Nghịch Thiên
Chương 39
Đêm đen nuốt chửng bóng dáng Lý Vô Trần, nhưng không thể che giấu đi sự hiện diện của hắn. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như không, ẩn mình giữa những con hẻm tối tăm của Bạch Vân Thành. Không một tiếng động, không một ánh mắt dõi theo, nhưng toàn bộ Bạch Vân Vương phủ đã hoàn toàn sụp đổ sau lưng hắn, một sự thật không thể chối cãi. Hắn không hề ngoảnh lại, không cần chứng kiến sự hoảng loạn hay đổ nát mà hắn đã gây ra. Đối với hắn, đó chỉ là một dấu chấm hết cho một phần của quá khứ, một bước chân đầu tiên trên con đường Nghịch Thiên.
Hơi thở của hắn vẫn đều đặn, không hề có chút xáo động nào dù vừa trải qua một trận đại chiến. Trái tim hắn cũng vậy, bình lặng như mặt hồ không gợn sóng. Sự hận thù đã được trút bỏ, nhưng không phải là sự giải thoát hoàn toàn. Nó giống như việc cởi bỏ một lớp xiềng xích, để lộ ra một lớp xiềng xích khác sâu hơn, bền chặt hơn. Mục tiêu của hắn không chỉ là trả thù những kẻ đã hãm hại gia đình hắn, mà là lật đổ cái “Thiên” đã định đoạt số phận hắn, đã biến hắn thành phế vật, đã cướp đi tất cả những gì hắn yêu quý.
Luồng hắc khí cuộn trào trong đan điền hắn vẫn còn âm ỉ, một nguồn năng lượng tà dị nhưng mạnh mẽ, khác biệt hoàn toàn với linh khí thông thường của thế giới này. Đó là sức mạnh mà hắn đã đoạt được từ vật phẩm nghịch thiên kia, một thứ mà hắn vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu rõ. Nó ban cho hắn khả năng chuyển hóa oán niệm, tuyệt vọng thành sức mạnh, nhưng cũng tiềm ẩn những nguy hiểm khôn lường. Hắn biết mình đang đi trên một con đường nguy hiểm, một con đường mà không ai dám bước đi.
“Bạch Vân Thành… chỉ là một khởi đầu.” Lý Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong màn đêm. Hắn không có nơi để đi cụ thể, nhưng hắn biết mình phải làm gì. Hắn cần mạnh hơn, cần tìm kiếm những bí mật sâu xa hơn về thế giới này, và về chính bản thân hắn. Vụ việc tại Bạch Vân Vương phủ chắc chắn sẽ gây chấn động, và hắn không thể ở lại đây quá lâu.
Trong khi đó, phía sau lưng hắn, tại Bạch Vân Vương phủ, sự tĩnh lặng chết chóc chỉ tồn tại được vài khoảnh khắc ngắn ngủi. Nguyên Minh, vị quản gia trung thành, run rẩy cố gắng đứng dậy. Hắn không bị thương tích gì, nhưng tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhìn quanh, những vị khách trước đó bị hắc khí giam cầm giờ đã có thể di chuyển, nhưng không ai dám nhúc nhích. Họ vẫn nằm rạp, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, ánh mắt thất thần nhìn về phía cửa chính nơi Lý Vô Trần đã biến mất.
Tiếng la hét đầu tiên vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Một vị khách nào đó, không chịu nổi áp lực tâm lý, đã bật khóc nức nở. Rồi tiếng khóc lây lan, tiếng rên rỉ, tiếng hoảng loạn bắt đầu nổi lên. Vài người cố gắng bò dậy, chạy ra ngoài. Nhưng khi họ nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài đại sảnh, nỗi kinh hoàng còn nhân lên gấp bội.
Toàn bộ Bạch Vân Vương phủ, từng là biểu tượng quyền lực và xa hoa, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Các kiến trúc bị san phẳng, cây cối cháy trụi thành than, mặt đất nứt toác như bị một sức mạnh khủng khiếp xé toạc. Hàng trăm thi thể binh lính, thị vệ của vương phủ nằm la liệt, gương mặt méo mó vì sợ hãi và đau đớn, máu nhuộm đỏ cả một vùng. Không một ai sống sót trong số những kẻ đã chống lại Lý Vô Trần. Không một ai.
Nguyên Minh bò ra ngoài, hắn nhìn thấy cảnh tượng đó, rồi nhìn lên bầu trời đêm. Mây đen vẫn còn lảng vảng, mang theo một mùi máu tanh nồng nặc và mùi khét của sự hủy diệt. Hắn biết, Bạch Vân Vương phủ đã hoàn toàn bị xóa sổ. Và kẻ gây ra tất cả chuyện này, là một thiếu niên mà trước đó không ai biết đến, một “phế vật” mà Vương gia đã từng muốn tận diệt.
“Nghịch… Nghịch Thiên…” Nguyên Minh thì thào, cổ họng khô khốc. Từ giờ phút này, cái tên Lý Vô Trần sẽ gắn liền với cơn ác mộng kinh hoàng nhất của Bạch Vân Thành. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Một cơn bão thực sự đã bắt đầu nổi lên.
Tiếng chuông báo động của thành Bạch Vân đột ngột vang lên, kéo dài, nặng nề, xé toạc sự yên tĩnh của đêm khuya. Tiếng chuông vốn chỉ được dùng để cảnh báo giặc ngoại xâm hoặc thiên tai kinh hoàng nhất. Giờ đây, nó vang lên cho một sự kiện chưa từng có tiền lệ.
Cả thành Bạch Vân thức giấc. Đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp nơi, những cánh cửa sổ mở ra, những gương mặt lo lắng nhìn về phía Bạch Vân Vương phủ. Ánh lửa bập bùng, cùng với tiếng chuông báo động và tiếng la hét từ bên trong phủ, đã vẽ nên một bức tranh kinh hoàng về sự sụp đổ.
Các thế lực lớn khác trong Bạch Vân Thành, như Gia tộc Trần thị, Lâm gia, hay Mặc Các, đều cử người đến điều tra. Khi những cường giả đầu tiên của thành tiếp cận được Bạch Vân Vương phủ, họ đã hoàn toàn sững sờ. Khung cảnh đổ nát vượt xa mọi tưởng tượng của họ. Một thế lực đã tồn tại hàng trăm năm, giờ đã biến mất chỉ trong một đêm, bởi một kẻ duy nhất.
Trần Thiên Vũ, tộc trưởng Trần thị, một lão giả râu tóc bạc phơ, đứng trước đống hoang tàn của Bạch Vân Vương phủ, sắc mặt tái nhợt. Hắn đã từng giao thiệp với Bạch Vân Vương, từng biết về những ân oán giữa Vương phủ và một thiếu niên tên Lý Vô Trần. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ rằng “phế vật” đó lại có thể làm được điều kinh thiên động địa này.
“Hắc khí… Không phải là linh khí thông thường.” Một trưởng lão của Lâm gia lẩm bẩm, ngón tay run rẩy chạm vào một mảnh tường còn sót lại, nơi vẫn còn vương vấn một luồng khí lạnh lẽo, tà dị. “Sức mạnh này… hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của chúng ta.”
Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Chỉ trong vòng một canh giờ, toàn bộ Bạch Vân Thành đều biết. Bạch Vân Vương phủ đã bị diệt. Kẻ diệt phủ, là Lý Vô Trần, một thiếu niên từng bị coi là phế vật, từng bị Vương phủ truy sát. Cái tên Lý Vô Trần, từ một cái tên bị khinh miệt, giờ đã trở thành một nỗi ám ảnh, một biểu tượng của sự hủy diệt và trả thù.
Trong khi đó, Lý Vô Trần đã rời xa khu vực trung tâm thành phố. Hắn đi về phía ngoại ô, nơi có những ngọn núi hoang vu và những khu rừng rậm rạp. Hắn cần một nơi yên tĩnh để tiêu hóa sức mạnh vừa đạt được, và để lên kế hoạch cho bước đi tiếp theo. Dù đã đạt được bước đột phá lớn, nhưng hắn biết mình vẫn còn yếu ớt so với những cường giả thực sự, so với những bí mật mà thế giới này ẩn chứa.
Trong túi trữ vật của hắn, vật phẩm nghịch thiên kia vẫn còn tỏa ra một luồng năng lượng mờ nhạt, lạnh lẽo. Đó là một tàn phiến ngọc bội cổ xưa, mang theo những ký tự cổ quái và một sức mạnh không thể đo lường. Chính tàn phiến này đã giúp hắn thức tỉnh huyết mạch cấm kỵ, ban cho hắn công pháp Hắc Thiên Quyết, một công pháp tà dị nhưng cực kỳ mạnh mẽ, cho phép hắn hấp thu oán niệm và năng lượng tiêu cực để gia tăng sức mạnh.
Hắn tìm thấy một hang động hẻo lánh trên sườn núi, được bao phủ bởi cây cối rậm rạp. Bên trong hang động, hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức. Luồng hắc khí cuộn trào trong đan điền hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết sau trận chiến. Hắn cảm thấy sức mạnh đang dâng trào, nhưng cũng cảm thấy một sự lạnh lẽo đang dần xâm chiếm tâm trí. Hắn phải kiểm soát nó, không để nó nuốt chửng bản thân.
Lý Vô Trần nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh cha mẹ, tỷ muội hiện về, nụ cười của họ, ánh mắt trìu mến của họ. Chính những hình ảnh đó, cùng với mối hận thù không đội trời chung, là động lực để hắn tiến lên. Hắn không thể gục ngã, không thể để sức mạnh tà dị này khống chế mình. Hắn phải là chủ nhân của nó, biến nó thành công cụ để Nghịch Thiên.
Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Bạch Vân Thành chỉ là một góc nhỏ của thế giới phàm trần này. Còn có những đại lục rộng lớn hơn, những tông môn hùng mạnh hơn, và những bí mật về “Thiên” đang chờ hắn khám phá. Hắn không còn là Lý Vô Trần của ngày xưa, kẻ bị ruồng bỏ và khinh miệt. Hắn là Lý Vô Trần, kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ khiến cả vũ trụ phải rung chuyển bởi ý chí của mình.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh ló dạng, Bạch Vân Thành vẫn còn chìm trong không khí nặng nề của sự sợ hãi và kinh hoàng. Cái tên Lý Vô Trần đã trở thành một huyền thoại, một truyền thuyết rùng rợn. Nhưng không ai biết rằng, kẻ gây ra tất cả đã rời đi, để lại phía sau một Bạch Vân Thành rung chuyển, và mang theo một ngọn lửa “Nghịch Thiên” đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho những cuộc chiến lớn hơn, những thách thức kinh hoàng hơn.
Hành trình của kẻ Nghịch Thiên, vừa mới bắt đầu.