Nghịch Thiên
Chương 432

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:15:32 | Lượt xem: 4

Cảm giác xé rách không gian vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, nhưng đã bị thay thế bởi một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Khởi Nguyên cố gắng đứng vững, tầm nhìn chao đảo như con thuyền giữa bão tố. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như vừa trải qua một trận chiến hủy diệt, không phải với kẻ thù hữu hình, mà là với chính quy tắc của vũ trụ.

Hơi thở nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Hắn đã bị đẩy ra khỏi “trung tâm luân hồi”, một khái niệm mà ngay cả hắn cũng không hoàn toàn thấu hiểu, nhưng trực giác mách bảo đó là một nơi cực kỳ quan trọng, là nút thắt của vô số sợi dây định mệnh. Giờ đây, hắn đang ở một nơi khác, một “góc” của Chư Thiên Vạn Giới, nơi mà Thiên Đạo muốn đẩy hắn đến để cô lập, để vùi dập.

Khởi Nguyên hít sâu một hơi, cố gắng trấn định tâm thần. Linh lực trong đan điền vẫn vận hành, nhưng chậm chạp và trì trệ hơn bình thường, như thể không khí ở đây quá đặc quánh, hay bị một lực lượng vô hình nào đó kìm hãm. Hắn thầm kiểm tra nội thể, những vết rạn nứt trên linh hồn tuy đã được “Nghịch Đạo” chữa lành phần nào, nhưng dấu ấn của Thiên Đạo vẫn hằn sâu.

Đó không phải là một vết thương, cũng không phải là một lời nguyền. Đó là một cảm giác. Một cảm giác bị theo dõi, bị soi chiếu, như thể mọi hành động, mọi ý nghĩ của hắn đều được một ánh mắt vô hình ghi lại. Thiên Đạo không còn coi hắn là một “dị số” có thể bỏ qua nữa, mà là một mối đe dọa cần phải giám sát, và nếu cần, sẽ hủy diệt.

“Vậy ra, đây là cái giá phải trả cho việc chạm vào chân tướng sao?” Khởi Nguyên lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Trong ánh mắt hắn không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định đến cùng cực. “Nếu ngươi muốn ta cô độc, muốn ta chìm vào quên lãng, vậy ta sẽ biến sự cô độc này thành ngọn lửa, biến sự quên lãng này thành khởi đầu của một huyền thoại mới.”

Hắn ngẩng đầu, đưa mắt quan sát xung quanh. Vùng đất này… thật sự quá hoang vu. Một màu nâu xám chủ đạo bao trùm khắp nơi, từ nền đất khô cằn nứt nẻ đến những ngọn núi đá gồ ghề vươn lên tận trời. Bầu trời nơi đây mang một sắc thái kỳ lạ, không phải xanh thẳm như các giới vực hắn từng đi qua, cũng không phải đỏ rực của Huyết Giới, mà là một màu tím than u ám, tựa như màn đêm vĩnh cửu không bao giờ tan. Ánh sáng le lói xuyên qua, nhưng lại không đủ sức xua đi vẻ ảm đạm bao trùm.

Và rồi, tầm mắt hắn dừng lại ở những tàn tích. Chúng không phải là những ngôi nhà đổ nát hay những bức tường thành vỡ vụn thông thường. Đó là những kiến trúc khổng lồ, sừng sững, nhưng lại mang một vẻ đẹp đổ nát hùng vĩ. Những cột trụ cao vút chạm tới tầng mây, điêu khắc những hoa văn cổ xưa mà Khởi Nguyên chưa từng thấy bao giờ. Những mái vòm khổng lồ đã sụp đổ, để lộ ra những khối đá đen kịt, bóng loáng như được rèn từ tinh tú. Có những con đường lát đá rộng lớn, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, chạy dài tới tận chân trời, dẫn tới những thứ trông giống như quảng trường hay đài tế lễ đã bị thời gian gặm nhấm.

“Đây là nơi nào?” Hắn thì thầm. Toàn bộ cảnh tượng này gợi cho hắn một cảm giác cổ xưa đến tột cùng, một quá khứ huy hoàng đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian vô tận. Nơi này mang đậm dấu vết của những cuộc chiến tranh hủy diệt, của những nền văn minh đã sụp đổ, như lời giới thiệu của Thiên Đạo khi đẩy hắn tới đây.

Khởi Nguyên chậm rãi bước đi, cảm nhận từng hạt bụi dưới chân. Chúng không phải là bụi bẩn bình thường, mà là những tinh thể nhỏ li ti, lấp lánh như bụi sao, mang theo một chút linh khí tàn dư đã bị phong hóa. Hắn cúi xuống nhặt một hạt lên, cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, xa xưa truyền vào lòng bàn tay. Năng lượng này không tinh khiết, nhưng lại mang một sức nặng của lịch sử, của một thời đại đã bị lãng quên.

Càng đi sâu vào các tàn tích, Khởi Nguyên càng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Những bức tường đổ nát, những tượng đài vô danh, tất cả như đang kể lại một câu chuyện câm lặng. Hắn chạm tay vào một khối đá đen kịt, cảm nhận được những vết sẹo sâu hoắm trên bề mặt. Đó không phải là vết rạn của tự nhiên, mà là dấu vết của những đòn tấn công kinh thiên động địa, những va chạm của sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng. Khối đá này, cứng rắn đến mức ngay cả linh khí của hắn cũng khó có thể tạo ra một vết xước, vậy mà lại bị xé toạc như vậy, đủ để hình dung ra sự khủng khiếp của cuộc chiến đã diễn ra ở đây.

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo tiếng hú rợn người, như tiếng khóc than của những linh hồn đã khuất. Khởi Nguyên chợt nhận ra, nơi này không hề trống rỗng như hắn nghĩ. Tuy không có sinh vật sống rõ rệt, nhưng hắn cảm nhận được những luồng khí tức âm u, hỗn loạn lẩn khuất trong từng ngóc ngách của tàn tích. Chúng không mang ý chí rõ ràng, chỉ là những tàn dư của sự sống, của những năng lượng bị méo mó sau trận chiến hủy diệt.

Hắn tiếp tục tiến sâu, đôi mắt sắc bén quét qua mọi chi tiết. Bỗng, hắn dừng lại trước một bức phù điêu khổng lồ, gần như đã bị phong hóa hoàn toàn, chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt. Nhưng Khởi Nguyên vẫn có thể nhận ra một hình ảnh trung tâm: một thực thể khổng lồ, vĩ đại, với vô số cánh tay vươn ra, điều khiển những sợi dây ánh sáng, kết nối với vô số thế giới nhỏ bé hơn. Đó chính là Thiên Đạo.

Và dưới chân thực thể đó, có những hình bóng nhỏ bé, đang cố gắng giãy giụa, phá vỡ những sợi dây trói buộc. Chúng không phải là những sinh linh bình thường, mà mang những hình dạng kỳ dị, có cánh, có vảy, có sừng, nhưng tất cả đều chung một vẻ mặt: đau khổ và bất lực. Bức phù điêu này… nó không phải là sự tôn thờ, mà là một lời cảnh báo, một ghi chép về sự áp bức của Thiên Đạo.

Nhưng điều khiến Khởi Nguyên chú ý nhất là ở một góc của phù điêu, có một vết nứt sâu hoắm, như thể một ai đó đã cố tình phá hủy phần đó. Và ngay tại vết nứt ấy, một hình ảnh khác, mờ nhạt hơn, khó nhận ra hơn, đang dần hiện ra. Một ánh sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, đang cố gắng vươn lên, xuyên qua những sợi dây trói buộc của Thiên Đạo. Đó là hình ảnh của sự phản kháng, của một “Nghịch Đạo” đã từng tồn tại ở nơi này.

“Đây không phải là sự trùng hợp.” Khởi Nguyên nghiến răng. Thiên Đạo đẩy hắn đến đây, không chỉ để cô lập, mà có lẽ còn vì nơi này từng là một điểm nóng, một chiến trường nơi “Nghịch Đạo” đã từng nổi dậy, và thất bại. Nó muốn hắn nhìn thấy kết cục của những kẻ dám chống lại nó, muốn hắn từ bỏ hy vọng.

Nhưng ý chí của Khởi Nguyên không hề lay chuyển. Trái lại, một ngọn lửa mới bùng cháy trong lồng ngực hắn. Hắn đã thấy những mảnh vỡ của chân tướng, đã chạm tới một nhánh của Thiên Đạo, và giờ đây, hắn đang đứng trên dấu vết của những kẻ tiên phong. Nếu những người này đã thất bại, vậy thì hắn sẽ tìm hiểu lý do thất bại của họ, để không lặp lại sai lầm đó.

Hắn đưa tay chạm vào vết nứt trên phù điêu, cảm nhận được một luồng thông tin cổ xưa, hỗn loạn truyền vào tâm trí. Đó là những hình ảnh chớp nhoáng của những trận chiến kinh thiên động địa, của những vị thần linh gầm thét, của những thế giới bị hủy diệt. Có một tiếng nói vọng lại từ sâu thẳm quá khứ, không rõ ràng, nhưng mang theo một nỗi tuyệt vọng tột cùng: “Đạo… Đạo không phải là bất biến… Đạo… có thể bị thay đổi…”

Khởi Nguyên nhắm mắt lại, cố gắng nắm bắt những mảnh vỡ ký ức đó. Thông tin quá hỗn loạn, quá xa xưa, nhưng hắn biết, đây chính là khởi đầu. Nơi này, cái góc hoang tàn của Chư Thiên Vạn Giới này, không phải là một nhà tù, mà là một thư viện khổng lồ của lịch sử, một chứng tích sống động về cuộc chiến giữa “Thiên” và “Nghịch Thiên”.

Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Sự cô lập? Sự đánh dấu? Đó chỉ là những thách thức. Cuộc hành trình “Du hành Vạn Giới” của hắn đã chính thức bắt đầu, không phải với tư cách của một kẻ bị ruồng bỏ, mà là một kẻ thừa kế ý chí của những người đi trước, một kẻ mang theo hy vọng phá vỡ trật tự cũ, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Trước mắt hắn, những tàn tích trải dài vô tận dưới bầu trời tím than, như một lời hứa về vô số bí mật và nguy hiểm đang chờ đợi. Khởi Nguyên hít một hơi thật sâu, rồi bước tiếp, hướng về phía sâu thẳm của vùng đất hoang tàn này, nơi những tiếng vọng của quá khứ đang chờ đợi để được đánh thức.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8