phương thức chiến đấu của họ. Hắn cần phải ẩn mình, ít nhất là cho đến khi hắn có đủ thông tin và hiểu biết về thế giới này.

Cuộc chiến diễn ra khốc liệt. Nhóm thợ mỏ, dù có tu vi không tệ, nhưng cũng phải chật vật chống đỡ trước sự hung hãn và sức mạnh lôi điện của Hổ Xám. Mấy người bị thương, nhưng cuối cùng, với sự phối hợp ăn ý và một vài thủ đoạn đặc biệt, họ cũng đã hạ gục được con linh thú. Tuy nhiên, sự mệt mỏi và tổn thất hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người. Trần Phong nhận ra, ngay cả những người thường xuyên tiếp xúc với nguy hiểm ở đây cũng không hề dễ dàng.

Chờ đợi đến khi nhóm thợ mỏ thu dọn chiến lợi phẩm và rời đi, Trần Phong mới từ từ bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Hắn đã có đủ thông tin sơ bộ. Thanh Vân Trấn sẽ là điểm dừng chân đầu tiên của hắn. Nơi đó, hắn sẽ tìm cách hòa nhập, tìm hiểu sâu hơn về thế giới này, và quan trọng nhất là tiếp tục con đường tu luyện của mình. Hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để đối đầu với những “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” kia, đủ mạnh để thách thức cái gọi là “Thiên Đạo” đang thao túng Vạn Giới.

Con đường Nghịch Thiên đã mở ra, và Trần Phong sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ dùng ý chí của mình để định nghĩa lại “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8