Nghịch Thiên
Chương 35
Bình minh ló dạng, nhuộm tím chân trời bằng những vệt hồng cam rực rỡ. Nhưng trong mắt Lâm Phàm, thứ ánh sáng ấy không mang theo chút ấm áp nào, mà chỉ là ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực hắn, ngọn lửa của thù hận và quyết tâm. Mỗi bước chân của hắn trên con đường mòn phủ sương đều vững chãi, như khắc sâu một lời thề xuống mặt đất lạnh lẽo. Bạch Vân Thành, cái tên đã từng là nhà, giờ đây chỉ là một pháo đài của kẻ thù, nơi hắn sẽ đòi lại tất cả.
Hắn không vội vã. Linh lực Nghịch Thiên chảy tràn trong cơ thể, không chỉ mang lại sức mạnh mà còn cả sự bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn đã không còn là tên thiếu niên bồng bột của ngày trước, kẻ đã bị đánh lén, bị ruồng bỏ và suýt chút nữa bỏ mạng. Thời gian trong hang động bí ẩn, cùng với những thử thách sinh tử, đã tôi luyện hắn thành một lưỡi dao sắc bén, ẩn mình trong vỏ bọc của một kẻ lang thang.
Gần hơn, Bạch Vân Thành hiện ra sừng sững giữa làn sương sớm. Những bức tường thành cổ kính, những mái ngói xanh lam đặc trưng của gia tộc Lâm thị, và cả những ngọn tháp cao vút của các thế gia khác đều hiện rõ. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Nơi đây đã từng là nơi hắn chạy nhảy, cười đùa, nhưng cũng là nơi hắn chứng kiến cha mẹ mình ngã xuống, nơi hắn bị chính những kẻ thân thích hãm hại.
Lâm Phàm chọn một con đường ít người qua lại, ẩn mình vào một khu rừng nhỏ cách thành vài dặm. Hắn không muốn đường hoàng bước vào, ít nhất là chưa phải bây giờ. Hắn cần thông tin, cần biết rõ tình hình của Lâm thị, của những kẻ đứng sau mọi âm mưu. Linh lực Nghịch Thiên không chỉ là sức mạnh tấn công, mà còn là một năng lực cảm ứng tinh vi, cho phép hắn thu nhận những dao động nhỏ nhất trong không khí, những lời thì thầm của gió, những dấu vết của linh khí còn vương lại.
Hắn ngồi xuống dưới một gốc cây cổ thụ, nhắm mắt lại. Linh lực Nghịch Thiên từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể, xuyên qua da thịt, hòa vào không khí xung quanh. Một mạng lưới vô hình được thiết lập, thu thập mọi thứ trong bán kính vài dặm. Hắn nghe thấy tiếng vó ngựa lạch cạch từ xa, tiếng cười nói của những người nông dân đi làm đồng, và cả những luồng linh khí yếu ớt của các tu sĩ cấp thấp đang tuần tra quanh thành. Không có gì đặc biệt, nhưng hắn kiên nhẫn.
Chợt, một luồng linh khí mạnh hơn, mang theo chút hung hãn và kiêu ngạo, lướt qua phía tây thành. Lâm Phàm mở mắt. Đó là luồng linh khí của Lâm Khiêm, tên đường huynh đã từng sỉ nhục hắn và là kẻ chủ mưu trong việc hãm hại cha mẹ hắn. Lâm Khiêm, con trai của Lâm Chấn Vũ, hiện là tộc trưởng Lâm thị. Luồng linh khí này mạnh hơn trước rất nhiều, có vẻ như hắn đã đạt tới cảnh giới Luyện Khí tầng tám, chỉ cách một bước là đột phá Trúc Cơ. Điều này không nằm ngoài dự đoán. Kẻ thù của hắn đã tiến bộ, nhưng hắn cũng vậy, và vượt xa hơn.
“Luyện Khí tầng tám… Ngươi vẫn còn quá yếu ớt,” Lâm Phàm khẽ nhếch mép. Linh lực Nghịch Thiên của hắn đã vượt qua xa những giới hạn của Luyện Khí, chạm đến ngưỡng Trúc Cơ, thậm chí là Kim Đan, dù hắn vẫn che giấu cảnh giới thực sự của mình. Sức mạnh này không thể đo đếm bằng những cấp bậc thông thường. Nó là một sự tồn tại khác biệt.
Hắn đứng dậy, di chuyển sâu hơn vào rừng, hướng về phía tây. Hắn cần một nơi an toàn để hoạt động, một nơi không ai ngờ tới. Rừng Bạch Vân, đúng như tên gọi, quanh năm mây mù bao phủ, ít người lui tới vì có nhiều yêu thú cấp thấp. Nhưng đối với Lâm Phàm hiện tại, những yêu thú đó không còn là mối đe dọa. Chúng chỉ là những bài tập nhỏ để hắn làm quen với sức mạnh mới.
Trong rừng sâu, hắn tìm thấy một hang động nhỏ, kín đáo, ẩn sau một thác nước. Đây là nơi lý tưởng. Hắn bày ra vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và cảnh báo nếu có kẻ xâm nhập. Rồi, hắn bắt đầu kế hoạch của mình.
Kế hoạch đầu tiên là thu thập thông tin chi tiết về Lâm thị. Không chỉ Lâm Khiêm hay Lâm Chấn Vũ, mà cả những trưởng lão, những kẻ đã từng quay lưng lại với cha mẹ hắn. Hắn cũng cần biết về các thế lực liên minh với Lâm thị, đặc biệt là gia tộc Vương thị, kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia và cũng là kẻ đã tiếp tay hãm hại cha mẹ hắn.
Đêm xuống, Lâm Phàm vận dụng Linh lực Nghịch Thiên, biến mình thành một bóng ma lướt qua màn đêm. Hắn không trực tiếp xông vào Bạch Vân Thành, mà ẩn mình trên những cành cây cổ thụ cao nhất, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ thành trì. Hắn quan sát cách các tu sĩ tuần tra, các điểm yếu trong phòng ngự, và cả những con đường bí mật mà hắn từng biết khi còn nhỏ.
Trong lúc quan sát, hắn bắt gặp một cảnh tượng quen thuộc. Một nhóm thanh niên tu sĩ, ăn mặc đồng phục của Lâm thị, đang cười đùa trên một con phố vắng. Một trong số đó là Lâm Hải, một tên tay sai của Lâm Khiêm, kẻ đã từng ném bùn vào hắn khi hắn bị phế đan điền. Sự căm hờn trỗi dậy, nhưng Lâm Phàm kìm nén. Hắn không muốn ra tay quá sớm, không muốn báo động cho kẻ thù.
Nhưng rồi, hắn nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Đó là giọng của Lâm Băng, cô em họ đã từng là bạn thân duy nhất của hắn, người mà hắn tin tưởng. Nàng đang đi cùng Lâm Hải và nhóm người kia, nhưng khuôn mặt nàng lại đầy vẻ lo lắng.
“Sư huynh Lâm Hải, chúng ta thực sự phải làm như vậy sao? Tiểu thư Vương Nguyệt kia… ta nghe nói nàng ta rất độc ác, lại còn là con gái của tộc trưởng Vương thị. Nếu chúng ta mạo phạm nàng ta…” Lâm Băng thì thầm, giọng nói đầy bất an.
Lâm Hải cười khẩy, vỗ vai Lâm Băng: “Tiểu muội đừng lo. Đây là mệnh lệnh của Thiếu chủ Lâm Khiêm. Hắn muốn chúng ta đến Vương phủ để ‘thỉnh’ tiểu thư Vương Nguyệt đến gặp hắn. Nghe nói, Vương Nguyệt đã từ chối lời cầu hôn của Thiếu chủ, khiến hắn mất mặt. Thiếu chủ muốn dạy cho nàng ta một bài học.”
Lời nói của Lâm Hải khiến Lâm Phàm nhíu mày. Vương Nguyệt? Con gái của tộc trưởng Vương thị? Vương thị và Lâm thị vốn là đối thủ, nhưng từ sau cái chết của cha mẹ hắn, hai gia tộc này lại có vẻ hòa hoãn. Bây giờ, Lâm Khiêm lại muốn mạo phạm con gái tộc trưởng Vương thị? Chắc chắn có điều gì đó không đúng.
“Nhưng Vương thị và Lâm thị chúng ta… mối quan hệ đang rất tốt đẹp mà?” Lâm Băng vẫn không yên lòng.
Lâm Hải nhún vai: “Ai mà biết được. Có lẽ là Thiếu chủ muốn thể hiện uy phong. Dù sao, chúng ta cứ làm theo lệnh là được. Đi thôi, đừng để Thiếu chủ đợi lâu.”
Nhóm người Lâm Hải rời đi, hướng về phía Vương phủ. Lâm Phàm vẫn ẩn mình, nhưng trong lòng đã có thêm một nghi vấn. Vương thị và Lâm thị. Hai gia tộc này dường như có một mối liên kết phức tạp hơn hắn tưởng. Cái chết của cha mẹ hắn, liệu có liên quan đến mối quan hệ giữa hai gia tộc này không? Và Linh lực Nghịch Thiên trong hắn, liệu có phải là chìa khóa để giải mã tất cả?
Hắn quyết định theo dõi nhóm Lâm Hải. Đây có thể là cơ hội để hắn không chỉ tìm hiểu về tình hình Lâm thị mà còn về Vương thị, và cả những âm mưu sâu xa hơn. Việc Lâm Khiêm công khai mạo phạm con gái tộc trưởng Vương thị, dù là để thể hiện uy phong, cũng quá lỗ mãng. Trừ khi, có một lý do nào đó hắn chưa biết.
Lâm Phàm lướt đi nhẹ như gió, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Linh lực Nghịch Thiên giúp hắn ẩn mình hoàn hảo, đến mức những tu sĩ Trúc Cơ cũng khó lòng phát hiện. Hắn theo sát nhóm Lâm Hải, giữ một khoảng cách an toàn. Mục tiêu của hắn không phải là cứu Vương Nguyệt, mà là nắm bắt tình hình. Nhưng nếu có cơ hội, hắn cũng không ngại gây rối một chút cho Lâm Khiêm.
Khi đến gần Vương phủ, hắn nhận thấy có điều gì đó bất thường. Vương phủ im ắng đến lạ. Không có tiếng người qua lại, không có ánh đèn rực rỡ như thường lệ của một gia tộc lớn. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí yếu ớt, lẫn lộn giữa sự hoảng loạn và tuyệt vọng, phát ra từ bên trong phủ.
“Có chuyện gì đã xảy ra?” Lâm Phàm thầm nghĩ. Hắn nhìn thấy nhóm Lâm Hải đang do dự trước cổng phủ, có vẻ cũng nhận ra sự bất thường. Một tên đệ tử Lâm thị định gõ cửa, nhưng Lâm Hải ngăn lại.
“Chờ đã,” Lâm Hải nói, vẻ mặt căng thẳng. “Có gì đó không ổn. Vương phủ quá im ắng.”
Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu bên trong Vương phủ, kèm theo một cột lửa bùng lên tận trời. Cùng lúc đó, những tiếng la hét thất thanh và tiếng binh khí chạm nhau vang vọng. Cả nhóm Lâm Hải hoảng sợ lùi lại.
“Cái gì?!” Lâm Hải kêu lên, mặt tái mét. “Vương phủ bị tấn công?”
Lâm Phàm nheo mắt. Đây không phải là một vụ mạo phạm thông thường. Đây là một cuộc tấn công quy mô lớn, và có vẻ như Vương thị đang gặp nguy hiểm thực sự. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn. Liệu có phải Lâm thị đã ra tay trước, hay có một thế lực thứ ba đang lợi dụng tình hình?
Linh lực Nghịch Thiên của hắn cảm nhận được những luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ bên trong Vương phủ, mạnh hơn bất kỳ tu sĩ nào mà hắn từng biết ở Bạch Vân Thành. Những luồng linh khí đó không thuộc về Lâm thị. Chúng mang theo một sự tàn bạo, lạnh lẽo, hoàn toàn xa lạ.
“Đây không phải là cuộc chiến giữa hai gia tộc đơn thuần,” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Có kẻ khác đang nhúng tay vào.”
Hắn không còn do dự. Mặc dù mục tiêu của hắn là Lâm thị, nhưng sự xuất hiện của một thế lực bí ẩn khác đã làm phức tạp thêm mọi chuyện. Hắn cần phải vào trong, không phải để cứu Vương thị, mà để tìm kiếm thông tin, để hiểu rõ hơn về bức tranh toàn cảnh đang diễn ra ở Bạch Vân Thành, và có lẽ, để tìm ra manh mối về nguồn gốc thực sự của Linh lực Nghịch Thiên và cái chết của cha mẹ hắn. Con đường Nghịch Thiên của hắn, vừa mới bắt đầu, đã chứng kiến một sự kiện vượt quá sức tưởng tượng của phàm nhân.
Hắn không xông vào cửa chính. Thay vào đó, hắn lướt dọc theo bức tường cao ngất của Vương phủ, tìm kiếm một điểm yếu, một lối đi bí mật. Với Linh lực Nghịch Thiên, việc vượt qua những chướng ngại vật này dễ như trở bàn tay. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi bên trong, bởi vì hắn biết, Bạch Vân Thành không chỉ là nơi báo thù, mà còn là cánh cửa đầu tiên mở ra một thế giới rộng lớn hơn, nơi những âm mưu và bí mật còn sâu xa hơn nhiều.
Màn đêm dày đặc nuốt chửng bóng dáng hắn, chỉ để lại một thoáng rung động trong không khí, như một lời cảnh báo cho những kẻ đang thao túng số phận của vùng đất này. Kẻ Nghịch Thiên đã trở lại.