Nghịch Thiên
Chương 56
Dưới ánh trăng bạc vương vãi trên đỉnh núi, Lý Vô Trần đứng thẳng tắp, bóng lưng in hằn lên vách đá cheo leo. Gió đêm lướt qua, mang theo hơi lạnh của sương núi và mùi hương của cỏ dại, nhưng không thể lay chuyển được khí thế kiên định toát ra từ hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể luân chuyển mạnh mẽ. Đây không còn là cái thân xác yếu ớt, đan điền bị phế năm xưa. Giờ đây, hắn đã là một cường giả đứng đầu tiểu thế giới này, kẻ đã từng bước lật đổ mọi định kiến, nghiền nát mọi kẻ thù. “Phàm trần… chỉ là bước khởi đầu.” Câu nói đó, không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một lời thề khắc sâu vào huyết quản.
Hắn nhắm mắt lại, từng mảnh ký ức về quãng thời gian đau khổ, về những kẻ đã hãm hại hắn, về những người hắn đã mất đi, lướt qua tâm trí. Nhưng điều đọng lại không phải là oán hận, mà là một ý chí sắt đá. Hắn đã báo thù. Hắn đã chứng minh giá trị của mình. Nhưng sự bình yên này, hắn biết, chỉ là tạm thời. Cảm giác về một “Thiên Mệnh” vô hình, một ý chí tối cao mà hắn đã thoáng cảm nhận được trong quá trình tu luyện, vẫn luôn lẩn khuất, như một bóng ma lơ lửng trên đầu. Nó không chỉ trói buộc hắn, mà còn trói buộc cả cái tiểu thế giới này, và có lẽ, vô số thế giới khác.
Mục tiêu của hắn đã thay đổi. Không còn chỉ là sống sót hay báo thù. Hắn muốn bảo vệ những người còn lại, những gương mặt thân yêu đã tin tưởng và đồng hành cùng hắn. Để làm được điều đó, hắn cần sức mạnh lớn hơn, một tầm nhìn rộng mở hơn. Hắn cảm nhận được giới hạn của linh khí, của công pháp trong tiểu thế giới này. Con đường phía trước, chắc chắn không thể nằm gọn trong một góc nhỏ bé của vũ trụ.
Đột nhiên, một luồng dao động yếu ớt nhưng không thể bỏ qua bỗng truyền đến từ trong lòng bàn tay hắn. Đó là từ mảnh ngọc bội màu đen tuyền mà hắn vô tình nhặt được trong hang động cổ xưa, thứ đã thay đổi vận mệnh của hắn. Mảnh ngọc bội này, vốn dĩ chỉ tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo khi hắn tu luyện, giờ đây lại rung lên bần bật, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ bỗng bùng phát, xuyên thẳng lên bầu trời đêm. Ánh sáng đen huyền ảo từ ngọc bội phóng ra, không chói lóa, mà như một xoáy nước thu hút mọi ánh nhìn, vẽ nên một đường cong tinh xảo trên không trung.
Lý Vô Trần ngẩng đầu. Trong quầng sáng đen đó, một hình ảnh mơ hồ dần hiện rõ. Đó là một bản đồ. Không phải bản đồ của tiểu thế giới hắn đang sống, mà là một tấm bản đồ rộng lớn hơn gấp vạn lần, chi chít những chấm sáng đại diện cho các lục địa, những đường nét uốn lượn tượng trưng cho sông núi và biển cả. Và ở trung tâm của tấm bản đồ đó, một chấm sáng rực rỡ hơn cả, đang phát ra một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ. Đó là khí tức của “Thiên Mệnh”, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn gấp bội phần so với những gì hắn từng cảm nhận.
Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp nhưng không hề có ngữ điệu, như là tiếng vọng từ hàng vạn năm trước, bỗng vang lên trong tâm trí Lý Vô Trần. “Kẻ nghịch thiên… con đường đã mở… Vạn Tượng Phong Vân… chờ ngươi…”
Lý Vô Trần siết chặt mảnh ngọc bội. Hắn hiểu. Đây chính là lối đi. Đây chính là mục tiêu tiếp theo. Tiểu thế giới này đã quá nhỏ bé để chứa đựng dã tâm và khát vọng của hắn. Mảnh ngọc bội này, vật phẩm nghịch thiên đã gắn liền với hắn, giờ đây đang chỉ dẫn hắn đến một cảnh giới mới, một sân khấu rộng lớn hơn để hắn tiếp tục hành trình “Nghịch Thiên” của mình. Nơi đó, chắc chắn có những cường giả mạnh hơn, những bí mật sâu xa hơn về “Thiên Mệnh”, và cả những mối nguy hiểm chết người.
Nhưng hắn không hề run sợ. Ngược lại, một ngọn lửa hưng phấn bùng cháy trong lồng ngực. Hắn đã từng là phế vật. Hắn đã từng sống dưới đáy xã hội. Hắn đã từng bị định mệnh chà đạp. Giờ đây, hắn sẽ tự tay định đoạt vận mệnh của mình, và của những người hắn yêu thương. Hắn sẽ không để bất kỳ “Thiên Mệnh” hay “Thiên Đạo” nào trói buộc hắn nữa.
Sáng hôm sau, Lý Vô Trần trở về tông môn mà hắn đã gây dựng, nay đã trở thành thế lực hùng mạnh nhất tiểu thế giới. Hắn triệu tập tất cả những người tin cậy nhất: Lý Mộng Dao, cô gái đã luôn đồng hành và ủng hộ hắn; Lâm Phong, người huynh đệ vào sinh ra tử; và các trưởng lão, hộ pháp mà hắn đã thu phục. Không khí trong đại điện trang nghiêm đến lạ.
“Ta sẽ rời đi,” Lý Vô Trần tuyên bố, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một quyết tâm không gì lay chuyển. “Tiểu thế giới này đã không còn đủ để ta tiếp tục con đường tu luyện. Có một thế giới rộng lớn hơn, một đại lục mang tên Vạn Tượng Phong Vân, nơi ta có thể tìm kiếm sức mạnh chân chính để bảo vệ tất cả chúng ta khỏi những mối hiểm nguy mà chúng ta còn chưa biết đến.”
Lý Mộng Dao bước tới, đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. “Huynh đi đâu, muội sẽ theo đó.”
Lý Vô Trần khẽ lắc đầu. “Không được. Vạn Tượng Phong Vân là một nơi vô cùng nguy hiểm. Với thực lực hiện tại, nếu các muội theo ta, ta sẽ không thể toàn tâm toàn ý tu luyện. Ta cần các muội ở lại đây, củng cố tông môn, bảo vệ căn cơ của chúng ta. Ta sẽ quay về, khi đủ mạnh để không ai có thể làm hại các muội nữa.” Hắn nhìn sâu vào mắt từng người, lời hứa của hắn như khắc vào đá, vững chắc và không thể lay chuyển.
Lâm Phong vỗ mạnh vào vai hắn. “Huynh cứ yên tâm đi đi! Nơi này, huynh đệ sẽ lo liệu. Chờ ngày huynh trở về, mang theo vinh quang tột đỉnh!”
Lý Vô Trần gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hắn đã không còn đơn độc. Hắn đã có những người đáng tin cậy để gửi gắm hậu phương. Hắn đã dành cả đêm để sắp xếp mọi thứ, truyền thụ những công pháp cao cấp hơn cho những người tài năng, để lại một lượng lớn tài nguyên tu luyện và những lời dặn dò kỹ lưỡng. Hắn cũng để lại một phần sức mạnh của mảnh ngọc bội trong một trận pháp bảo hộ tông môn, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho đến khi hắn trở lại.
Trước khi mặt trời mọc, Lý Vô Trần lại một mình đứng trên đỉnh núi, nơi mảnh ngọc bội đã chỉ dẫn hắn. Lần này, nó không chỉ hiện lên bản đồ, mà còn mở ra một vết nứt không gian màu đen tuyền, xoáy sâu vào hư vô, như một con mắt khổng lồ nhìn từ một thế giới khác. Luồng linh khí từ bên trong vết nứt mạnh mẽ hơn gấp trăm lần so với linh khí của tiểu thế giới này, mang theo cả mùi hương của máu và sắt, của nguy hiểm và cơ hội.
Hắn không do dự. Không một chút sợ hãi. Đây là con đường hắn đã chọn, con đường của một kẻ nghịch thiên. Hắn bước thẳng vào vết nứt không gian, bóng dáng hắn nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn đêm và hư vô. Vết nứt khép lại, để lại đỉnh núi trong sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có ánh trăng vẫn vô tư rọi sáng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn bị màn đêm nuốt chửng, Lý Vô Trần cảm thấy một luồng sức ép khổng lồ ập đến, như thể cả vũ trụ đang cố gắng nghiền nát hắn. Đó là sự phản ứng của “Thiên Đạo” đối với một “dị số” dám phá vỡ giới hạn, dám bước ra khỏi định mệnh đã an bài. Nhưng hắn chỉ cười khẩy. Sự kháng cự này, càng chứng tỏ con đường hắn đi là đúng. Vạn Tượng Phong Vân… Hắn đến đây!