Nghịch Thiên
Chương 49
Lý Vô Trần đứng lặng trước cổng Thiên Đỉnh Học Viện, hít sâu một hơi. Khác hẳn với những tông môn, thế gia hắn từng biết, Thiên Đỉnh Học Viện mang một khí thế hoàn toàn khác biệt. Cổng chính cao vút như chạm trời, được đúc từ một loại đá thần bí lấp lánh, khắc vẽ vô số phù văn cổ xưa tỏa ra dao động linh khí hùng hậu. Hai bên cổng là hai pho tượng linh thú khổng lồ, ánh mắt như sống động, ẩn chứa uy áp khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Phía sau cánh cổng, những kiến trúc hùng vĩ nối tiếp nhau trải dài đến tận chân trời, ẩn hiện trong làn sương mờ ảo của linh khí đậm đặc. Từng ngọn tháp cao chọc trời, từng đại điện nguy nga được xây dựng bằng những vật liệu quý hiếm, phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới nền trời xanh ngắt. Linh điểu bay lượn trên không, từng đàn hạc trắng vút qua những đỉnh núi lơ lửng, tạo nên một cảnh tượng tựa như tiên cảnh.
Đây chính là nơi tụ họp của những thiên tài xuất chúng nhất đại lục, nơi được mệnh danh là cái nôi của cường giả. Linh khí nơi đây nồng đậm gấp hàng chục lần so với những vùng đất phàm trần mà hắn từng trải qua, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, tinh thần minh mẫn lạ thường. Nhưng Lý Vô Trần biết rõ, vẻ đẹp tráng lệ này chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Bên trong nó ẩn chứa những dòng chảy ngầm, những cuộc tranh đấu khốc liệt mà một phàm nhân như hắn sẽ phải đối mặt.
Hắn siết chặt chiếc cổ ngọc trong tay, cảm nhận hơi ấm quen thuộc lan tỏa. Ngọn lửa ý chí trong đáy mắt hắn không hề tắt, trái lại còn bùng lên mạnh mẽ hơn. Thiên Đỉnh Học Viện, Thiên Mệnh Chi Tử, hay bất cứ quy tắc nào của “Thiên” đi nữa, hắn sẽ lật đổ tất cả.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi còn đứng ngây ra đó đến bao giờ? Đừng có làm tắc nghẽn lối đi!” Một giọng nói cộc cằn vang lên, kéo Lý Vô Trần thoát khỏi dòng suy nghĩ. Hắn quay đầu, thấy một gã đệ tử nội môn, khoác áo bào màu xanh thẫm, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn, đang nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường.
“Ta là đệ tử mới,” Lý Vô Trần bình thản đáp.
Gã đệ tử áo xanh nhếch mép, đánh giá Lý Vô Trần từ đầu đến chân. “Đệ tử mới à? Nhìn ngươi chẳng có chút linh khí dao động nào, chắc là loại phế vật mới được tuyển vào để làm nền cho các Thiên Kiêu đây mà. Đi mau, khu vực đăng ký ở phía Đông. Đừng có phí thời gian đứng đây mơ mộng.”
Lý Vô Trần không nói gì thêm, chỉ lướt qua gã đệ tử áo xanh rồi tiến vào bên trong. Hắn đã quá quen thuộc với những ánh mắt và lời nói như vậy. Đó là số phận mà hắn phải chịu đựng từ khi sinh ra, và cũng chính là động lực để hắn “Nghịch Thiên”.
Khu vực đăng ký khá rộng lớn, với hàng trăm đệ tử mới đang xếp hàng. Đa số đều là những thiếu niên tuấn tú, khí vũ bất phàm, linh khí dao động quanh người mạnh mẽ. Mỗi người đều mang theo vẻ tự tin, kiêu ngạo của những kẻ được sinh ra với thiên phú vượt trội. Lý Vô Trần hòa vào dòng người, chẳng khác nào một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc.
Hắn để ý thấy Mộ Dung Kiệt đang đứng cách đó không xa, vây quanh bởi một nhóm đệ tử khác, hăng say trò chuyện. Mộ Dung Kiệt dường như đã là một ngôi sao nhỏ ngay từ khi mới nhập học, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của nhiều người. Hắn ta cũng cảm nhận được ánh mắt của Lý Vô Trần, quay lại liếc nhìn một cái đầy vẻ khiêu khích, rồi lại quay đi, như thể không thèm để Lý Vô Trần vào mắt.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì ta ở Thiên Đỉnh Học Viện này chứ? Nơi đây là của những kẻ mạnh, phế vật như ngươi chỉ có thể làm nền mà thôi.” Ánh mắt Mộ Dung Kiệt như muốn nói điều đó.
Lý Vô Trần chỉ mỉm cười nhạt. Hắn không vội vàng. Con đường của hắn không phải là phô trương sức mạnh ngay lập tức, mà là từng bước ẩn mình, tích lũy, chờ đợi thời cơ để bùng nổ. Hắn đã học được bài học về sự nhẫn nhịn và chờ đợi.
Khi đến lượt Lý Vô Trần, một lão giả tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đang ngồi sau bàn đăng ký. Lão ta quét qua Lý Vô Trần một cái, rồi trầm giọng nói: “Tên? Tu vi?”
“Lý Vô Trần. Tu vi… Luyện Khí tầng ba,” hắn đáp, cố ý hạ thấp một chút so với tu vi thực tế mà hắn đã che giấu.
Lão giả nhíu mày, cầm lấy một viên ngọc thạch đặt lên tay Lý Vô Trần. “Thử linh căn.”
Lý Vô Trần làm theo. Viên ngọc thạch chỉ lóe lên một tia sáng mờ nhạt, rồi lập tức tắt ngúm. Màu sắc của nó không hề thay đổi, cho thấy linh căn của hắn vô cùng kém cỏi, gần như không có.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào, cười cợt. “Luyện Khí tầng ba? Linh căn phế vật như vậy mà cũng được vào Thiên Đỉnh Học Viện sao? Chắc là có quan hệ gì đó rồi.”
“Đúng là mất mặt! Thiên Đỉnh Học Viện đang ngày càng đi xuống hay sao?”
Lão giả thở dài một hơi, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng. “Linh căn hạ phẩm, tu vi Luyện Khí tầng ba. Được rồi, đây là thẻ học viện của ngươi. Ngươi sẽ được phân vào khu vực đệ tử tạp dịch, ở ký túc xá số 9, cạnh Vườn Linh Dược. Nhiệm vụ của ngươi là chăm sóc linh dược và làm các công việc vặt. Mỗi tháng sẽ có một lần kiểm tra tu vi, nếu không có tiến bộ, sẽ bị đào thải.”
Lý Vô Trần nhận lấy tấm thẻ, không hề biểu lộ cảm xúc gì. Khu vực đệ tử tạp dịch, không nằm ngoài dự đoán của hắn. Nơi đó linh khí thưa thớt nhất, điều kiện tu luyện kém nhất, và cũng là nơi bị khinh thường nhất. Nhưng đối với hắn, đó lại là một cơ hội tốt để ẩn mình.
Hắn đi theo hướng dẫn trên tấm thẻ, xuyên qua những đại lộ lộng lẫy, rồi dần dần rẽ vào những con đường nhỏ hẹp, ít người qua lại hơn. Cảnh vật xung quanh cũng dần thay đổi, từ những kiến trúc nguy nga trở thành những dãy nhà đơn sơ, cũ kỹ. Linh khí cũng trở nên loãng hơn, không còn nồng đậm như ở khu vực trung tâm.
Ký túc xá số 9 nằm ở một góc hẻo lánh của học viện, gần một khu vườn rộng lớn mà trên thẻ ghi là Vườn Linh Dược. Dãy nhà được xây bằng đá xám, tường phủ đầy rêu phong, trông có vẻ đã tồn tại từ rất lâu. Bên trong, các phòng ốc cũng rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường gỗ, một bàn nhỏ và một ghế.
Hắn chọn một căn phòng trống ở cuối hành lang, nơi yên tĩnh nhất. Sau khi đặt hành lý xuống, hắn ngồi xuống giường, lấy chiếc cổ ngọc ra khỏi tay áo. Ánh sáng mờ ảo của nó phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của hắn. “Tạp dịch… cũng tốt. Ít người chú ý, càng dễ bề hành động.”
Công pháp hắn tu luyện cần một lượng linh khí khổng lồ, nhưng nó lại không gây ra bất kỳ dao động nào đáng kể, khiến người ngoài khó lòng nhận ra. Hơn nữa, chiếc cổ ngọc này còn có khả năng hấp thụ và chuyển hóa linh khí từ mọi nguồn, ngay cả từ những nơi linh khí loãng nhất, thành một loại năng lượng tinh thuần chỉ mình hắn có thể sử dụng. Đây chính là “hạt giống Nghịch Thiên” đầu tiên của hắn, là thứ giúp hắn thoát khỏi xiềng xích của “phế vật” mà không ai hay biết.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển công pháp. Dù linh khí ở đây thưa thớt, nhưng so với những nơi hắn từng tu luyện trước đây, vẫn tốt hơn rất nhiều. Hắn cảm nhận được từng luồng linh khí nhỏ bé được cổ ngọc hấp thụ, tinh luyện, rồi chậm rãi truyền vào đan điền. Dù chậm, nhưng đó là một dòng chảy ổn định, vững chắc.
“Thiên Đỉnh Học Viện,” hắn thầm nhủ, “ngươi nghĩ ta là phế vật, là kẻ tạp dịch. Nhưng rồi sẽ có một ngày, ngươi sẽ phải chứng kiến một kẻ tạp dịch như ta, lật đổ mọi quy tắc của ngươi, và cả cái Thiên Mệnh mà ngươi vẫn tôn thờ.”
Hắn mở mắt, đôi mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. Phía ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao, bao phủ khu vườn linh dược trong màn đêm huyền ảo. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài hành lang, nhìn về phía khu vườn. Một luồng khí tức đặc biệt từ những linh dược thoang thoảng bay tới, khiến cổ ngọc trong tay hắn khẽ rung động. Đây là một phát hiện bất ngờ.
“Vườn Linh Dược sao… Có lẽ, ta sẽ có nhiều việc để làm ở đây hơn là chỉ chăm sóc chúng.” Lý Vô Trần khẽ mỉm cười. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, đã chính thức bắt đầu tại Thiên Đỉnh Học Viện này, trong vỏ bọc của một đệ tử tạp dịch yếu kém nhất.