Nghịch Thiên
Chương 44
Bình minh ló dạng, xua tan màn đêm đen kịt. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rải một vệt vàng nhạt lên nền đá lạnh lẽo. Lý Vô Trần mở mắt, cảm giác linh khí dồi dào hơn hẳn so với tiểu thế giới phàm nhân từng giam cầm hắn. Mỗi hơi thở dường như đều mang theo một sức sống mãnh liệt, một nguồn năng lượng tiềm tàng đang chờ được khai phá.
Hắn đứng dậy, thu hồi lại vật phẩm nghịch thiên đã giúp hắn thoát khỏi tuyệt cảnh. Đó là một viên ngọc bội cổ xưa, mang hình dáng một con rồng đang cuộn mình, bên trong ẩn chứa một không gian riêng biệt và một bộ công pháp cấm kỵ mà hắn đã vô tình kích hoạt. Chính nhờ nó mà hắn mới có thể sống sót, mới có thể tiến bộ thần tốc, và mới có được dũng khí để đối mặt với Trung Châu Đại Lục đầy rẫy cường giả này.
Cảm giác sức mạnh tuôn chảy trong huyết mạch, cùng với sự thích nghi hoàn toàn với linh khí nơi đây, khiến Lý Vô Trần tràn đầy tự tin. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã không còn là kẻ phế vật bị ruồng bỏ của ngày xưa. Hắn là Lý Vô Trần, kẻ mang trong mình ý chí Nghịch Thiên.
Khoác lên mình bộ y phục đơn giản, Lý Vô Trần mở cửa phòng trọ. Con phố bên ngoài đã bắt đầu tấp nập. Đây là ngoại thành của Lạc Dương Thành, một trong những thành trì lớn nhất khu vực phía Tây Trung Châu. Tiếng rao hàng, tiếng ngựa xe, tiếng trò chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về một thế giới rộng lớn mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn hòa mình vào dòng người, đôi mắt đen láy quan sát mọi thứ xung quanh. Khác biệt lớn nhất mà hắn nhận ra ngay lập tức, chính là mật độ cường giả. Ở tiểu thế giới của hắn, một tu sĩ Luyện Khí cảnh đã được coi là nhân vật có tiếng tăm, còn Trúc Cơ cảnh thì gần như là đỉnh cao. Nhưng ở đây, hắn dễ dàng nhận thấy những người đi lại trên phố, từ lão nhân bán hàng rong đến thiếu niên cưỡi ngựa, đa phần đều mang theo linh lực dao động ít nhất ở Luyện Khí trung kỳ. Thậm chí, thỉnh thoảng còn có những tu sĩ Trúc Cơ cảnh lướt qua, khí thế hùng hậu khiến những người xung quanh phải nhường đường.
“Đúng là Trung Châu Đại Lục,” Lý Vô Trần thầm nghĩ. “Cường giả như mây, tài nguyên dồi dào. Đây mới chính là sân khấu để ta tung hoành.”
Hắn đi sâu vào nội thành. Những tòa nhà cao ngất, những cửa hàng san sát, những quảng trường rộng lớn được lát bằng đá cẩm thạch lấp lánh. Linh khí trong thành cũng đặc hơn bên ngoài, một phần nhờ vào các tụ linh trận được khắc trong lòng đất. Hắn ghé vào một tửu quán trông có vẻ bình dân nhưng lại rất đông đúc. Đây là nơi tốt nhất để nắm bắt thông tin.
Lý Vô Trần chọn một góc khuất, gọi một chén trà linh thảo và lắng tai nghe ngóng. Những câu chuyện vẩn vơ từ các bàn khác lọt vào tai hắn. Nào là về cuộc tranh giành tài nguyên giữa Lạc Dương Thành và Bạch Vân Tông, nào là về một thiên tài mới nổi của Vô Cực Kiếm Phái đã đột phá Kim Đan cảnh ở tuổi hai mươi, nào là về một di tích cổ xưa vừa được phát hiện ở biên giới phía Bắc, thu hút vô số cường giả đến thăm dò.
Hắn đặc biệt chú ý đến những từ ngữ như “thiên tài,” “thiên mệnh chi tử,” hay “thiên kiêu.” Có vẻ như ở Trung Châu này, khái niệm về “Thiên Mệnh” và những kẻ được “trời chọn” đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người. Những “thiên kiêu” này thường là con cháu của các đại gia tộc, đệ tử cốt lõi của các tông môn lớn, sở hữu huyết mạch đặc biệt hoặc thể chất hiếm có. Họ được ban tặng tài nguyên tốt nhất, được các cường giả đích thân chỉ dạy, và dường như con đường tu luyện của họ trải đầy hoa hồng.
“Thiên Mệnh ư?” Lý Vô Trần nhếch mép cười khẩy. “Ta đây, chính là kẻ Nghịch Thiên. Ta sẽ chứng minh, Thiên Mệnh cũng chỉ là một lời nói dối, một xiềng xích mà thôi.”
Qua những câu chuyện rời rạc, Lý Vô Trần dần hình dung được bức tranh tổng thể về Trung Châu Đại Lục. Có ba thế lực lớn nhất thống trị khu vực phía Tây: Lạc Dương Thành (một đế quốc hùng mạnh), Bạch Vân Tông (một tông môn ẩn thế nhưng vô cùng quyền lực), và Vô Cực Kiếm Phái (một kiếm phái với hàng vạn đệ tử tinh anh). Dưới ba thế lực này là vô số tông môn, thế gia nhỏ hơn, tạo nên một mạng lưới phức tạp của quyền lực và lợi ích.
Hắn cũng biết được rằng, các tông môn lớn thường mở các đợt tuyển chọn đệ tử hàng năm, thu hút vô số thanh niên tài năng từ khắp nơi. Tuy nhiên, tiêu chuẩn rất cao, và những kẻ không có căn cốt xuất chúng hoặc hậu thuẫn mạnh mẽ thì rất khó để lọt vào mắt xanh của họ.
Lý Vô Trần trầm tư. Với huyết mạch đặc biệt và công pháp cấm kỵ trong ngọc bội, hắn tự tin mình có thể vượt qua bất kỳ bài kiểm tra nào. Nhưng liệu có nên tham gia vào một tông môn lớn ngay lập tức? Một mặt, đó là con đường nhanh nhất để tiếp cận tài nguyên và công pháp tu luyện đỉnh cao. Mặt khác, hắn không muốn bị ràng buộc, càng không muốn lộ ra bí mật của mình quá sớm. Hắn là một “dị số”, một “hạt giống Nghịch Thiên”, hắn cần một con đường riêng, một nơi mà hắn có thể phát triển tự do mà không bị ai kiềm chế.
Rời khỏi tửu quán, Lý Vô Trần tiếp tục đi lang thang, thu thập thêm tin tức. Hắn ghé vào một tiệm sách cổ, mua một vài cuốn địa lý chí và tu luyện thường thức của Trung Châu. Hắn cũng thăm dò các chợ linh dược, chợ pháp bảo, để nắm bắt giá trị của các vật phẩm.
Sau cả một ngày thu thập thông tin, Lý Vô Trần đã có một cái nhìn tương đối rõ ràng. Hắn không thể mạo hiểm lộ diện sức mạnh thực sự của mình ngay lập tức. Hắn cần một thân phận che giấu, một nơi an toàn để tiếp tục tu luyện và đột phá. Gia nhập một tông môn nhỏ, hoặc một thế lực đang suy yếu, có thể là một lựa chọn tốt, cho phép hắn phát triển trong bóng tối và dần dần xây dựng ảnh hưởng.
Hoặc, hắn có thể tìm một khu vực hoang dã, một linh mạch bí mật nào đó để tự mình tu luyện. Tuy nhiên, điều này sẽ rất chậm và thiếu thông tin. Trung Châu Đại Lục quá rộng lớn, hắn cần một điểm tựa.
Đột nhiên, một thông tin lướt qua tâm trí hắn. Trong tửu quán, có người nhắc đến một “học viện” nằm ở vùng biên giới phía Nam Lạc Dương Thành, tên là Thiên Đỉnh Học Viện. Nghe nói học viện này từng rất huy hoàng, đào tạo ra vô số cường giả, nhưng gần đây lại sa sút, chỉ còn là một cái bóng của quá khứ. Tuy nhiên, nó vẫn có một nền tảng vững chắc và được biết đến là nơi khá tự do, không quá câu nệ về xuất thân.
Lý Vô Trần dừng lại. Thiên Đỉnh Học Viện… Một học viện đã từng huy hoàng nhưng nay sa sút, lại nằm ở biên giới, ít bị chú ý. Đó chính là nơi lý tưởng để hắn ẩn mình, phát triển, và quan sát thế cục. Hơn nữa, một học viện là nơi tốt nhất để tiếp cận tri thức, công pháp, và có thể là những cơ duyên khác mà không cần phải trung thành tuyệt đối với một tông môn nào.
Hắn nở một nụ cười nhạt. “Thiên Đỉnh Học Viện. Có lẽ, đây chính là bước đệm đầu tiên của ta trên con đường Nghịch Thiên.”
Quyết định đã được đưa ra. Ngày mai, hắn sẽ rời Lạc Dương Thành, hướng về phía Nam. Con đường đến Thiên Đỉnh Học Viện có thể sẽ không an toàn, nhưng Lý Vô Trần không hề sợ hãi. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đối mặt với quá nhiều cái chết. Càng nguy hiểm, càng có cơ hội. Hắn là một dị số, hắn sẽ phá vỡ mọi giới hạn, mọi quy tắc. Trung Châu Đại Lục, và cả cái “Thiên” tự xưng là tối thượng kia, hãy chờ đợi sự xuất hiện của hắn.
Đêm lại buông xuống, nhưng lần này, Lý Vô Trần không còn cảm thấy cô độc hay lạc lõng. Trong đôi mắt hắn, có một ngọn lửa rực cháy, ngọn lửa của ý chí Nghịch Thiên, soi sáng con đường phía trước.