Nghịch Thiên
Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:06:08 | Lượt xem: 4

Gió lướt qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi ẩm ướt của đất và chút hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc dại. Lý Vô Trần chậm rãi hít sâu, cảm nhận từng luồng khí huyết đang dần ổn định trong cơ thể. Trận chiến vừa rồi tuy không quá dài, nhưng đã tiêu hao của hắn không ít chân nguyên. Đặc biệt là chiêu cuối cùng, đòi hỏi sự tập trung cực độ và cả một chút liều lĩnh. Nhưng nhìn vào kết quả, mọi thứ đều xứng đáng.

Một vết xước dài trên cánh tay phải vẫn còn rỉ máu, nhưng Lý Vô Trần không bận tâm. Hắn đã quen với những vết thương như vậy, thậm chí còn xem chúng như dấu ấn của sự trưởng thành. Hắn lấy ra một viên đan dược dưỡng khí từ trong túi trữ vật, nuốt xuống. Cảm giác ấm áp lan tỏa, bắt đầu chữa lành những tổn thương nhỏ nhặt từ bên trong.

Thiên Đỉnh Học Viện. Ba chữ đó vang vọng trong tâm trí hắn, không chỉ là một điểm đến, mà là một cánh cửa. Cánh cửa dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những cường giả chân chính, những bí mật ẩn giấu và có lẽ, cả những manh mối về cái gọi là “Thiên” mà hắn đang muốn thách thức. Hắn không hề ảo tưởng rằng Học Viện sẽ là thiên đường. Ngược lại, hắn biết đó sẽ là một lò luyện khắc nghiệt, nơi cạnh tranh khốc liệt hơn gấp bội so với những gì hắn từng trải qua ở tiểu thế giới này.

Con đường phía trước vẫn còn xa. Rừng rậm rạp dần nhường chỗ cho những ngọn đồi thoai thoải, rồi sau đó là những dãy núi hùng vĩ sừng sững chắn ngang chân trời. Để đến được Thiên Đỉnh Học Viện, hắn phải vượt qua Thiên Lan Sơn Mạch, một nơi nổi tiếng với vô số yêu thú hung hãn và cả những băng nhóm cướp bóc hoành hành. Đối với một tu sĩ cấp thấp, đó là một hành trình đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Lý Vô Trần, đó lại là một cơ hội.

Cơ hội để tôi luyện bản thân, để thử nghiệm những công pháp mới hắn đã học được từ cổ tháp bí ẩn, và quan trọng hơn, để tích lũy kinh nghiệm chiến đấu. Hắn không muốn chỉ là một thiên tài núp bóng, hắn muốn trở thành một chiến giả thực thụ, một kẻ có thể sống sót và vươn lên từ mọi tình huống tuyệt vọng nhất.

Khi màn đêm buông xuống, Lý Vô Trần tìm một hang động nhỏ để nghỉ ngơi. Hắn đốt một đống lửa nhỏ, không phải để sưởi ấm mà để xua đuổi dã thú. Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức, vận chuyển chân nguyên trong cơ thể. Mỗi khi tu luyện, hắn lại cảm nhận được sự khác biệt của công pháp Nghịch Thiên so với những công pháp thông thường. Nó không chỉ hấp thụ linh khí nhanh hơn, mà còn tinh luyện chân nguyên trở nên thuần khiết và mạnh mẽ hơn nhiều lần. Cứ như thể, bản thân công pháp này đã mang trong mình một ý chí đối kháng, một sự không cam chịu với những quy tắc cố định.

Đêm đó, hắn mơ thấy một khung cảnh hỗn độn. Những tia sét đánh xé không gian, những ngọn núi sụp đổ, và một bóng hình khổng lồ, mờ ảo, đang cố gắng giam cầm một thứ ánh sáng rực rỡ. Hắn không hiểu rõ đó là gì, nhưng cảm giác áp bức và bất lực trong giấc mơ đó lại chân thực đến đáng sợ. Có lẽ, đó là một phần của ký ức xa xưa, hoặc là một điềm báo về con đường hắn sẽ đi.

Sáng hôm sau, Lý Vô Trần lại tiếp tục hành trình. Hắn đi qua những cánh rừng già, nơi cây cối vươn mình lên trời như những cột đá khổng lồ. Linh khí trong không khí bắt đầu trở nên đậm đặc hơn một chút, cho thấy hắn đang dần tiến sâu hơn vào vùng đất của những cường giả. Thỉnh thoảng, hắn lại bắt gặp dấu vết của những cuộc chiến đấu giữa tu sĩ và yêu thú, hoặc giữa các tu sĩ với nhau. Những vết kiếm chém sâu vào đá, những vết nứt lớn trên mặt đất, tất cả đều minh chứng cho sự tàn khốc của thế giới tu luyện.

Một buổi chiều nọ, khi hắn đang vượt qua một khe núi hẹp, một nhóm năm người xuất hiện chắn đường. Chúng đều mặc trang phục màu đen, mang theo binh khí sắc bén, ánh mắt tham lam quét qua người Lý Vô Trần.

“Tiểu tử, nhìn ngươi có vẻ không phải người địa phương. Tới đây, giao nộp túi trữ vật ra, sau đó lăn đi. Chúng ta có thể tha cho ngươi một mạng,” tên cầm đầu, một gã đàn ông vạm vỡ với bộ râu quai nón, cười khẩy nói. Hắn có tu vi Luyện Khí tầng tám, mạnh hơn Lý Vô Trần một chút theo lý thuyết.

Lý Vô Trần dừng bước, ánh mắt lạnh như băng. Hắn không hề giấu diếm tu vi Luyện Khí tầng sáu của mình. Hắn muốn xem, liệu ở cái thế giới này, kẻ mạnh có thực sự luôn là kẻ thắng cuộc hay không.

“Ngươi muốn thứ gì?” Lý Vô Trần hỏi, giọng điệu bình thản đến lạ thường, khiến tên cầm đầu hơi nhíu mày.

“Hừ, tiểu tử này còn dám giả vờ bình tĩnh! Ta muốn mạng của ngươi nếu ngươi không chịu hợp tác. Nghe nói gần đây có một tiểu tử mới nổi, dám giết cả con trai của trưởng lão Hắc Phong Tông. Chắc là ngươi điên rồi,” một tên khác nói, định tiến lên.

Lý Vô Trần không đáp lời. Hắn chỉ nhìn thẳng vào tên cầm đầu. “Ngươi có bao nhiêu mạng để mất?”

Câu hỏi đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tên cầm đầu. Hắn cảm thấy một luồng sát khí vô hình tỏa ra từ thanh niên trước mặt, một sát khí mà hắn chỉ từng cảm nhận được ở những cường giả thực sự. Nhưng hắn đã là Luyện Khí tầng tám, và đối phương chỉ là tầng sáu. Hắn không thể để mất mặt trước đám thuộc hạ.

“Hỗn xược! Giết hắn cho ta!” Tên cầm đầu gầm lên, vung thanh đại đao trong tay, bổ thẳng xuống Lý Vô Trần.

Bốn tên còn lại cũng đồng loạt xông lên, binh khí lấp lánh ánh sáng chân nguyên. Chúng không coi Lý Vô Trần ra gì, chỉ coi hắn như một miếng mồi béo bở.

Nhưng Lý Vô Trần không phải là miếng mồi. Hắn là một con mãnh thú đang ẩn mình. Tốc độ của hắn đột ngột tăng vọt, thân pháp uyển chuyển như một bóng ma, né tránh đường đao của tên cầm đầu một cách dễ dàng. Một tia kiếm quang lóe lên, nhanh như chớp, nhắm thẳng vào cổ họng của một tên cướp.

Phập! Máu tươi bắn ra. Tên cướp ngã gục, mắt vẫn mở trừng trừng, không tin rằng mình lại chết dễ dàng như vậy.

Chỉ trong một khắc, cục diện đã thay đổi. Bốn tên cướp còn lại, bao gồm cả tên cầm đầu, đều giật mình. Chúng không ngờ rằng một tu sĩ Luyện Khí tầng sáu lại có thể mạnh đến mức này, ra tay tàn độc và dứt khoát như vậy.

“Ngươi… ngươi là ai?” Tên cầm đầu lùi lại một bước, ánh mắt đã không còn sự khinh thường mà thay vào đó là sự sợ hãi.

Lý Vô Trần không nói. Hắn chỉ vung tay lên, một đạo kiếm khí vô hình xé gió, xuyên qua ngực một tên khác. Tên đó ôm ngực, miệng phun máu tươi, ngã vật xuống đất.

Đây không còn là một cuộc đối đầu cân sức nữa. Đây là một cuộc tàn sát. Lý Vô Trần đã không còn là kẻ yếu đuối phải chịu đựng sự khinh miệt. Mỗi chiêu thức của hắn đều mang theo ý chí kiên định, sự lạnh lùng của một kẻ đã trải qua sinh tử, và cả sự ngạo nghễ của một “dị số” dám thách thức mọi quy tắc.

Tên cầm đầu cuối cùng cũng nhận ra mình đã chọc phải một kẻ không nên chọc. Hắn quỳ xuống, run rẩy cầu xin: “Đại nhân, ta có mắt không tròng, xin đại nhân tha mạng! Ta thề sẽ không bao giờ dám nữa!”

Ánh mắt của Lý Vô Trần lướt qua hắn, không một chút cảm xúc. “Hối hận đã quá muộn.”

Một tia kiếm quang cuối cùng lóe lên, chấm dứt sinh mạng của tên cướp. Lý Vô Trần thu hồi kiếm, không quay đầu lại. Hắn tiếp tục bước đi, để lại phía sau năm thi thể lạnh lẽo. Đối với hắn, những kẻ cản đường, những kẻ muốn lợi dụng sự yếu thế của người khác, đều không xứng đáng được sống.

Sau khi rời khỏi khe núi, hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ đang di chuyển nhanh chóng về phía mình. Đó không phải là yêu thú, cũng không phải là cướp. Đó là một tu sĩ, và tu vi của người này rõ ràng mạnh hơn hắn rất nhiều, ít nhất cũng phải là Luyện Khí tầng chín, hoặc thậm chí là Trúc Cơ kỳ.

Lý Vô Trần không muốn gây sự, nhưng hắn cũng không trốn tránh. Hắn đứng lại, lẳng lặng chờ đợi. Một lát sau, một bóng người áo trắng nhẹ nhàng hạ xuống cách hắn không xa. Đó là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo tuấn tú, khí chất phi phàm, trên người tỏa ra một cỗ uy áp nhàn nhạt.

“Tại hạ Trần Hiên, là đệ tử của Thiên Đỉnh Học Viện. Ngươi là ai, vì sao lại xuất hiện ở đây?” Nam tử áo trắng hỏi, ánh mắt sắc bén lướt qua Lý Vô Trần, rồi dừng lại ở những vết máu còn vương vãi trên nền đất.

Lý Vô Trần chắp tay: “Tại hạ Lý Vô Trần, đang trên đường đến Thiên Đỉnh Học Viện.”

Trần Hiên hơi nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên. “Ngươi muốn đến Thiên Đỉnh Học Viện? Với tu vi Luyện Khí tầng sáu này sao? Ngươi có biết, Thiên Đỉnh Học Viện không phải là nơi ai muốn đến là đến không? Vả lại, ở đây vừa có dấu vết của cuộc chiến, xem ra là ngươi đã gây ra?”

Ánh mắt Trần Hiên trở nên lạnh lùng hơn. “Ngươi đã giết người của Hắc Phong Tông?”

Lý Vô Trần bình thản đáp: “Bọn chúng muốn cướp bóc ta, ta chỉ tự vệ.”

Trần Hiên im lặng một lát, sau đó khẽ thở dài. “Hắc Phong Tông là một thế lực nhỏ ở vùng này, nhưng cũng có liên hệ với một số trưởng lão trong Học Viện. Ngươi gây chuyện với bọn chúng e rằng sẽ không dễ dàng.” Hắn nhìn kỹ Lý Vô Trần, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc. Mặc dù chỉ là Luyện Khí tầng sáu, nhưng khí tức của Lý Vô Trần lại vô cùng ngưng luyện, ánh mắt kiên nghị không chút sợ hãi trước uy áp của mình.

“Ngươi có lệnh bài tiến cử của Học Viện không?” Trần Hiên hỏi.

Lý Vô Trần lắc đầu. “Không có.”

“Vậy thì càng khó khăn. Ngươi phải trải qua khảo hạch tuyển chọn, mà khảo hạch chỉ diễn ra mỗi năm một lần. Hơn nữa, với tu vi của ngươi…” Trần Hiên không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Tu vi Luyện Khí tầng sáu là quá thấp để có thể vượt qua khảo hạch của Thiên Đỉnh Học Viện.

Lý Vô Trần vẫn không thay đổi sắc mặt. “Ta sẽ cố gắng. Dù không có lệnh bài, ta vẫn sẽ đến đó.”

Trần Hiên nhìn chằm chằm vào Lý Vô Trần một lúc lâu, sau đó đột nhiên mỉm cười. “Thú vị. Ta chưa từng thấy ai có ý chí mạnh mẽ đến vậy với tu vi thấp như ngươi. Được thôi, ta không cản ngươi. Nhưng ta khuyên ngươi nên cẩn thận. Thiên Đỉnh Học Viện không chỉ có cơ duyên, mà còn có vô số nguy hiểm. Đặc biệt là những kẻ mang ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, chúng sẽ không bỏ qua bất kỳ ‘dị số’ nào có thể uy hiếp vị trí của chúng.”

Câu nói cuối cùng của Trần Hiên khiến Lý Vô Trần khẽ giật mình. “Thiên Mệnh Chi Tử”? “Dị số”? Lời nói của Trần Hiên dường như chạm đến cốt lõi của con đường hắn đang đi. Hắn biết, mình đang đi ngược lại với cái gọi là “Thiên”, và những kẻ được “Thiên” lựa chọn chắc chắn sẽ là đối thủ của hắn.

Trần Hiên không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu một cái rồi hóa thành một luồng sáng, bay vút lên trời, biến mất trong chớp mắt. Hắn để lại cho Lý Vô Trần không chỉ là thông tin, mà còn là một cảm giác về sự rộng lớn và phức tạp của thế giới tu luyện.

Lý Vô Trần đứng đó một mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi Trần Hiên vừa biến mất. “Thiên Mệnh Chi Tử” sao? Hắn cười nhạt. Hắn không cần cái gọi là thiên mệnh. Hắn sẽ tự tạo ra mệnh của mình, một mệnh nghịch thiên. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng mỗi bước chân của hắn sẽ là một sự khẳng định. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân hoàn toàn có thể lật đổ cái gọi là “Thiên Đạo” tối thượng.

Ngọn lửa trong đôi mắt hắn không những không tắt, mà còn bùng cháy dữ dội hơn, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Thiên Đỉnh Học Viện, ta đến đây. Và sau đó, là toàn bộ cái “Thiên” này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8