Nghịch Thiên
Chương 57
Cái cảm giác bị nuốt chửng bởi hư vô không phải là một sự trống rỗng, mà là một cơn giằng xé dữ dội, một sự nghiền nát đến tận xương tủy. Lý Vô Trần cảm thấy không gian xung quanh vặn vẹo, kéo giãn cơ thể hắn như một sợi mì. Những luồng năng lượng hỗn loạn, sắc bén như lưỡi dao, không ngừng xé rách lớp phòng ngự hộ thể của hắn. Đó là sự phẫn nộ của “Thiên Đạo”, sự phản kháng của vũ trụ khi một hạt bụi nhỏ bé dám vượt qua giới hạn của nó.
Hắn nghiến răng, gân xanh nổi lên khắp cánh tay. Linh lực trong đan điền cuộn trào như bão biển, cố gắng chống đỡ lại áp lực khủng khiếp này. Vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được – một tàn phiến ngọc bội cổ xưa – lúc này phát ra một luồng sáng xanh nhạt, bao bọc lấy cơ thể hắn. Ánh sáng ấy không mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng kiên cường, như một lá chắn yếu ớt nhưng bất khuất trước cơn thịnh nộ của trời đất.
“Hừ!” Lý Vô Trần hừ lạnh một tiếng. Hắn không sợ. Mỗi lần cảm nhận được sự áp bức này, hắn lại càng tin tưởng vào con đường mình đã chọn. “Thiên Đạo” càng tức giận, càng chứng tỏ hắn đang đi đúng hướng. Con đường Nghịch Thiên, vốn dĩ là con đường cô độc, đầy chông gai, nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự tự do chân chính.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi linh khí hỗn loạn đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể, từng cơn đau buốt thấu xương. Thay vì chống cự hoàn toàn, hắn lại cố gắng hấp thu một phần nhỏ của sự hỗn loạn ấy, dùng “Nghịch Đạo Quyết” mà hắn tu luyện để chuyển hóa chúng thành sức mạnh của riêng mình. Đây là một hành động điên rồ, tựa như hấp thu độc dược vào cơ thể, nhưng Lý Vô Trần biết, chính trong sự hỗn loạn và nguy hiểm tột cùng, chân lý mới được hé lộ.
Thời gian trôi qua không có khái niệm. Một khắc có thể là ngàn năm, một ngàn năm có thể chỉ là một hơi thở. Lý Vô Trần không biết mình đã trôi dạt bao lâu trong không gian hỗn độn đó. Ý thức của hắn dần trở nên mơ hồ, cơ thể gần như đạt đến giới hạn. Nếu không có tàn phiến ngọc bội kia liên tục ổn định linh hồn và cung cấp một dòng năng lượng mỏng manh, hắn đã sớm bị nghiền nát thành tro bụi.
Đột nhiên, một luồng sáng chói lòa xé tan màn đêm vô tận. Lý Vô Trần cảm thấy cơ thể mình bị văng ra khỏi một lực hút khổng lồ, rơi tự do không kiểm soát. Luồng sức ép kinh hoàng ban nãy biến mất, thay vào đó là một cảm giác nhẹ bẫng đến khó tin. Hắn mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử hắn co rút.
Một bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây, trải dài đến vô tận. Những ngọn núi sừng sững, cao vút chạm mây, thân núi được bao phủ bởi những rừng cây cổ thụ to lớn mà hắn chưa từng thấy. Linh khí trong không khí đặc quánh, tinh khiết đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, len lỏi vào từng tế bào, khiến toàn bộ cơ thể hắn như được gột rửa. Đây không còn là tiểu thế giới cằn cỗi của hắn nữa!
Hắn rơi xuống với tốc độ chóng mặt, lao thẳng vào một khu rừng rậm rạp. Cố gắng ổn định lại cơ thể, Lý Vô Trần vận dụng chút linh lực cuối cùng, xoay chuyển thân pháp giữa không trung, cố gắng giảm bớt lực va đập. “Rầm!” Hắn vẫn không tránh khỏi một cú đáp đất mạnh mẽ, tạo thành một cái hố nông và bụi đất tung lên mù mịt. Một cơn đau buốt lan truyền khắp cơ thể, nhưng hắn đã quen với nó. Hắn nhanh chóng đứng dậy, cảnh giác quan sát xung quanh.
Rừng cây ở đây hùng vĩ đến đáng sợ. Những thân cây cao hàng trăm trượng, cành lá rậm rạp đan xen, tạo thành một vòm trời xanh thẳm. Những loài thực vật kỳ lạ với màu sắc rực rỡ, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, chứng tỏ sự phong phú của linh dược. Ngay cả những con côn trùng nhỏ bé cũng dường như mang theo một chút linh tính, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Lý Vô Trần hít sâu một hơi. Linh khí nồng đậm đến mức khiến hắn cảm thấy toàn bộ kinh mạch như được tưới tắm, sự mệt mỏi trong chuyến hành trình không gian như tan biến đi phần nào. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể, nhưng đồng thời cũng nhận ra một điều quan trọng: cảnh giới tu luyện của hắn, từng là đỉnh cao ở tiểu thế giới, ở đây có lẽ chỉ là khởi điểm.
Hắn đang ở tầng cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, nhưng khi so sánh với luồng linh khí dồi dào và cảm giác về “Đạo” rõ ràng hơn ở đây, hắn biết rằng con đường phía trước còn rất dài. Hóa Thần ở đây có lẽ chỉ là một bước đệm, chứ không phải là đỉnh cao.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm vang vọng, chấn động cả khu rừng. Lý Vô Trần lập tức ẩn mình vào bụi cây rậm rạp, ánh mắt sắc bén quét qua. Cách đó không xa, một con mãnh thú khổng lồ với bộ lông màu xanh lam, sừng nhọn hoắt và đôi mắt đỏ rực đang gầm gừ. Nó không phải là một con thú bình thường; linh khí bao phủ quanh nó cho thấy đây là một Yêu Thú, có lẽ đã đạt đến cấp độ tương đương với Hóa Thần Sơ Kỳ hoặc Trung Kỳ của nhân loại. Một con Yêu Thú cấp độ này, ở thế giới cũ của hắn, đủ sức san bằng một tòa thành.
Con Yêu Thú đang đánh nhau với một nhóm tu sĩ. Đó là ba người, hai nam một nữ, ăn mặc gọn gàng, mang theo binh khí sáng loáng. Linh lực từ cơ thể họ dao động mạnh mẽ, không kém gì con Yêu Thú. Cả ba đều là tu sĩ ở cảnh giới Hóa Thần, thậm chí một người trong số đó đã đạt tới Hóa Thần Hậu Kỳ. Họ phối hợp ăn ý, công thủ vẹn toàn, tạo thành một vòng vây áp chế con Yêu Thú.
Lý Vô Trần nheo mắt. Đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến cường giả của “Vạn Tượng Phong Vân”. Sức mạnh của họ vượt xa những gì hắn từng thấy ở tiểu thế giới. Dù hắn tự tin mình có thể đối phó với con Yêu Thú kia, nhưng với ba người này, hắn sẽ gặp khó khăn. Đặc biệt là người Hóa Thần Hậu Kỳ kia, linh lực của y hùng hậu đến đáng sợ.
Hắn nhận ra một điều quan trọng: ở đây, hắn không còn là kẻ mạnh nhất nữa. Hắn là một “dị số”, nhưng cũng là một kẻ yếu hơn, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Sự khiêm tốn giả tạo không tồn tại trong tâm trí Lý Vô Trần, hắn chỉ đánh giá thực lực một cách khách quan.
Trận chiến diễn ra khốc liệt. Yêu Thú gầm thét, tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ mang theo phong thuộc tính. Ba tu sĩ không ngừng di chuyển, thi triển pháp thuật và kiếm chiêu sắc bén. Máu tươi bắn ra, cây cối đổ rạp. Cuối cùng, sau một hồi giao tranh căng thẳng, con Yêu Thú bị trọng thương, gục ngã xuống đất với một tiếng rên thảm thiết. Ba tu sĩ thở hổn hển, nhưng trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
“Cuối cùng cũng hạ được nó!” Người nam tu sĩ Hóa Thần Hậu Kỳ tên là Cố Phong, lau đi vết máu trên khóe miệng, ánh mắt lóe lên vẻ kiêu ngạo. “Con Thanh Phong Cự Lang này có nội đan và da lông rất quý giá. Lần này chúng ta phát tài rồi!”
Người nữ tu sĩ, gương mặt thanh tú nhưng lấm lem bụi bẩn, nhẹ giọng nói: “Sư huynh, đừng chủ quan. Nơi này là biên giới của Vạn Tượng Cổ Lâm, không chừng còn có những Yêu Thú mạnh hơn. Chúng ta nên nhanh chóng thu thập rồi rời đi.”
Lời nói của nàng vừa dứt, một tiếng cười khẩy lạnh lẽo vang lên từ phía xa. “Nhanh chóng rời đi? E rằng không dễ như vậy đâu, các vị tiểu hữu.”
Bốn bóng người khác xuất hiện từ trong rừng, áo bào màu đen, trên ngực thêu hình một con rắn hổ mang. Khí tức của họ cũng không hề yếu kém, hai người đạt Hóa Thần Trung Kỳ, hai người còn lại là Hóa Thần Sơ Kỳ. Đội hình này còn mạnh hơn cả nhóm Cố Phong.
Vẻ mặt Cố Phong lập tức biến sắc. “Là người của Hắc Xà Động! Các ngươi muốn gì?”
Kẻ cầm đầu, một nam nhân trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp, cười gằn: “Muốn gì à? Đương nhiên là muốn con Thanh Phong Cự Lang này rồi! Vật vô chủ, kẻ mạnh đoạt được. Chẳng lẽ các ngươi không biết quy tắc của Vạn Tượng Cổ Lâm sao?”
Lý Vô Trần ẩn mình trong bụi cây, thu liễm toàn bộ khí tức, quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn không có ý định ra tay giúp đỡ. Những trận tranh đoạt tài nguyên như thế này là chuyện thường tình ở thế giới mạnh được yếu thua. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này, về các thế lực, về quy tắc ngầm. Hắc Xà Động, Thanh Phong Cự Lang, Vạn Tượng Cổ Lâm… Những cái tên mới lạ này gợi lên một thế giới rộng lớn và phức tạp.
Cố Phong nghiến răng, biết rằng mình đang ở thế yếu. “Các ngươi quá đáng! Con Yêu Thú này là do chúng ta mạo hiểm tính mạng mới đánh hạ được!”
“Vậy thì sao?” Kẻ cầm đầu Hắc Xà Động nhếch mép. “Bây giờ nó là của chúng ta. Nếu các ngươi không muốn chết, hãy giao nó ra. Hoặc… giao cả mạng sống của các ngươi.”
Một trận chiến mới sắp bùng nổ. Lý Vô Trần im lặng, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Hắn đến đây không phải để gây sự, nhưng cũng không phải để bị chèn ép. Càng nhìn thấy những cường giả này, hắn càng cảm nhận được sự khác biệt về chất giữa thế giới cũ và thế giới mới. Linh lực dồi dào hơn, pháp thuật mạnh mẽ hơn, và cả con người cũng tàn nhẫn hơn. “Vạn Tượng Phong Vân” đúng là một nơi đầy rẫy cơ hội, nhưng cũng là một nơi đầy rẫy hiểm nguy.
Hắn khẽ thở dài. Bước đầu tiên, hắn cần phải thích nghi. Thích nghi với linh khí, thích nghi với quy tắc, và thích nghi với việc hắn không còn là kẻ mạnh nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ mãi yếu kém. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và bây giờ, nó sẽ bắt đầu vươn mình, đâm xuyên qua mọi tầng mây, mọi giới hạn của “Thiên”, ở chính nơi này, ở Vạn Tượng Phong Vân.
Lý Vô Trần quyết định không can thiệp vào trận chiến trước mắt. Hắn cần một cái nhìn tổng quan hơn về thế giới này trước khi bắt đầu hành động. Hắn vẫn còn nhiều bí mật cần che giấu, và sức mạnh của hắn vẫn cần được tôi luyện thêm. Mục tiêu hiện tại là tìm một nơi an toàn để điều tức, đồng thời thu thập thông tin về Vạn Tượng Phong Vân.
Hắn lùi sâu hơn vào rừng, rời khỏi khu vực giao tranh đang dần trở nên hỗn loạn. Tiếng binh khí va chạm, tiếng gầm thét của con người và yêu thú vẫn vọng lại phía sau, nhưng Lý Vô Trần không bận tâm. Hắn đã đến một thế giới mới, một khởi đầu mới. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu.