Nghịch Thiên
Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:01:31 | Lượt xem: 3

Bóng đêm là đồng minh tốt nhất của hắn. Linh lực Nghịch Thiên cuộn trào dưới chân, nâng cơ thể hắn nhẹ như lông hồng, lướt qua những bức tường đá rêu phong mà không để lại một tiếng động. Vương phủ Bạch Vân, nơi từng là biểu tượng của quyền lực và sự xa hoa ở vùng đất này, giờ đây trong mắt hắn chỉ là một nhà giam khổng lồ, giam giữ những bí mật dơ bẩn và mùi máu tanh của gia đình hắn.

Hắn không vội vã. Kinh nghiệm chiến đấu và bản năng sinh tồn khắc nghiệt đã dạy hắn sự kiên nhẫn. Bạch Vân Thành này, nhìn bề ngoài yên bình, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa những dòng chảy ngầm của âm mưu và quyền lực. Hắn đã từng là một phế vật, yếu ớt và vô dụng, nhưng giờ đây, hắn là kẻ Nghịch Thiên, và không có gì có thể cản bước hắn.

Linh giác của hắn mở rộng, thăm dò từng góc tối, từng hơi thở của những kẻ lính gác. Chúng là những tu sĩ cấp thấp, sức mạnh không đáng kể, chỉ đủ để chống lại những kẻ trộm vặt hay thích khách thông thường. Đối với hắn, chúng chỉ là những cái bóng vô tri. Hắn lách qua một hành lang lát gạch đen bóng, nơi những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ra ánh sáng yếu ớt, tạo nên những vệt sáng tối mờ ảo trên những bức tranh sơn thủy quý giá.

Khuôn viên Vương phủ rộng lớn, chia thành nhiều khu vực. Khu vực bên ngoài là nơi ăn ở của binh lính và thị vệ. Sâu bên trong là các đình viện dành cho gia quyến Vương gia, và trung tâm là chính điện, nơi Vương gia thường tiếp khách và xử lý công việc. Hắn cần tìm kiếm những nơi chứa đựng thông tin quan trọng: thư phòng, phòng ngủ của Vương gia, hoặc bất kỳ mật thất nào.

Hắn đi qua một vườn cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ, mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng trong gió. Bỗng, một âm thanh khẽ khàng lọt vào tai hắn. Hắn lập tức ẩn mình vào tán lá rậm rạp của một cây cổ thụ. Hai tên lính gác đang đi tuần, bước chân chậm rãi, giọng nói thì thầm.

“Nghe nói dạo này Vương gia lo lắng lắm,” một tên nói, giọng khàn khàn.

Tên còn lại hừ lạnh. “Lo lắng cái gì? Thiên Sách Tông đã cử người xuống Bạch Vân Thành, còn có ai dám gây sự? Huống hồ, chuyện năm đó đã được dàn xếp êm đẹp, không thể có ai biết được.”

Thiên Sách Tông! Một cái tên xa lạ, nhưng lại gợi lên một cảm giác ớn lạnh. Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy tên một tông môn ở cấp độ cao hơn. Rõ ràng, sự việc liên quan đến gia đình hắn không chỉ giới hạn trong Bạch Vân Thành mà còn có sự nhúng tay của một thế lực lớn hơn nhiều. “Chuyện năm đó đã được dàn xếp êm đẹp” – câu nói này như một nhát dao đâm vào trái tim hắn. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Những kẻ này, chúng coi mạng người là cỏ rác, coi cái chết của cha mẹ hắn là một “chuyện đã được dàn xếp”!

Hắn tiếp tục lắng nghe, nhưng hai tên lính gác chỉ nói thêm vài câu chuyện phiếm rồi rẽ vào một con đường khác. Dù vậy, thông tin về Thiên Sách Tông đã là một manh mối quan trọng. Hắn cần tìm hiểu thêm về tông môn này và mối liên hệ của chúng với Vương gia.

Hắn quyết định hướng đến thư phòng của Vương gia. Thư phòng thường là nơi chứa đựng những tài liệu quan trọng nhất. Với kinh nghiệm từ kiếp trước (dù không được nhắc đến rõ ràng ở đây, nhưng có thể ẩn ý qua sự từng trải và kỹ năng của MC), hắn biết cách tìm kiếm những dấu hiệu của mật thất hoặc những tài liệu bị che giấu.

Đi sâu vào bên trong, kiến trúc càng trở nên tinh xảo và cổ kính. Hắn dễ dàng tránh né các điểm tuần tra, đôi khi ẩn mình trong bóng tối chỉ cách lính gác vài bước chân. Linh lực Nghịch Thiên không chỉ giúp hắn di chuyển, mà còn tăng cường khả năng cảm nhận nguy hiểm và giấu đi khí tức bản thân một cách hoàn hảo.

Cuối cùng, hắn đến một tòa nhà yên tĩnh nằm khuất sau một rừng trúc nhỏ. Cửa sổ đóng kín, không một ánh đèn. Đây chính là thư phòng. Hắn kiểm tra xung quanh, không có dấu vết của trận pháp cấm chế phức tạp, chỉ có vài bùa chú cảnh báo đơn giản. Đối với hắn, chúng vô dụng.

Hắn nhẹ nhàng vô hiệu hóa bùa chú, sau đó cạy khóa cửa bằng một cây trâm bạc sắc nhọn mà hắn luôn mang theo. Cánh cửa gỗ lim kêu ken két khẽ khàng mở ra. Một mùi hương của giấy cũ, mực tàu và gỗ đàn hương xộc vào mũi.

Bên trong thư phòng rộng lớn, những giá sách cao ngất chất đầy kinh thư và cuộn da. Một bàn làm việc lớn bằng gỗ mun nằm giữa phòng, phía trên có đặt nghiên mực, bút lông và một chồng giấy tờ đang chờ xử lý. Hắn bắt đầu tìm kiếm. Ánh mắt hắn lướt qua từng cuốn sách, từng ngăn kéo, tìm kiếm bất cứ thứ gì bất thường.

Hắn không tìm kiếm những thứ công khai. Hắn tập trung vào những dấu hiệu nhỏ: một cuốn sách bị đặt sai vị trí, một ngăn kéo có vẻ hơi lỏng lẻo, một bức tranh treo tường có vẻ như có thể di chuyển. Linh lực Nghịch Thiên giúp hắn cảm nhận được những luồng khí tức ẩn giấu, những rung động nhỏ nhất trong không gian.

Sau một hồi tìm kiếm kỹ lưỡng, hắn phát hiện ra một điều bất thường phía sau một giá sách lớn. Một luồng Linh khí cực kỳ yếu ớt, gần như không thể cảm nhận được, thoát ra từ một khe nứt nhỏ trên tường. Đây chắc chắn là một mật thất.

Hắn dùng tay vuốt nhẹ lên giá sách, tìm kiếm cơ quan. Cuối cùng, hắn tìm thấy một nút ấn được ngụy trang khéo léo dưới một bức chạm khắc hình rồng. Hắn ấn nhẹ. Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, và giá sách nặng nề từ từ dịch chuyển sang một bên, để lộ ra một lối đi tối tăm.

Mật thất bên trong không lớn, nhưng lại chứa đựng những thứ khiến hắn phải cau mày. Trên một cái bàn đá ở giữa phòng, có một cuộn da cổ, một viên đá phát sáng kỳ lạ và một vài lá bùa chú màu đen. Đáng chú ý nhất, trên tường có khắc một phù văn phức tạp, tỏa ra một thứ năng lượng âm u, quen thuộc nhưng cũng xa lạ.

Hắn tiến lại gần cuộn da. Mở ra, đó là một bản đồ cổ, vẽ chi tiết một vùng đất rộng lớn hơn nhiều so với Bạch Vân Thành, với những đường nét chỉ dẫn đến các tông môn và địa điểm bí ẩn. Nhưng điều khiến hắn chú ý là một ký hiệu được vẽ ở góc bản đồ: một vòng tròn với ba ngôi sao bên trong, và dưới đó là dòng chữ nhỏ: “Thiên Mệnh Chi Địa”.

Thiên Mệnh Chi Địa… Hắn chưa từng nghe đến khái niệm này. Nhưng nó lại trùng hợp với những gì hắn cảm nhận được từ “Thiên Sách Tông” mà hai tên lính gác nhắc tới. Rõ ràng, có một thế lực đang thao túng mọi thứ, và cha mẹ hắn, cùng với số phận của hắn, chỉ là một phần trong âm mưu lớn hơn này.

Hắn nhìn sang viên đá phát sáng. Khi hắn chạm vào, một luồng khí tức lạnh lẽo, đầy áp lực lan tỏa. Đó là một loại linh thạch cực hiếm, có khả năng phong ấn hoặc giải phóng một loại sức mạnh nào đó. Bên cạnh viên đá là một bức thư được niêm phong cẩn thận.

Hắn mở bức thư. Nét chữ sắc sảo, mạnh mẽ, không phải của Vương gia Bạch Vân. Nội dung khiến hắn rùng mình:

“Vương Đằng, ngươi đã làm tốt công việc. Linh hồn của cặp vợ chồng Tiêu gia đã bị thu thập. Huyết mạch Nghịch Thiên trong đứa con trai của chúng cũng đã được phong ấn thành công. Với sự hy sinh của Tiêu gia, cánh cổng ‘Phàm Trần Khởi Điểm’ sẽ được ổn định. Viên ‘Thiên Nguyên Thạch’ này là phần thưởng của ngươi. Hãy nhớ rõ, nhiệm vụ của ngươi là giám sát vùng đất này, đảm bảo không có bất kỳ dị số nào xuất hiện trước khi ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của chúng ta giáng lâm. Đừng để bất kỳ sai sót nào xảy ra, nếu không, hậu quả sẽ vượt xa sự tưởng tượng của ngươi.”

Từng chữ, từng chữ như những nhát búa giáng vào tâm trí hắn. Linh hồn bị thu thập? Huyết mạch Nghịch Thiên bị phong ấn? Phàm Trần Khởi Điểm? Thiên Mệnh Chi Tử? Tất cả đều là những khái niệm hoàn toàn mới, nhưng chúng lại liên kết trực tiếp đến bi kịch của gia đình hắn, đến cái chết của cha mẹ hắn, và đến chính bản thân hắn.

Huyết mạch Nghịch Thiên… Đó chính là thứ đã khiến hắn trở thành phế vật, nhưng cũng là thứ đã cho hắn sức mạnh để đứng dậy. Những kẻ này, chúng không chỉ giết cha mẹ hắn, mà còn phong ấn cả huyết mạch của hắn, biến hắn thành một con rối trong màn kịch của chúng.

Sự tức giận bùng lên trong lòng hắn như một ngọn lửa địa ngục. Không còn là sự báo thù đơn thuần nữa. Đây là một cuộc chiến chống lại một thế lực hùng mạnh, những kẻ dám thao túng số phận, giẫm đạp lên sinh linh. Hắn không chỉ muốn Vương gia phải trả giá, mà còn muốn lật đổ toàn bộ cái gọi là “Thiên Mệnh” và những kẻ đứng sau nó.

Hắn thu hồi bức thư và bản đồ vào túi càn khôn. Viên Thiên Nguyên Thạch cũng được hắn cất giữ cẩn thận. Những thứ này là bằng chứng, là chìa khóa để hắn mở ra cánh cửa đến sự thật.

Hắn bước ra khỏi mật thất, đóng lại cánh cửa bí mật như chưa từng có ai động vào. Bước chân hắn giờ đây trở nên dứt khoát hơn, ánh mắt sắc bén hơn. Bạch Vân Thành chỉ là khởi đầu. Vương gia Bạch Vân chỉ là con tốt thí. Mục tiêu của hắn giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết: hắn sẽ đi đến “Thiên Mệnh Chi Địa”, tìm ra “Thiên Mệnh Chi Tử” và những kẻ đã đứng sau tất cả, và khiến chúng phải trả giá.

Một cơn gió lạnh thổi qua hành lang, mang theo mùi máu tanh từ đâu đó trong Vương phủ. Có lẽ, những kẻ đã tham gia vào thảm kịch năm xưa đang dần cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Hoặc có lẽ, có một sự kiện nào đó đang diễn ra ngay lúc này. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Hắn cần hành động.

Hắn rời khỏi thư phòng, không một chút do dự. Hắn không còn là kẻ lẻn vào để tìm kiếm thông tin. Hắn là một kẻ săn mồi, và con mồi đầu tiên của hắn, Vương gia Bạch Vân, đang ở rất gần. Hắn sẽ khiến Bạch Vân Thành rung chuyển, và từ đó, cả cái “Thiên Mệnh” mà những kẻ kia đã tạo ra cũng sẽ phải run sợ.

Bóng dáng hắn hòa vào màn đêm, một luồng sát khí vô hình bao trùm lấy toàn bộ Vương phủ. Cuộc trả thù của kẻ Nghịch Thiên, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8