Nghịch Thiên
Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:12:43 | Lượt xem: 5

Trần Phong mở mắt, ánh sáng ban mai của Thanh Hà Trấn tràn vào căn phòng cũ kỹ, nhuộm vàng những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Hắn ngồi dậy, cảm nhận luồng linh lực cuộn chảy mạnh mẽ trong đan điền. Không còn là cái cảm giác trống rỗng, vô dụng của một kẻ phế vật. Giờ đây, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như được tái sinh, chứa đựng sức mạnh tiềm tàng, một sức mạnh mà hắn biết, đủ để chống lại bất kỳ ai ở cái trấn nhỏ bé này.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh quen thuộc. Con đường đất nhỏ, những mái nhà lợp ngói rêu phong, tiếng rao hàng của tiểu thương từ xa vọng lại. Tất cả đều bình yên, nhưng đối với Trần Phong, sự bình yên này giờ đây đã trở nên quá nhỏ bé. Tâm trí hắn không còn bị giới hạn bởi những ân oán vụn vặt của Thanh Hà Trấn, mà hướng về một chân trời rộng lớn hơn, nơi có những “Thiên Mệnh Chi Tử” kiêu ngạo, những tông môn ẩn chứa bí mật, và cả cái gọi là “Thiên Đạo” mà hắn quyết tâm lật đổ.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Trần Phong. Lý Vô Trần đã chết, cùng với những yếu đuối và tuyệt vọng. Trần Phong, cái tên mới này, mang theo ý chí của một kẻ Nghịch Thiên, một kẻ sẽ dùng chính sinh mệnh mình để định nghĩa lại quy tắc của vũ trụ. Hắn đã trả xong mối thù của gia đình, đã khiến những kẻ từng khinh thường hắn phải trả giá. Thanh Hà Trấn, đã hoàn thành sứ mệnh của nó trong hành trình của hắn.

Hắn quay người, ánh mắt lướt qua căn phòng, nơi ẩn chứa ký ức về một quá khứ đau buồn nhưng cũng là nơi hắn tìm thấy cơ duyên nghịch thiên. Vật phẩm cổ xưa, tàn phiến ngọc bội mà hắn vô tình đoạt được trong hang động cấm địa, vẫn nằm yên trong không gian giới chỉ. Nó đã giúp hắn phục hồi đan điền, thức tỉnh huyết mạch cổ xưa, và ban cho hắn công pháp “Nghịch Thiên Quyết” huyền ảo. Một công pháp không theo lẽ thường, mỗi lần đột phá đều phải trải qua tôi luyện cực hạn, nhưng bù lại, sức mạnh mang lại vượt xa những gì công pháp thông thường có thể đạt tới. Hắn giờ đã đạt tới Trúc Cơ Đỉnh Phong, một cảnh giới mà ở Thanh Hà Trấn, có thể xưng bá một phương.

Trần Phong biết, nếu muốn thực sự đối đầu với “Thiên Đạo”, hắn không thể mãi ẩn mình ở một góc nhỏ của thế giới. Hắn cần phải đi, phải trải nghiệm, phải chiến đấu, phải hấp thu mọi tinh hoa của thiên địa. Vạn Tượng Phong Vân, đại lục rộng lớn mà hắn từng nghe kể, chính là điểm đến tiếp theo.

Hắn thu dọn hành lý, chỉ vỏn vẹn vài bộ y phục đơn giản và một ít linh thạch. Hắn không cần quá nhiều vật ngoài thân, bởi vì sức mạnh của hắn, chính là tài sản lớn nhất. Trước khi rời đi, hắn ghé qua ngôi mộ của cha mẹ, đứng lặng hồi lâu dưới ánh nắng ban mai. “Cha, mẹ, con đi đây. Con sẽ không để mọi chuyện lặp lại. Con sẽ khiến cái gọi là Thiên Đạo phải run sợ.”

Sau đó, không quay đầu lại, Trần Phong bước ra khỏi Thanh Hà Trấn. Con đường đất dẫn ra bên ngoài trấn giờ đây không còn là con đường quen thuộc, mà là một con đường dẫn đến vô vàn điều chưa biết. Hắn cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Linh khí bên ngoài trấn nồng đậm hơn hẳn, cảnh vật cũng hùng vĩ hơn. Những ngọn núi trùng điệp vươn mình lên trời xanh, những dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, mang theo hơi thở của một thế giới rộng lớn.

Hắn không vội vàng, mà thong thả bước đi, vừa để cảm nhận sự thay đổi của môi trường, vừa để củng cố lại công pháp. “Nghịch Thiên Quyết” vận chuyển trong cơ thể, mỗi hơi thở đều như hấp thu tinh hoa của thiên địa, chuyển hóa thành linh lực thuần túy. Hắn đang ở cảnh giới Trúc Cơ Đỉnh Phong, chỉ cách Kim Đan một bước. Đối với một trấn nhỏ như Thanh Hà, đây là cảnh giới mà ngay cả gia chủ cũng khó đạt tới. Nhưng ở Vạn Tượng Phong Vân, hắn biết mình chỉ là một hạt cát nhỏ.

Đi được khoảng nửa ngày, Trần Phong cảm thấy một dao động linh lực mạnh mẽ phía trước. Một nhóm người đang giao chiến. Hắn nheo mắt nhìn, tốc độ di chuyển nhanh hơn, ẩn mình vào một bụi cây ven đường để quan sát.

Đó là một nhóm khoảng năm, sáu tu sĩ, ăn mặc đồng phục của một tông môn nhỏ, đang vây công một con yêu thú. Con yêu thú này có hình dáng giống như một con báo gấm khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi vảy màu xanh lục, đôi mắt đỏ rực và móng vuốt sắc nhọn. Nó là Thanh Phong Báo, một loại yêu thú cấp ba, tương đương với cảnh giới Trúc Cơ kỳ của nhân loại. Tuy không quá mạnh, nhưng đối với những tu sĩ đang ở Trúc Cơ Sơ Kỳ hoặc Trung Kỳ, nó vẫn là một đối thủ đáng gờm.

Trần Phong quan sát, nhận ra nhóm tu sĩ này có vẻ thiếu kinh nghiệm. Họ phối hợp không ăn ý, mỗi người một hướng, khiến Thanh Phong Báo có cơ hội phản công. Một nữ tu sĩ trẻ tuổi, dung mạo thanh tú, đang ở Trúc Cơ Sơ Kỳ, bị Thanh Phong Báo đánh bay, ngã vật ra đất, máu tươi nhuộm đỏ y phục.

“Sư muội!” Một nam tu sĩ hô lên, vội vàng lao tới cứu viện, nhưng lại bị Thanh Phong Báo chặn đường, suýt chút nữa bị móng vuốt xé rách. Tình thế trở nên nguy hiểm.

Trần Phong khẽ nhíu mày. Hắn vốn không muốn can thiệp vào chuyện của người khác, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác khó chịu. Cái chết của cha mẹ hắn, sự bất lực khi đó, vẫn là một vết sẹo sâu thẳm. Hắn không thể đứng nhìn một sinh mạng vô tội bị đe dọa, nhất là khi hắn có thể ra tay.

Hắn hít sâu một hơi, linh lực trong cơ thể vận chuyển. Một luồng sáng xanh biếc lóe lên trong lòng bàn tay hắn, đó là “Nghịch Thiên Kiếm Khí” mà hắn mới lĩnh ngộ được từ “Nghịch Thiên Quyết”. Kiếm khí này không chỉ sắc bén mà còn mang theo một loại “ý chí nghịch chuyển”, có thể phá vỡ sự cân bằng của đối thủ, bóp méo nguyên lý vận hành của linh lực.

Trần Phong không do dự nữa, thân hình hắn như một làn gió, lao thẳng vào chiến trường. Tốc độ của hắn nhanh đến mức nhóm tu sĩ kia không kịp phản ứng. “Phập!” Một tiếng vang lên, Kiếm Khí của Trần Phong xuyên thẳng qua đầu Thanh Phong Báo. Con yêu thú đang hung hãn gầm gừ bỗng cứng đờ, ánh mắt đỏ rực dần tắt lịm, thân hình đồ sộ đổ sập xuống đất, bụi bay mù mịt.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Nhóm tu sĩ đang hoảng loạn bỗng sững sờ. Họ nhìn Trần Phong, rồi nhìn con Thanh Phong Báo đã chết không một tiếng động, vẻ mặt đầy kinh ngạc và sợ hãi. Người vừa ra tay cứu họ, xuất hiện quá đột ngột, và sức mạnh hiển lộ ra cũng quá khủng khiếp.

Trần Phong thu kiếm khí, quay người lại. Ánh mắt hắn lướt qua nhóm tu sĩ, dừng lại ở nữ tu sĩ đang bị thương. “Ngươi không sao chứ?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản.

Nữ tu sĩ vẫn còn bàng hoàng, cô lắc đầu nhẹ, gắng gượng đứng dậy. “Ta… ta không sao. Đa tạ ân nhân đã ra tay cứu giúp.”

Nam tu sĩ kia cũng vội vàng tiến lên, chắp tay cúi đầu. “Vãn bối là Lâm Phong, đệ tử Vô Cực Tông. Đa tạ tiền bối đã ra tay nghĩa hiệp. Không biết tiền bối cao danh quý tánh?”

Trần Phong nhìn Lâm Phong, thấy trên người hắn có dấu hiệu của một tông môn chính phái. “Ta là Trần Phong. Chuyện nhỏ thôi.” Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều, cũng không muốn dây dưa. Cái chết của Thanh Phong Báo đã thu hút sự chú ý, hắn cần nhanh chóng rời đi.

Lâm Phong nhìn Trần Phong với vẻ kính nể. “Tiền bối quá khiêm tốn. Chỉ một chiêu đã hạ gục Thanh Phong Báo cấp ba, tiền bối chắc chắn là cường giả Kim Đan kỳ trở lên! Không biết tiền bối có muốn lấy yêu đan và xác Thanh Phong Báo này không? Chúng ta xin nhường lại.”

Trần Phong lắc đầu. “Không cần. Các ngươi cứ giữ lấy mà dùng. Ta còn có việc, cáo từ.”

Hắn không đợi nhóm tu sĩ kịp phản ứng, thân hình lại lần nữa biến thành một làn gió, nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng. Nhóm tu sĩ Vô Cực Tông nhìn theo bóng lưng hắn, vẻ mặt vẫn còn ngỡ ngàng.

“Thật là một cường giả thần bí!” Lâm Phong thốt lên. “Chỉ một chiêu… quá mạnh mẽ! Mà nhìn tuổi tác, hình như cũng không lớn hơn chúng ta là bao…”

Nữ tu sĩ trẻ tuổi, ánh mắt vẫn còn lưu luyến nơi Trần Phong biến mất, khẽ nói. “Nghịch Thiên Kiếm Khí… Ta cảm thấy trong kiếm khí của hắn có một loại ý chí không gì phá vỡ được.”

Ở một nơi xa hơn, Trần Phong tiếp tục cuộc hành trình của mình. Vụ việc vừa rồi chỉ là một khởi đầu nhỏ, một minh chứng cho thấy thế giới bên ngoài Thanh Hà Trấn đã hoàn toàn khác biệt. Cường giả nhiều hơn, nguy hiểm rình rập nhiều hơn, nhưng cơ hội cũng lớn hơn.

Hắn cảm nhận được “hạt giống Nghịch Thiên” trong mình đang nảy mầm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự thách thức, một sự lật đổ những gì mà “Thiên Đạo” đã sắp đặt. Hắn không phải là “Thiên Mệnh Chi Tử”, hắn là kẻ “Nghịch Thiên”, kẻ sẽ dùng ý chí của mình để viết lại định mệnh.

Phía trước, con đường dẫn vào Vạn Tượng Phong Vân còn rất dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng Trần Phong không hề nao núng. Ngọn lửa hưng phấn trong lòng hắn vẫn bùng cháy dữ dội. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thứ, để chứng minh rằng, định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi, và “Thiên”, không phải là chân lý tối thượng.

Con đường Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8