Nghịch Thiên
Chương 409
Khởi Nguyên lao đi, không phải bằng tốc độ hay khoảng cách, mà bằng một ý niệm xuyên phá mọi rào cản. Mỗi giây trôi qua, hình ảnh của hắn như được kéo dài ra, trở thành một vệt sáng nguyên thủy, không màu sắc, không hình dạng, chỉ là một sự tồn tại thuần túy của khởi đầu. Không gian xung quanh hắn không bị xé rách, mà là bị định nghĩa lại, ép buộc phải tuân theo một quy tắc tối thượng chưa từng được biết đến.
Thiên Đạo Chủ Tể đứng đó, thân hình khổng lồ ngự trị trên ngai vàng của hư vô, vầng hào quang của vô số Thiên Đạo quy tắc xoay quanh. Hắn không còn vẻ thản nhiên như trước, đôi mắt thâm sâu giờ đây ánh lên một tia cảnh giác tột độ, xen lẫn sự khó tin. Hắn đã thấy vô số cường giả, vô số kẻ mưu toan lật đổ, nhưng chưa bao giờ có một kẻ nào lại mang đến cảm giác xa lạ đến thế. Kẻ này không phải là một dị số trong hệ thống của hắn, mà là một thực thể nằm hoàn toàn ngoài hệ thống, một lỗi sai của vũ trụ mà chính hắn không hề thiết lập.
“Ngươi… là gì?” Giọng nói của Thiên Đạo Chủ Tể vang vọng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một sự rung động của các quy tắc, khiến vạn vật trong Thượng Giới run rẩy. Hắn vươn một ngón tay, ngón tay ấy không phải để tấn công, mà là để định hình. Ngay lập tức, vô số sợi dây quy tắc Thiên Đạo từ hư không ngưng tụ, tạo thành một tấm lưới khổng lồ, cố gắng giam cầm, phân tích, và cuối cùng là đồng hóa Khởi Nguyên.
Nhưng Khởi Nguyên không phải là thứ có thể bị định hình. Khi tấm lưới quy tắc chạm vào hắn, nó không giữ được, không bóp méo được. Thay vào đó, những sợi dây quy tắc ấy như bị nuốt chửng, bị hòa tan vào trong vệt sáng nguyên thủy của hắn. Chúng không bị phá hủy, mà là bị trở về trạng thái ban đầu, trở về cái Hỗn Độn chưa từng có quy tắc, chưa từng có hình hài. Đó không phải là một sự hủy diệt, mà là một sự phục hồi về không.
“Ta là kẻ đến để tái định nghĩa!” Giọng nói của Khởi Nguyên không còn là tiếng người. Nó là sự gầm thét của vũ trụ sơ khai, là tiếng nứt vỡ của Hỗn Độn khi bắt đầu phân chia. Hắn không cần dùng chiêu thức, không cần pháp tắc. Mỗi chuyển động của hắn là một tuyên ngôn, mỗi bước đi của hắn là một sự phủ định. Vệt sáng nguyên thủy va chạm vào ngai vàng của Thiên Đạo Chủ Tể.
ẦM!!!
Âm thanh này không phải là tiếng nổ. Nó là tiếng của sự tan rã, tiếng của một trật tự vĩnh hằng bị lung lay đến tận gốc rễ. Ngai vàng của Thiên Đạo Chủ Tể, vốn được tạo thành từ ý chí và quy tắc của vô số kỷ nguyên, bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Không phải bị lực lượng vật lý phá hủy, mà là bị một khái niệm đối lập ăn mòn.
Thiên Đạo Chủ Tể lần đầu tiên phải đứng dậy. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự bàng hoàng. Hắn đã từng nghĩ rằng mình là hiện thân của toàn bộ trật tự vũ trụ, là điểm cuối cùng của mọi khái niệm. Nhưng Khởi Nguyên lại là điểm bắt đầu, là Hỗn Độn nguyên thủy, là thứ mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải sinh ra từ đó.
“Vô Đạo Chi Lực!” Thiên Đạo Chủ Tể gầm lên. Hắn giơ hai tay, vô số vòng xoáy không gian, thời gian, và các quy tắc nguyên tố bùng nổ xung quanh hắn. Hắn không còn cố gắng định hình Khởi Nguyên, mà cố gắng khuếch đại Thiên Đạo của chính mình, biến mình thành một bức tường không thể vượt qua của mọi quy tắc. Hàng tỷ tinh cầu, vô số dải ngân hà trong Thượng Giới, thậm chí là những tiểu thế giới xa xôi nhất trong Chư Thiên Vạn Giới, đều cảm nhận được áp lực khủng khiếp này. Các sinh linh quỳ rạp xuống, linh hồn run rẩy trước sự phẫn nộ của Thiên Đạo.
Khởi Nguyên không lùi bước. Vệt sáng của hắn bùng lên mãnh liệt hơn. Hắn không đối kháng lại các quy tắc, mà là bao trùm chúng. Các vòng xoáy không gian, thời gian tan rã khi chạm vào hắn, không phải vì bị phá hủy, mà vì chúng trở nên vô nghĩa. Làm sao có thể có không gian hay thời gian khi mọi thứ vẫn còn là một thể Hỗn Độn chưa được phân chia?
“Ngươi là sự sai lầm!” Thiên Đạo Chủ Tể quát, giọng nói mang theo sự tức giận tột cùng. “Ngươi không nên tồn tại! Ngươi là một vết nhơ trên bản đồ quy tắc của ta!”
“Vết nhơ?” Khởi Nguyên bật cười, tiếng cười như tiếng gầm của vạn thú trong đêm tối vô tận. “Ngươi gọi sự khởi đầu là vết nhơ? Ngươi gọi sự tự do là sai lầm? Ngươi đã bóp méo vũ trụ này quá lâu rồi, Thiên Đạo! Ngươi đã biến sự vĩ đại thành xiềng xích, biến tiềm năng thành định mệnh!”
Hắn vươn tay. Không có chiêu thức phức tạp, chỉ là một cái vươn tay đơn giản. Nhưng từ lòng bàn tay hắn, một luồng khí Hỗn Độn nguyên thủy bùng nổ, không phải là năng lượng, mà là khái niệm của sự không tồn tại. Nó không phá hủy, mà là xóa bỏ.
Luồng khí Hỗn Độn ấy lao thẳng vào Thiên Đạo Chủ Tể. Thiên Đạo Chủ Tể cũng vung tay, vô số quy tắc sinh diệt, nhân quả, luân hồi ngưng tụ thành một lá chắn trong suốt. Đây là lá chắn của ý chí vũ trụ, của sự sắp đặt tối cao. Bất kỳ thứ gì muốn vượt qua nó đều phải tuân theo quy tắc của nó, bị nó phân giải thành hư vô.
Nhưng khí Hỗn Độn của Khởi Nguyên không tuân theo. Nó không va chạm, không phân giải. Nó đơn giản là đi xuyên qua. Không phải là xuyên qua vật chất, mà là xuyên qua khái niệm. Lá chắn của Thiên Đạo Chủ Tể vẫn còn đó, nhưng luồng khí Hỗn Độn đã ở phía sau nó, hướng thẳng vào thân thể của hắn.
Thiên Đạo Chủ Tể giật mình, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc xương sống, điều mà hắn đã không cảm nhận được từ vô số kỷ nguyên. Hắn vội vàng thu hồi mọi quy tắc về lại bản thân, tạo thành một lớp áo giáp dày đặc từ vô số Thiên Đạo. Khí Hỗn Độn chạm vào lớp áo giáp, và một lần nữa, không có tiếng nổ. Chỉ có một vùng không gian nhỏ bé trên lớp áo giáp ấy biến mất. Không phải biến mất theo nghĩa vật lý, mà là biến mất theo nghĩa chưa từng tồn tại.
Một lỗ hổng nhỏ, nhưng sâu thẳm, xuất hiện trên áo giáp Thiên Đạo của Chủ Tể. Qua đó, có thể thấy được một phần thân thể của hắn cũng đã bị xóa bỏ, trở về trạng thái Hỗn Độn. Vết thương ấy không chảy máu, không đau đớn, nhưng nó là một lỗ hổng trong chính khái niệm tồn tại của Thiên Đạo Chủ Tể.
“Ngươi… đã chạm đến Khởi Nguyên của ta!” Thiên Đạo Chủ Tể gầm lên, giọng nói run rẩy. Hắn đã hiểu. Kẻ này không phải là một dị nhân tu luyện, mà là một thực thể được sinh ra từ chính Hỗn Độn nguyên thủy, mang theo ý chí tái tạo, tái định nghĩa. Hắn là một phần của chính cái nguồn gốc mà Thiên Đạo Chủ Tể đã cố gắng giấu kín, đã cố gắng kiểm soát.
Vô số Thiên Đạo từ khắp Chư Thiên Vạn Giới bắt đầu dồn nén về phía Thượng Giới, tụ tập lại xung quanh Thiên Đạo Chủ Tể. Hắn đang huy động toàn bộ ý chí của vũ trụ, toàn bộ sự sắp đặt của hàng tỷ kỷ nguyên, để chống lại một kẻ thù duy nhất. Thượng Giới bắt đầu bị bóp méo, các vì sao rơi rụng, các dải ngân hà xoắn lại như những sợi chỉ bị kéo căng quá mức. Đây không còn là trận chiến cá nhân, mà là sự xung đột của hai luồng ý chí tối thượng, định đoạt số phận của tất cả.
Khởi Nguyên nhìn những thay đổi đó, ánh mắt hắn không hề dao động. Hắn đã chấp nhận con đường này, con đường của sự Nghịch Thiên. Hắn không tìm kiếm sự hủy diệt vô nghĩa, hắn tìm kiếm sự tự do, sự tái sinh. Nếu Thiên Đạo không thể chấp nhận điều đó, nếu Thiên Đạo buộc phải chống lại sự khởi đầu của chính mình, vậy thì hắn sẽ là người kết thúc nó.
“Ngươi đã sống quá lâu trong sự ảo tưởng của mình, Thiên Đạo Chủ Tể,” Khởi Nguyên nói, giọng nói vang vọng khắp không gian đang sụp đổ. “Giờ là lúc để vũ trụ này biết đến một Khởi Nguyên mới, một Thiên Đạo mới, nơi không có sự áp đặt, không có định mệnh, chỉ có sự lựa chọn!”
Hắn giơ tay, lần này không phải là tấn công, mà là gom tụ. Từ khắp nơi trong Thượng Giới, từ những mảnh vỡ của không gian, từ những hạt bụi của thời gian, những năng lượng hỗn độn nguyên thủy bắt đầu bị hắn kéo về. Đó là những tàn dư của vũ trụ trước khi có Thiên Đạo, là những tiềm năng chưa được khai phá, là những ý chí bị Thiên Đạo Chủ Tể phong ấn qua hàng tỷ năm. Chúng không phải là sức mạnh, mà là nguồn gốc của sức mạnh.
Thiên Đạo Chủ Tể cảm nhận được điều đó, cảm nhận được cái nguồn gốc mà hắn đã cố gắng chôn vùi đang trỗi dậy. Hắn gầm lên một tiếng, không gian xung quanh hắn nứt vỡ, lộ ra những vết rách tối đen như mực. Qua đó, có thể thấy được những cảnh giới khác, những Đại Thế Giới xa xăm đang bị kéo vào vòng xoáy hủy diệt này. Hắn không còn giữ lại sức mạnh nữa, hắn đang sử dụng toàn bộ quyền năng của một vị Chủ Tể, một vị Thần tối cao, để đàn áp cái nguồn gốc đang bùng nổ trước mặt.
Cuộc chiến không còn là một trận đấu. Đó là một cuộc đối đầu về triết lý, về sự tồn tại. Một bên đại diện cho trật tự đã được thiết lập, dù có mục nát. Một bên đại diện cho sự khởi đầu, sự thay đổi, dù có hỗn loạn. Thượng Giới, và có lẽ là cả Chư Thiên Vạn Giới, sẽ là chiến trường cuối cùng, nơi mà bản chất của “Thiên” sẽ được định nghĩa lại, hoặc bị xóa bỏ mãi mãi.
Khởi Nguyên nhắm mắt, sau đó mở ra, ánh sáng trong đôi mắt không còn là ánh sáng của bất kỳ sinh vật nào, mà là ánh sáng của Hỗn Độn lúc khai thiên. Hắn đã sẵn sàng. Trận chiến này, không phải là để thắng hay thua, mà là để tồn tại. Tồn tại như một ý chí tự do, tồn tại như một Khởi Nguyên không thể bị khuất phục.
Thiên Đạo Chủ Tể cũng cảm nhận được sự tuyệt đối trong ý chí của Khởi Nguyên. Hắn biết, trận chiến này, hoặc là hắn vĩnh viễn giữ vững ngai vàng của mình, hoặc là hắn sẽ bị xóa sổ hoàn toàn, không còn một vết tích, không còn một khái niệm. Không có con đường thứ hai.
Và rồi, hai khái niệm đối lập ấy lao vào nhau, không phải bằng thân thể, mà bằng toàn bộ sự tồn tại của chúng. Vũ trụ nín thở.