Nghịch Thiên
Chương 412
Cơn chấn động dữ dội vừa qua đi, để lại khoảng không gian nơi Thiên Đạo Chủ Tể từng ngự trị một sự trống rỗng đến lạnh lẽo, nhưng đồng thời cũng dâng trào một thứ năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy. Khởi Nguyên đứng đó, giữa tâm điểm của sự hủy diệt và tái sinh, cảm nhận dòng tri thức khổng lồ đang cuộn trào trong tâm hải. Đó không phải là một sự chiếm đoạt đơn thuần, mà là một sự dung hợp cưỡng bức, như hai dòng sông lớn hợp làm một, tạo nên những xoáy nước dữ dội.
Thiên Đạo Chủ Tể, kẻ mà hắn vừa đánh bại, không phải là “Thiên” cuối cùng, cũng không phải là toàn bộ “Thiên Đạo”. Nó chỉ là một mảnh ghép, một người quản lý, một “chủ thể ý thức” được sinh ra và nuôi dưỡng bởi một hệ thống lớn hơn, phức tạp hơn gấp vạn lần. Những gì Khởi Nguyên hấp thu được là ký ức, là quy tắc vận hành, là những mảnh vỡ về cấu trúc của cảnh giới này và các cảnh giới lân cận mà vị Chủ Tể kia đã từng chi phối. Giờ đây, trong tâm trí hắn, một bức tranh vĩ đại hơn, đáng sợ hơn đang dần hiện rõ.
Hắn thấy những sợi tơ vô hình, những luồng khí vận mệnh, những dòng chảy luân hồi không ngừng nghỉ, tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao trùm không chỉ Thượng Giới này, mà còn vô số những Đại Thế Giới khác. Tấm lưới ấy chính là “Thiên”, là Đạo vận hành vũ trụ, một ý chí vũ trụ vô hình nhưng có ảnh hưởng tuyệt đối đến mọi sinh linh, mọi quy tắc sinh diệt. Và đáng sợ hơn, hắn cảm nhận được, sâu thẳm bên trong tấm lưới ấy, có một sự “sắp đặt”. Không phải là tự nhiên, mà là cố ý.
“Phải chăng, Thiên Đạo hiện tại là một biến thể, một sự lệch lạc so với Đại Đạo nguyên thủy?” Khởi Nguyên lẩm bẩm, giọng nói khẽ rung lên vì những phát hiện chấn động. “Hay nó đã bị một thế lực siêu việt nào đó thao túng từ thuở sơ khai?”
Cái cảm giác “Thức tỉnh Nghịch Đạo” mà la bàn cốt truyện đã định hướng, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Khởi Nguyên Đạo của hắn, Đạo của sự khởi đầu, Đạo của sự thay đổi, không chỉ là một công pháp tu luyện, mà là một triết lý tồn tại, một ngọn cờ kháng cự lại sự sắp đặt của “Thiên”. Mỗi khi hắn hấp thu một phần tri thức của “Thiên Đạo”, Khởi Nguyên Đạo của hắn lại tự động phân tích, tìm kiếm những khe hở, những điểm yếu, những mâu thuẫn trong hệ thống khổng lồ đó, giống như một virus đang tìm cách xâm nhập và tái lập trình. Đây là bản năng của “Nghịch Thiên”.
Ánh mắt hắn khẽ liếc qua đám đông đồng minh đang đứng từ xa, ánh lên vẻ lo lắng và ngưỡng mộ. Lạc Thần, với vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt kiên định, Tiêu Dao Tử, lão già tinh quái nhưng trung thành tuyệt đối, cùng với những cường giả khác trong Liên minh Nghịch Thiên, tất cả đều đang chờ đợi. Họ đã cùng hắn trải qua bao nhiêu sinh tử, cùng hắn lật đổ trật tự Thượng Giới, và giờ đây, họ sẵn sàng theo hắn đến bất cứ đâu, dù là nơi tận cùng của Chư Thiên Vạn Giới.
“Khởi Nguyên, ngươi không sao chứ?” Lạc Thần khẽ bước tới, giọng nói chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, không chỉ là sức mạnh, mà còn là một thứ gì đó sâu sắc hơn, cổ xưa hơn đang thức tỉnh.
Khởi Nguyên quay đầu lại, mỉm cười trấn an. “Ta ổn. Thậm chí là hơn cả ổn. Ta đã nhìn thấy một phần của chân tướng.” Hắn không che giấu sự phấn khích trong giọng nói. “Thiên Đạo Chủ Tể này chỉ là một vệ tinh. Vũ trụ này, Chư Thiên Vạn Giới, là một cỗ máy khổng lồ được vận hành bởi một ý chí tối thượng, một hệ thống quy tắc đã tồn tại từ trước khai thiên lập địa.”
Tiêu Dao Tử vuốt râu, đôi mắt tinh quái nheo lại. “Ý ngươi là, còn có ‘Thiên’ lớn hơn nữa?”
“Lớn hơn rất nhiều,” Khởi Nguyên khẳng định. “Chúng ta vừa đánh bại một kẻ đại diện, một kẻ giữ cửa. Nhưng cánh cửa thực sự, dẫn đến nguồn gốc của mọi sự sắp đặt, vẫn còn ở phía trước.” Hắn đưa tay chỉ lên bầu trời đầy sao, nơi những dải ngân hà xa xôi lấp lánh như những vết nứt trên tấm màn vũ trụ. “Những mảnh vỡ ký ức mà ta hấp thu được đã cho ta thấy những con đường. Những con đường dẫn đến những Đại Thế Giới khác, nơi có những chủng tộc, những nền văn minh khác nhau, tất cả đều chịu ảnh hưởng của ‘Thiên Đạo’ này.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Và không chỉ vậy. Ta còn cảm nhận được dòng chảy của Luân Hồi, của Nhân Quả. Chúng không phải là những định luật ngẫu nhiên, mà là những mắt xích quan trọng trong hệ thống kiểm soát của ‘Thiên’. Mọi sinh linh, từ khi sinh ra đến khi chết đi, từ kiếp này sang kiếp khác, đều bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình đó.”
Lời nói của Khởi Nguyên khiến tất cả mọi người đều im lặng. Sự thật này quá đỗi kinh hoàng. Họ tưởng rằng đánh bại Thiên Đạo Chủ Tể là đã lật đổ một phần của “Thiên”, nhưng hóa ra, họ chỉ mới gỡ bỏ một chiếc lá trên cây đại thụ mà thôi.
“Vậy… chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Một cường giả khác trong liên minh hỏi, giọng nói mang theo sự e dè.
Khởi Nguyên quay lại nhìn mọi người, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Chúng ta phải đi. Phải khám phá Chư Thiên Vạn Giới. Phải tìm ra nguồn gốc thực sự của ‘Thiên’, và phá vỡ nó.” Hắn nắm chặt tay, sức mạnh của Khởi Nguyên Đạo cuộn trào, khiến không gian xung quanh khẽ vặn vẹo. “Khởi Nguyên Đạo của ta không chấp nhận sự sắp đặt. Nó là Đạo của sự tự do, của sự thay đổi. Ta phải chứng minh rằng ý chí cá nhân có thể vượt qua mọi xiềng xích, mọi định luật.”
Với tri thức mới có được, Khởi Nguyên đã nhận ra một vài “điểm nút” quan trọng trong tấm lưới Thiên Đạo. Một trong số đó là một Vực Giới đặc biệt, được gọi là “Hư Vô Chi Địa”, nơi các quy tắc không gian và thời gian bị bóp méo, và là điểm giao thoa của nhiều Đại Thế Giới. Nơi đó ẩn chứa những bí mật cổ xưa, và cũng là một cánh cửa tiềm năng để du hành qua các giới vực.
“Chúng ta sẽ đến Hư Vô Chi Địa,” Khởi Nguyên tuyên bố, ánh mắt rực lửa. “Đó là điểm khởi đầu mới của chúng ta. Nơi đó có thể chứa đựng những manh mối về cổ đại âm mưu, về lý do tại sao ‘Thiên Đạo’ lại trở nên bất công như vậy.”
Lạc Thần khẽ mỉm cười. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng nàng cũng biết, Khởi Nguyên sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sinh ra là để nghịch thiên, và nàng sẽ mãi mãi đứng bên cạnh hắn.
“Tốt. Ta đã sẵn sàng để xem cái ‘Thiên’ vĩ đại kia rốt cuộc trông như thế nào,” Tiêu Dao Tử nói, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú. “Dù sao thì, cuộc đời này không có gì thú vị bằng việc chọc giận một kẻ tự cho mình là tối thượng.”
Khởi Nguyên gật đầu. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa hắn và Khởi Nguyên Đạo ngày càng sâu sắc. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân. Đây là một cuộc chiến vì tự do của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Trận chiến với Thiên Đạo Chủ Tể vừa qua chỉ là một bài kiểm tra, một sự chuẩn bị. Giờ đây, hắn đã có đủ sức mạnh, đủ tri thức, và quan trọng hơn, đủ lòng tin để đối mặt với những gì lớn lao hơn.
Hắn vẫy tay, một luồng ánh sáng rực rỡ bao trùm lấy liên minh Nghịch Thiên. Đây là một thần thông mới mà hắn đã lĩnh ngộ được từ tri thức của Thiên Đạo Chủ Tể, khả năng dịch chuyển tức thời qua các không gian nhỏ, mở ra cánh cửa dẫn đến Hư Vô Chi Địa. Cánh cửa ấy không chỉ là một cổng dịch chuyển vật lý, mà còn là một ngưỡng cửa tinh thần, đánh dấu sự chuyển mình từ Đại Cảnh Giới Thượng Giới Tranh Bá sang Đại Cảnh Giới Chư Thiên Luân Hồi.
Với một quyết tâm sắt đá, Khởi Nguyên cùng đồng đội bước vào khoảng không gian hư ảo, bỏ lại sau lưng Thượng Giới đã được giải phóng, và hướng tới những bí ẩn, những thử thách mới của Chư Thiên Vạn Giới. Con đường Nghịch Thiên, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.