Nghịch Thiên
Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:07:41 | Lượt xem: 4

Luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn rung động, không phải là một đòn tấn công vật lý. Nó giống như một cơn sóng triều vô hình, quét qua Khởi Nguyên và những người đồng hành, không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại chứa đựng một áp lực khủng khiếp, một sự thăm dò tận cùng bản nguyên, một lời cảnh báo thâm trầm từ chính cội nguồn vũ trụ.

Cả không gian như ngưng đọng. Các cường giả trong liên minh Nghịch Thiên, những người đã từng đối mặt với Tiên Đế, Thần Tôn, những kẻ đã lật đổ Thượng Giới, giờ đây đều cảm thấy một sự nhỏ bé tột cùng. Đó không phải là sợ hãi, mà là một cảm giác choáng ngợp trước sự vĩ đại và xa xưa của thứ vừa chạm vào họ. Linh hồn họ như bị lột trần, mọi bí mật, mọi chấp niệm, mọi ý chí đều bị phơi bày trước con mắt vô hình kia.

Khởi Nguyên là người chịu ảnh hưởng rõ rệt nhất. Luồng ý chí đó không chỉ quét qua, nó còn trực tiếp tiến vào thức hải của hắn, như muốn nghiền nát ngọn lửa Nghịch Thiên đang bùng cháy trong sâu thẳm. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi đứng trước một dòng sông thời gian vô tận, một sinh linh phàm tục đang cố gắng đối diện với Đạo Vận hành của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Đó là sự cô đơn tột cùng, là sự đối lập không thể dung hòa giữa một cá thể và toàn bộ trật tự.

Nhưng Khởi Nguyên không gục ngã. Ngược lại, chính sự thăm dò đó đã kích hoạt sâu hơn những tiềm năng ẩn giấu trong hắn. Huyết mạch dị biến, công pháp cấm kỵ, vật phẩm nghịch thiên hắn sở hữu, và quan trọng nhất, ý chí sắt đá muốn định nghĩa lại “Thiên” của hắn, tất cả cùng bùng nổ. Một luồng khí tức phản nghịch, tuy nhỏ bé nhưng kiên cường, trỗi dậy từ sâu trong linh hồn Khởi Nguyên, đối kháng trực diện với ý chí vũ trụ kia.

Đó là một cuộc chiến không tiếng động, không hình ảnh, chỉ diễn ra trong cõi hư vô của ý thức. Khởi Nguyên cảm thấy mọi quy tắc, mọi định luật, mọi dòng chảy nhân quả của Chư Thiên Vạn Giới đều đang cố gắng bóp nghẹt hắn, cố gắng uốn nắn hắn trở về với quỹ đạo đã định. Nhưng hắn không cam chịu. Hắn là một dị số, một hạt giống Nghịch Thiên nảy mầm trong phàm trần, hắn đã đi ngược lại tất cả, và hắn sẽ không dừng lại ở đây.

“Ngươi là ai?” Khởi Nguyên gầm lên trong tâm thức, giọng nói vang vọng như tiếng chuông phá tan sự tĩnh lặng của vũ trụ. “Ngươi có thể là trật tự, là quy tắc, nhưng ngươi không phải là chân lý tối thượng! Ngươi không thể định đoạt số phận của ta, cũng như không thể định đoạt số phận của vạn giới này!”

Ý chí vô hình kia dường như hơi dao động. Nó không trả lời bằng lời nói, mà bằng một cảm giác. Một cảm giác về sự cổ xưa, về sự bất diệt, về một quyền năng đã chứng kiến vô số kỷ nguyên sinh diệt, vô số thế giới hưng vong. Nó như muốn nói: “Ngươi chỉ là một cá thể nhỏ bé, dám thách thức dòng chảy vĩnh hằng?”

Khởi Nguyên đáp lại bằng hành động. Hắn không lùi bước. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, toàn bộ sức mạnh của “Nghịch Đạo” mà hắn đã tôi luyện bấy lâu nay, biến nó thành một thanh kiếm vô hình, chém thẳng vào luồng áp lực đang bao vây mình. Một tiếng “rắc” nhẹ vang lên trong hư không tâm thức, như có thứ gì đó vừa bị phá vỡ. Luồng khí tức cổ xưa kia đột ngột rút lui, nhanh chóng như khi nó xuất hiện, để lại một khoảng trống yên tĩnh đến đáng sợ.

Khởi Nguyên thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không hề di chuyển, nhưng linh hồn hắn vừa trải qua một trận chiến khốc liệt hơn bất kỳ cuộc đối đầu vật lý nào. Hắn biết, đó chỉ là một lời chào hỏi, một sự thăm dò ban đầu từ “Thiên Đạo” – bản thể thực sự của nó.

Các đồng đội của hắn cũng dần hoàn hồn. Ánh mắt họ nhìn Khởi Nguyên đầy vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. Họ cũng cảm nhận được sự khủng khiếp của ý chí vũ trụ kia, và họ cũng cảm nhận được sự kiên cường, bất khuất của Khởi Nguyên khi đối đầu với nó. Đó không phải là một trận chiến mà họ có thể tham gia, đó là cuộc đối đầu giữa hai “Đạo”, giữa ý chí của một cá nhân và ý chí của toàn bộ vũ trụ.

“Khởi Nguyên, đó là…” Ánh mắt của Phượng Vũ đầy vẻ lo lắng, cô cảm nhận được sự tiêu hao khủng khiếp trong linh hồn hắn.

Khởi Nguyên hít sâu một hơi, điều hòa lại khí tức. “Đó là ‘Thiên Đạo’ của Chư Thiên Vạn Giới. Hoặc, ít nhất, là một phần ý chí của nó.” Hắn ngước nhìn lên bầu trời, giờ đây đã không còn là bầu trời xanh quen thuộc của Thượng Giới, mà là một vòm trời sâu thẳm, rải rác vô số tinh hệ lấp lánh như những hạt bụi. Những tinh cầu khổng lồ treo lơ lửng ở xa xăm, mỗi tinh cầu đều tỏa ra một loại năng lượng và quy tắc khác biệt.

Đây không còn là một đại lục, hay một giới vực. Đây là một không gian vô tận, nơi thời gian và không gian đều bị bẻ cong bởi những quy tắc cổ xưa nhất. Linh khí ở đây không còn là linh khí đơn thuần, mà đã biến đổi thành một loại năng lượng nguyên thủy hơn, phức tạp hơn, chứa đựng các yếu tố của sinh diệt, luân hồi, nhân quả.

“Chúng ta đang ở đâu?” Long Thần hỏi, ánh mắt hắn đảo quanh, cố gắng nắm bắt thông tin từ môi trường xung quanh.

“Một cánh cổng chuyển tiếp, hay một vùng đệm,” Khởi Nguyên trầm giọng. “Thiên Đạo không để chúng ta trực tiếp tiến vào các Đại Thế Giới chính. Nó muốn chúng ta phải chứng minh bản thân, hoặc bị nghiền nát.”

Trong khoảnh khắc Thiên Đạo thăm dò, Khởi Nguyên đã nắm bắt được một vài thông tin ít ỏi. Hắn nhìn thấy những mảnh vỡ của các thế giới đã từng hưng thịnh rồi lụi tàn, những dòng chảy luân hồi vô tận, những sợi nhân quả chằng chịt kết nối hàng tỷ sinh linh. Hắn cảm nhận được một sự thật kinh hoàng: Thiên Đạo ở đây không chỉ là một thể chế hay một nhóm cường giả, mà nó chính là bản thân quy luật vận hành của vạn vật, một ý chí vũ trụ đã thấm sâu vào mọi ngóc ngách của sự tồn tại.

“Nó đã cho ta thấy một con đường,” Khởi Nguyên nói, đôi mắt hắn rực sáng ý chí. “Một con đường đầy rẫy khảo nghiệm, đầy rẫy cạm bẫy, nhưng cũng là con đường duy nhất để chúng ta có thể tiếp cận chân tướng của nó. Con đường này, được gọi là ‘Cổ Lộ Luân Hồi’.”

Cổ Lộ Luân Hồi. Cái tên này vừa vang lên đã khiến mọi người cảm thấy rùng mình. Luân Hồi, đó là khái niệm thiêng liêng và đáng sợ nhất trong mọi cảnh giới. Nó đại diện cho vòng tuần hoàn sinh diệt, chuyển kiếp, là sự sắp đặt tối cao của Đạo. Và giờ đây, họ phải bước vào một con đường được đặt tên theo nó, một con đường mà bản thân Thiên Đạo đã dùng để thử thách họ.

“Cổ Lộ Luân Hồi là gì?” Thanh Diệp hỏi, giọng nói cô cũng mang theo sự trang trọng hiếm thấy.

“Nó là con đường kết nối các Đại Thế Giới, nhưng không phải là con đường thông thường,” Khởi Nguyên giải thích, dựa trên những mảnh ký ức và cảm nhận vừa thu thập được. “Nó là một con đường được tạo thành từ vô số mảnh vỡ của thời gian, không gian, và cả những kiếp luân hồi đã qua. Trên con đường này, chúng ta sẽ không chỉ đối mặt với các cường giả của Thiên Đạo, mà còn phải đối mặt với chính quá khứ, tương lai, và cả những khái niệm về nhân quả, định mệnh.”

Hắn nhìn những người đồng hành, ánh mắt kiên định. “Đây là một cuộc hành trình mà mọi thứ chúng ta biết về tu luyện, về sức mạnh, có thể sẽ bị đảo lộn. Chúng ta sẽ phải thấu hiểu bản chất của luân hồi, để từ đó tìm ra cách nghịch chuyển nó. Đây là thử thách cuối cùng, là bước đi đầu tiên trên con đường định nghĩa lại ‘Thiên’.”

Một cảm giác hưng phấn lan tỏa trong liên minh. Dù đối mặt với một đối thủ vĩ đại hơn bất kỳ ai họ từng biết, tinh thần Nghịch Thiên trong họ vẫn không hề suy giảm. Ngược lại, thử thách càng lớn, ý chí của họ càng bùng cháy mạnh mẽ.

“Vậy thì, chúng ta còn chờ gì nữa?” Hắc Phong cười khẩy, giọng nói tràn đầy cuồng ngạo. “Cổ Lộ Luân Hồi ư? Để xem cái gọi là ‘Luân Hồi’ đó có thể làm gì được những kẻ đã nghịch thiên!”

Khởi Nguyên gật đầu. Hắn nhìn về phía xa, nơi một con đường mờ ảo, được tạo thành từ vô số tinh quang và những sợi chỉ luân hồi chằng chịt, đang uốn lượn vào sâu trong vũ trụ vô tận. Đó là một con đường không có điểm dừng, không có điểm kết thúc rõ ràng, một con đường thử thách mọi giới hạn của sinh mệnh.

Hắn bước đi đầu tiên. Mỗi bước chân của hắn đều vang vọng một ý chí kiên định, một lời tuyên chiến không lời với Thiên Đạo. Phía sau hắn, liên minh Nghịch Thiên theo sát, ánh mắt họ bùng cháy ngọn lửa quyết tâm. Họ đã cùng nhau lật đổ Thượng Giới, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau bước vào Chư Thiên Vạn Giới, trên con đường mang tên Luân Hồi, để tìm kiếm chân lý cuối cùng và định nghĩa lại ý nghĩa của ‘Thiên’.

Chư Thiên Vạn Giới, một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến mới, vừa chính thức mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8