Nghịch Thiên
Chương 51
Ánh bình minh mờ ảo xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, rọi vào căn phòng tạp dịch chật hẹp, đánh thức Lý Vô Trần khỏi giấc ngủ chập chờn. Hắn mở mắt, không còn cảm giác trống rỗng hay nặng nề quen thuộc. Thay vào đó, một luồng ấm áp, yếu ớt nhưng đầy sinh khí đang luân chuyển trong đan điền, tựa như một dòng suối nhỏ vừa mới được khơi nguồn.
Một cảm giác kỳ diệu, xa lạ nhưng lại vô cùng thân thuộc. Hắn khẽ cử động, cảm nhận cơ thể mình dường như nhẹ nhõm hơn đôi chút, tinh thần cũng minh mẫn hơn hẳn. Không phải là ảo giác. Đêm qua, sau khi hấp thu thứ năng lượng bí ẩn kia, đan điền của hắn đã thực sự không còn là một cái hố đen vô tận nữa.
Lý Vô Trần ngồi dậy, khoanh chân trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng tập trung ý thức vào vùng đan điền. Ngay lập tức, một cảnh tượng nhỏ bé hiện ra trong tâm trí hắn.
Giữa một vùng không gian hư vô mờ mịt, một chấm sáng li ti đang lấp lánh, giống như một hạt giống vừa nảy mầm. Nó nhỏ bé đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt đến khó tin. Từng chút linh khí mỏng manh trong căn phòng dường như bị hấp dẫn, chậm rãi xoay quanh hạt giống đó, sau đó bị nó nuốt chửng, chuyển hóa thành một loại năng lượng tinh thuần hơn, rồi lại trả về đan điền của hắn.
Đây chính là khởi đầu. Cái mà người khác gọi là “Khí Hải” hay “Linh Căn”, với hắn, nó là một “Hạt Giống Nghịch Thiên”. Một khởi đầu có lẽ là yếu ớt nhất so với bất kỳ tu sĩ nào khác, nhưng lại là bước đi đầu tiên trên con đường mà hắn đã thề sẽ đi.
Hắn không biết hạt giống này là gì, cũng không biết nó đến từ đâu. Nhưng hắn biết chắc chắn một điều: nó là hy vọng của hắn, là thứ sẽ giúp hắn lật đổ cái “Thiên Mệnh” đã áp đặt lên mình. Hắn cố gắng điều khiển luồng năng lượng nhỏ bé trong đan điền, khiến nó tuần hoàn theo một chu thiên đơn giản nhất mà hắn từng đọc lỏm được trong mấy cuốn công pháp vứt xó. Mặc dù rất chậm, nhưng hắn cảm nhận được sự tiến triển. Mỗi vòng tuần hoàn, hạt giống kia lại hấp thu thêm một chút linh khí, trở nên vững chắc hơn một chút.
Một tiếng gõ cửa thô bạo vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ và tu luyện của Lý Vô Trần. “Lý Vô Trần! Dậy chưa? Còn không mau đi quét dọn Tàng Kinh Các? Lão Hồ Tử lại đến kiểm tra bây giờ!”
Là Vương Cẩu Tử, một tạp dịch khác cùng phòng, thân hình mập mạp, tính tình hống hách. Hắn ta luôn xem thường Lý Vô Trần, coi hắn như một kẻ vô dụng chỉ biết làm việc vặt. Lý Vô Trần thở dài, nhanh chóng thu liễm khí tức. Khuôn mặt hắn trở lại vẻ mệt mỏi, đôi mắt uể oải như thường lệ. Không ai được phép biết bí mật này.
“Đến ngay đây!” Hắn đáp lại, giọng khàn khàn. Vừa nói, hắn vừa đứng dậy, vươn vai mấy cái như thể vẫn còn ngái ngủ.
Vương Cẩu Tử liếc mắt nhìn hắn, khịt mũi một tiếng khinh thường rồi bỏ đi. Lý Vô Trần không để tâm, chỉ nhanh chóng sửa soạn rồi rời khỏi phòng. Bước chân hắn vẫn nặng nề, nhưng trong lòng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, một sự quyết tâm sắt đá.
Công việc tạp dịch của hắn là quét dọn Tàng Kinh Các, một nơi ít người lui tới và cũng ít được coi trọng ở Thiên Đỉnh Học Viện. Đối với các đệ tử chính thức, nơi này chỉ chứa những công pháp và điển tịch cấp thấp, không đáng để họ phí thời gian. Nhưng đối với Lý Vô Trần, đây lại là một kho báu. Hắn không được phép đọc sách, nhưng trong quá trình dọn dẹp, hắn có thể lén lút nhìn qua, ghi nhớ từng chút kiến thức, từng chiêu thức hay khái niệm tu luyện. Chính nhờ đó, hắn mới có chút hiểu biết về con đường tu tiên.
Hôm nay, khi cầm chổi quét lá rụng, hắn cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Linh khí mỏng manh trong không khí vẫn vậy, nhưng giờ đây, hắn có thể “cảm” thấy nó, như thể một tấm màn vô hình đã được vén lên. Hạt giống trong đan điền của hắn khẽ rung động, cố gắng hấp thu từng chút linh khí lơ lửng, dù chỉ là một lượng nhỏ nhất. Sự hấp thu này diễn ra một cách tự nhiên, không cần hắn phải cố ý điều khiển, chỉ cần hắn giữ tâm trí bình lặng.
Hắn cẩn thận che giấu vẻ mặt mình. Đôi khi, một đệ tử ngoại môn nào đó đi ngang qua, ánh mắt liếc nhìn hắn đầy vẻ khinh thường. “Phế vật cả đời,” một kẻ thì thầm. “Đáng đời, ai bảo không có linh căn,” người khác phụ họa. Lý Vô Trần nghe rõ từng lời, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn hay tủi nhục như trước. Thay vào đó, một ngọn lửa nhỏ bùng cháy trong lồng ngực. Từng lời lẽ miệt thị đó giờ đây như những chất xúc tác, nuôi dưỡng hạt giống nghịch thiên trong hắn.
Chiều đến, công việc tạp dịch kết thúc. Lý Vô Trần tìm một góc khuất sau Tàng Kinh Các, nơi có một cây cổ thụ to lớn che khuất tầm nhìn. Hắn ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây, nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu cố gắng điều khiển hạt giống trong đan điền, thử nghiệm cách hấp thu linh khí một cách chủ động hơn.
Linh khí trong Thiên Đỉnh Học Viện, đặc biệt là ở khu vực tạp dịch này, thực sự rất thưa thớt. Hắn cảm nhận được chúng như những chấm sáng li ti trôi nổi trong không khí. Khi hắn tập trung ý niệm, hạt giống trong đan điền khẽ rung lên mạnh mẽ hơn, tạo ra một lực hút vô hình. Những chấm sáng linh khí kia bắt đầu di chuyển nhanh hơn về phía hắn, xuyên qua cơ thể và hội tụ vào đan điền, bị hạt giống nuốt chửng.
Quá trình này cực kỳ chậm chạp, và lượng linh khí hấp thu được cũng ít ỏi đến đáng thương. Nhưng Lý Vô Trần không nản lòng. Hắn biết rằng, với tình trạng “phế vật” của mình, việc có thể tu luyện đã là một kỳ tích. Hắn không có công pháp chân truyền, không có tài nguyên tu luyện. Hắn chỉ có hạt giống nghịch thiên này và ý chí sắt đá của mình.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã lén lút đọc được: “Người tu tiên cần linh căn, cần thiên phú, cần tài nguyên, cần công pháp.” Hắn không có gì trong số đó. Nhưng hắn có một thứ khác. Một thứ mà có lẽ, không ai ngờ tới.
“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Tuyển Chi Nhân?” Lý Vô Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt mở ra, nhìn xuyên qua tán lá cây, hướng về phía những đỉnh núi cao vút của Thiên Đỉnh Học Viện, nơi những đệ tử thiên tài đang tu luyện trong điều kiện tốt nhất. “Rồi sẽ có ngày, ta sẽ chứng minh rằng, cái Thiên Mệnh đó không phải là thứ bất biến.”
Hắn tiếp tục tu luyện cho đến khi hoàng hôn buông xuống, bóng tối bao trùm. Mặc dù chỉ hấp thu được một lượng linh khí ít ỏi, nhưng hạt giống trong đan điền của hắn đã phát triển thêm một chút, vững chắc hơn một chút. Một cảm giác đói bụng cồn cào bỗng ập đến, nhưng Lý Vô Trần không bận tâm. Hắn đã quá quen với việc nhịn đói.
Đêm đó, trong căn phòng tạp dịch của mình, Lý Vô Trần lại khoanh chân ngồi thiền. Hắn bắt đầu nghĩ về tương lai. Hạt giống này đã cho hắn một cơ hội, nhưng chỉ có nó thì chưa đủ. Hắn cần công pháp, cần tài nguyên để nuôi dưỡng nó, để nó thực sự bùng nổ. Và quan trọng nhất, hắn cần một con đường để tiến xa hơn, thoát khỏi cái vỏ bọc “phế vật” này mà không bị những kẻ mạnh hơn phát hiện.
Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai, hiểm nguy. Hắn biết, một khi bí mật này bị bại lộ, hắn sẽ trở thành mục tiêu của vô số thế lực, bởi vì sự tồn tại của hắn đã đi ngược lại mọi quy tắc. Nhưng Lý Vô Trần không hề sợ hãi. Ngược lại, trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận hạt giống nghịch thiên trong đan điền đang khẽ rung động, tựa như một trái tim thứ hai, đập theo nhịp đập của ý chí hắn. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng hắn biết, khởi đầu này sẽ là nền móng cho một hành trình lật đổ vĩ đại. Hạt giống đã nảy mầm, giờ là lúc nó cần được chăm sóc, che giấu, và chờ đợi ngày nó vươn mình, đâm xuyên qua mọi tầng mây, chạm đến bầu trời, thậm chí là phá vỡ cả bầu trời ấy.