Nghịch Thiên
Chương 6
Ánh sáng mặt trời chói chang từ bên ngoài đổ ập vào, không còn là thứ ánh sáng dịu nhẹ mà là một luồng năng lượng sống động, mạnh mẽ như muốn thiêu đốt mọi thứ. Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ dại, và cả mùi khói bếp thoảng qua từ xa, tất cả đều chân thực đến lạ. Ngọn tháp cổ kính phía sau hắn giờ đây như một phần mở rộng của chính hắn, một bí mật ẩn sâu trong tâm hồn, chờ đợi được khai phá.
Hắn bước ra ngoài, đôi chân vững chãi đạp lên lớp cỏ mục. Cơ thể hắn nhẹ bẫng, mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như được tái tạo. Khí huyết luân chuyển mạnh mẽ, mang theo một nguồn năng lượng ấm áp, dồi dào chưa từng có. Đây là sức mạnh mà hắn đã khổ luyện suốt thời gian qua, sức mạnh từ những dòng kinh mạch được mở rộng, từ đan điền đã được phục hồi và còn mạnh mẽ hơn trước, cùng với sự dung hợp của vật phẩm nghịch thiên ẩn sâu trong linh hồn.
Lâm Hiên nhắm mắt lại. Trong tâm thức, hắn có thể cảm nhận được một không gian huyền ảo, nơi ngọn tháp mờ ảo đứng sừng sững, tỏa ra ánh sáng cổ xưa. Nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một người bạn đồng hành, một bảo bối mang theo vô số bí ẩn. Dường như mỗi khi hắn cần, nó sẽ phản ứng, dù chỉ là một cảm giác ấm áp lan tỏa, hay một luồng linh khí tinh thuần tuôn ra để củng cố cơ thể hắn. Hắn còn chưa thể hiểu hết được công năng của nó, nhưng hắn biết, đây chính là cơ duyên đã giúp hắn nghịch chuyển số phận.
Mở mắt ra, tầm nhìn của Lâm Hiên trở nên sắc bén lạ thường. Hắn có thể nhìn thấy rõ từng chiếc lá lay động trong gió, từng con kiến bò trên mặt đất. Thính giác của hắn cũng được cải thiện, nghe rõ tiếng chim hót líu lo từ xa, tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi cây. Đây không chỉ là giác quan của một phàm nhân bình thường nữa.
Một luồng sát khí nhàn nhạt chợt lóe lên trong mắt hắn. Báo thù. Hai chữ này khắc sâu trong tâm trí hắn. Gia tộc Lâm, những kẻ đã ruồng bỏ hắn, đã hãm hại hắn, đã khiến hắn mất đi tất cả. Đặc biệt là Lâm Viễn, người anh họ luôn tỏ vẻ cao ngạo, đã dùng lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục hắn, và chính là kẻ đã gián tiếp đẩy hắn vào con đường chết. Còn có Trưởng lão Lâm Khánh, người đã phán quyết hắn là phế vật, tước đoạt mọi quyền lợi của hắn trong gia tộc.
Hắn không thể quên được ánh mắt khinh miệt của họ, những lời lẽ cay độc, và cảm giác bất lực khi đan điền bị phế. Nhưng giờ đây, tất cả đã khác. Hắn không còn là Lâm Hiên yếu ớt, vô dụng ngày nào. Hắn là một thanh kiếm sắc bén đã được tôi luyện trong lửa và máu, sẵn sàng chém tan mọi xiềng xích định mệnh.
Vùng đất hắn đang đứng là một khu rừng hoang vắng, cách xa Lâm gia khoảng vài trăm dặm. Hắn cần phải trở lại, nhưng không phải một cách bộc phát. Hắn phải che giấu sức mạnh của mình, tìm hiểu tình hình, và ra tay từng bước, biến sự báo thù thành một ván cờ cân não.
Hắn quyết định đi về phía Đông, nơi có một thị trấn nhỏ tên là Thanh Phong trấn, gần với lãnh địa của Lâm gia. Thanh Phong trấn là nơi giao thương sầm uất, dễ dàng để hắn thu thập tin tức mà không bị chú ý. Hắn cần biết Lâm gia hiện tại ra sao, kẻ thù của hắn đang ở đâu, và những thay đổi nào đã diễn ra trong thời gian hắn mất tích.
Trên đường đi, Lâm Hiên không ngừng kiểm tra sức mạnh của mình. Hắn tung ra những cú đấm nhẹ, không khí xung quanh khẽ rung động. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận nó dồi dào và thuần khiết hơn hẳn những gì hắn từng biết về tu luyện phàm nhân. Hắn thậm chí còn thử thi triển một vài chiêu thức cơ bản của “Thiên Cổ Phá Thiên Quyết” – công pháp cấm kỵ mà hắn đã đoạt được trong ngọn tháp. Mỗi động tác đều mang theo một sức mạnh hủy diệt tiềm tàng, vượt xa cảnh giới phàm nhân.
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ vang lên từ bụi cây phía trước. Lâm Hiên dừng lại. Một con Hổ Huyết Nha to lớn, với bộ lông vằn vện và cặp nanh dài sắc nhọn, từ từ bước ra. Đây là một loại hung thú cấp thấp, nhưng đối với một phàm nhân bình thường thì nó vẫn là mối đe dọa chết người. Trước đây, Lâm Hiên có lẽ đã phải bỏ chạy thục mạng. Nhưng giờ đây, hắn chỉ đứng yên, quan sát con thú với ánh mắt bình thản.
Hổ Huyết Nha nhìn chằm chằm vào Lâm Hiên, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tợn. Nó gầm thêm một tiếng, rồi lao về phía hắn với tốc độ kinh người, cặp nanh chực xé nát con mồi.
Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi Lâm Hiên. Hắn không né tránh. Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình bùng nổ. “Phá Thiên Quyết, Thức Thứ Nhất: Đoạn Sơn!”
Không có chiêu thức hoa mỹ, không có động tác cầu kỳ. Chỉ là một cú đấm đơn giản, nhưng mang theo sức mạnh đáng sợ. Quyền phong xé toạc không khí, va chạm trực diện với con Hổ Huyết Nha. Một tiếng “Rắc!” khô khốc vang lên, con Hổ Huyết Nha còn chưa kịp chạm vào hắn đã bị một lực lượng khổng lồ đánh bay ngược trở lại, va vào một gốc cây cổ thụ lớn. Cả thân hình nó co giật, máu tươi phun ra như suối, gãy cổ chết ngay lập tức.
Lâm Hiên nhìn bàn tay mình. Hắn đã không dùng toàn lực, nhưng uy lực của chiêu thức này vẫn vượt quá sức tưởng tượng. Đây chính là sức mạnh của “Nghịch Thiên”. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đã bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới.
Hắn tiếp tục hành trình. Đến gần Thanh Phong trấn, hắn nhận thấy không khí có vẻ căng thẳng hơn thường lệ. Các lính gác tuần tra dày đặc hơn, ánh mắt họ cảnh giác dò xét mọi người ra vào. Một vài nhóm tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề với huy hiệu của các tông môn nhỏ, cũng xuất hiện, khiến trấn nhỏ thêm phần náo nhiệt.
Lâm Hiên tìm một quán trà nhỏ, gọi một ấm trà nóng và ngồi vào góc khuất. Hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những người xung quanh. Rất nhanh, hắn thu thập được một vài thông tin quan trọng.
Thứ nhất, Lâm gia đang tổ chức một cuộc tuyển chọn đệ tử tài năng từ các thị trấn lân cận để củng cố thế lực. Đây là một sự kiện lớn, thu hút nhiều thanh niên có chút thiên phú. Thứ hai, có tin đồn rằng Lâm Viễn, kẻ đã sỉ nhục Lâm Hiên, đã đột phá lên cảnh giới Trúc Cơ kỳ, trở thành một trong những thiên tài trẻ tuổi nhất của Lâm gia. Hắn ta còn được một vị trưởng lão ngoại môn của một đại tông môn để mắt tới, tương lai rộng mở.
Và thứ ba, một tin tức khiến Lâm Hiên phải nắm chặt tay, linh lực trong cơ thể hắn như muốn bùng nổ. Lâm Khánh, trưởng lão đã từng phán hắn là phế vật, đang giám sát cuộc tuyển chọn đệ tử ở Thanh Phong trấn. Hắn ta nổi tiếng là tàn nhẫn và tham lam, thường xuyên vơ vét tài nguyên từ những gia tộc nhỏ hơn trong vùng.
Lâm Hiên siết chặt chén trà, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Lâm Khánh… Kẻ đã khiến hắn mất đi tất cả, giờ lại đang hiển hách ngay gần đây. Hắn ta là biểu tượng cho sự bất công mà Lâm Hiên phải chịu đựng. Và hắn ta, chính là bước đầu tiên trong cuộc báo thù của Lâm Hiên.
Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn. “Lâm Khánh, ngươi có lẽ đã quên mất một phế vật như ta rồi. Nhưng ta thì không. Ngươi sẽ là kẻ đầu tiên phải trả giá.”
Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy. Ánh mắt hắn hướng về phía trung tâm Thanh Phong trấn, nơi cuộc tuyển chọn đang diễn ra, nơi Lâm Khánh đang ngồi. Màn đêm buông xuống, che phủ thị trấn trong bóng tối, nhưng trong lòng Lâm Hiên, một ngọn lửa báo thù đã bùng cháy rực rỡ.
Cuộc báo thù, chính thức bắt đầu.