Nghịch Thiên
Chương 30
Lâm Hiên đứng thẳng người, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể đang reo vang như một bản hùng ca. Linh khí không còn là những sợi tơ mỏng manh mà là những dòng sông cuồn cuộn chảy trong đan điền, mạnh mẽ và thuần khiết hơn gấp bội. Sự lột xác này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về tinh thần. Cái cảm giác yếu đuối, tuyệt vọng đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự tự tin ngút trời, là ý chí sắt đá có thể nghiền nát mọi chướng ngại.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm chặt. Một luồng khí lưu vô hình từ đầu ngón tay tỏa ra, khiến không khí xung quanh hơi vặn vẹo. Đây không phải là cảnh giới cao siêu gì, nhưng với Lâm Hiên của trước kia, đây là điều không tưởng. Hắn đã đột phá, không chỉ một mà là nhiều cấp độ liên tiếp trong một thời gian ngắn ngủi. Mọi gông xiềng của “phế vật” đã bị đập tan, giờ đây hắn là một tân sinh cường giả, một hạt giống nghịch thiên vừa nảy mầm.
Ánh mắt hắn dừng lại trên cổ tay mình. Một vết sẹo mờ hình giọt nước, nơi hắn đã vô tình chạm vào viên ngọc bội cổ xưa trong lúc tuyệt vọng. Viên ngọc bội đó, sau khi hắn hấp thụ linh khí từ linh tuyền, đã hoàn toàn dung hợp vào cơ thể, trở thành một phần của hắn. Nó không còn là vật phẩm hữu hình, mà là một cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ tay, kết nối với đan điền, như một suối nguồn bất tận của linh khí. Hắn thử tập trung ý chí, linh khí trong cơ thể lập tức cuộn trào mạnh mẽ hơn, dường như viên ngọc bội vô hình này có thể thúc đẩy tốc độ vận chuyển và hấp thu linh khí của hắn lên một tầm cao mới. Hắn không biết nó là gì, nhưng hắn biết, đây chính là cơ duyên nghịch thiên đã thay đổi số phận hắn.
“Thiên Mệnh? Phế vật?” Lâm Hiên lẩm bẩm, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh, chỉ là một trò cười.”
Hắn bước ra khỏi miệng hang động. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi khu rừng già, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại, hoàn toàn đối lập với không khí chết chóc và tuyệt vọng mà hắn từng trải qua. Cảm giác được sống, được hít thở khí trời tự do, thật đáng quý.
Nơi đây vẫn là vùng núi hoang vắng gần biên giới của Thanh Vân Quốc, cách xa các thành trấn lớn. Đây là nơi hắn đã bị truy sát, bị ném xuống vực sâu, tưởng chừng đã mất mạng. Giờ đây, hắn trở lại, không phải với thân phận kẻ bại trận, mà là một kẻ lột xác, sẵn sàng cho cuộc phục thù.
Việc đầu tiên hắn cần làm là tìm kiếm thông tin. Hắn cần biết ai đã ra tay với gia đình mình, ai đã hãm hại hắn. Mặc dù trong lòng đã có đáp án, nhưng hắn cần chứng cứ, cần nắm rõ tình hình hiện tại. Các thế lực cường đại như Lâm gia hay Trần gia, dù ở tiểu thế giới này, cũng có mạng lưới thông tin rộng lớn. Hắn cần thận trọng, không thể hành động bốc đồng.
Lâm Hiên vận dụng khinh công, thân pháp trở nên nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn rất nhiều. Hắn lướt đi giữa những tán cây, gần như không gây ra tiếng động. Mọi giác quan của hắn đều được tăng cường, hắn có thể nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót líu lo, thậm chí là tiếng lá rơi nhẹ nhàng từ xa. Đây là một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn có thể cảm nhận bằng tất cả tâm hồn.
Hắn đi về phía Đông, nơi có một thị trấn nhỏ tên là Lạc Dương, cách đây vài trăm dặm. Đó là một nơi sầm uất hơn những thôn làng nhỏ, nơi hắn có thể thu thập tin tức mà không quá lộ liễu. Hắn đã từng đến đó vài lần cùng cha, nên đường đi cũng không xa lạ gì.
Khi mặt trời dần ngả về Tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lâm Hiên đã đi được một quãng đường khá xa. Hắn cảm thấy đói, nhưng với linh khí dồi dào trong cơ thể, cảm giác đói khát không còn là vấn đề lớn. Tuy nhiên, để duy trì sự sống và không làm kinh động đến người khác, hắn vẫn cần ăn uống.
Bỗng nhiên, một mùi hương tanh tưởi xộc vào mũi hắn. Linh Hiên lập tức dừng lại, ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp. Giác quan nhạy bén của hắn cảnh báo nguy hiểm. Một nhóm người đang tiến lại gần, tiếng bước chân thô kệch và tiếng cười nói ồn ào phá tan sự yên tĩnh của rừng chiều.
“Đại ca, lão già đó đúng là cứng đầu, không chịu giao ra miếng ngọc bội đó.” Một giọng nói khàn khàn cất lên.
“Hừ, không giao cũng phải giao! Đám người Lâm gia đã ra giá cao, chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ này. Dù có lục tung cái thôn đó lên, cũng phải tìm ra!” Một giọng khác, có vẻ là kẻ cầm đầu, gằn giọng. “Mau lên, chúng ta phải trở về giao hàng trước khi trời tối hẳn. Đám phế vật đó có vẻ đã bị Lâm gia xử lý hết rồi, chẳng còn ai dám ngáng đường đâu.”
Lâm Hiên nghe rõ từng lời nói. Lâm gia! Ngọc bội! Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Những kẻ này… có lẽ là những tên tay sai đã tham gia vào việc truy sát gia đình hắn, hoặc ít nhất là có liên quan đến âm mưu của Lâm gia. Chúng nhắc đến “đám phế vật đó”, chắc chắn là ám chỉ những người thân của hắn và những người vô tội bị liên lụy.
Hắn đếm được năm tên, tất cả đều là những kẻ du côn, tu vi không quá cao, chỉ ở tầm Luyện Thể sơ kỳ, trung kỳ. Trước đây, với thân phận phế vật, hắn sẽ phải bỏ chạy hoặc cầu xin. Nhưng bây giờ thì khác. Ánh mắt Lâm Hiên lóe lên tia lạnh lẽo.
“Đã đến lúc kiểm tra thành quả tu luyện của mình rồi.” Hắn nghĩ thầm.
Lâm Hiên không vội vàng xông ra. Hắn lắng nghe cuộc nói chuyện của chúng. Chúng đang bàn tán về một thôn làng nhỏ gần đây, nơi chúng vừa cướp bóc và tìm kiếm một thứ gì đó. Có vẻ như chúng đang làm việc cho Lâm gia, thực hiện một nhiệm vụ bẩn thỉu nào đó.
Khi chúng tiến đến gần hơn, Lâm Hiên quyết định ra tay. Hắn không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì nữa từ những kẻ dơ bẩn này.
Hắn lao ra khỏi bụi cây, thân pháp nhanh như chớp. Tên đứng đầu, một gã to lớn với khuôn mặt đầy sẹo, chưa kịp phản ứng đã thấy một bóng người lao đến.
“Ai!” Gã hét lên, nhưng đã quá muộn.
Lâm Hiên không nói một lời. Hắn tung ra một quyền. Cú đấm mang theo linh khí cuồn cuộn, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp. “Phập!” Một tiếng động nặng nề vang lên. Tên cầm đầu chưa kịp rút binh khí đã bị một đấm trúng ngực, toàn thân bay ngược ra sau, đập mạnh vào thân cây cổ thụ rồi ngã gục xuống đất, ngực lõm sâu, hơi thở đứt quãng.
Bốn tên còn lại kinh hãi tột độ. Chúng chỉ thấy một bóng đen lướt qua, rồi đại ca của chúng đã nằm đo ván. Chúng vội vàng rút binh khí, dao găm, kiếm cùn, run rẩy chĩa về phía Lâm Hiên.
“Ngươi… ngươi là ai?” Một tên lắp bắp, khuôn mặt tái mét.
Lâm Hiên không trả lời. Hắn lướt tới, chỉ sử dụng tay không. Hắn đã lĩnh ngộ được sự tinh diệu của võ học cơ bản, kết hợp với linh khí cường đại, mỗi động tác của hắn đều mang theo uy lực kinh người. Một tên vung kiếm chém tới, Lâm Hiên nghiêng người né tránh dễ dàng, sau đó một cước đá thẳng vào cằm tên đó. “Rắc!” Tiếng xương gãy giòn tan, tên đó bay lên không trung, răng văng tứ tung, rồi rơi xuống bất tỉnh.
Hai tên còn lại hoảng loạn. Chúng nhận ra kẻ trước mặt không phải là người chúng có thể đối phó. Tu vi của hắn vượt xa chúng quá nhiều. Chúng quay đầu bỏ chạy, ý định trốn thoát.
“Muốn chạy sao?” Lâm Hiên nhếch mép. Thân pháp của hắn nhanh hơn chúng gấp bội. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã chặn đường một tên. Tên đó hoảng sợ vung dao chém loạn xạ. Lâm Hiên khẽ vặn người, tóm lấy cổ tay hắn, sau đó bẻ ngược lại. “Aaa!” Tên cướp gào thét thảm thiết, cánh tay bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn. Lâm Hiên không buông tha, hắn tung một chưởng vào lưng tên đó, khiến hắn ngã úp mặt xuống đất, máu tươi trào ra từ miệng.
Tên cuối cùng đã chạy được một đoạn khá xa, nhưng Lâm Hiên không hề nao núng. Hắn thu mình lại, sau đó bật nhảy. Thân ảnh hắn như một mũi tên xé gió, vượt qua khoảng cách mười mấy trượng trong chớp mắt. “Bịch!” Hắn đáp xuống ngay trước mặt tên cướp, chặn đứng đường đi của hắn.
Tên cướp tuyệt vọng quỳ sụp xuống, van xin: “Tha mạng… tha mạng cho ta… ta không biết gì hết!”
Lâm Hiên lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi có biết Lâm gia đang muốn tìm thứ gì không? Ngươi có biết ai đã ra lệnh cho các ngươi đi cướp bóc không?”
Tên cướp run rẩy, ngẩng đầu nhìn Lâm Hiên, ánh mắt đầy sợ hãi. “Ta… ta chỉ là được thuê… ta không biết nhiều… chỉ biết là Lâm gia phái người đi tìm một miếng ngọc bội cổ xưa… nói là liên quan đến một bí mật gì đó…”
Ngọc bội? Lâm Hiên nhíu mày. Chẳng lẽ thứ mà hắn dung hợp vào cơ thể lại là thứ mà Lâm gia đang tìm kiếm? Điều này càng củng cố thêm suy đoán của hắn về sự liên quan của Lâm gia đến cái chết của gia đình hắn.
“Cụ thể là ai của Lâm gia?” Lâm Hiên gằn giọng, sát khí tỏa ra khiến tên cướp run lên bần bật.
“Là… là Lâm Thanh! Trưởng lão của Lâm gia!” Tên cướp vội vàng khai ra. “Hắn… hắn nói đó là vật phẩm của một chi nhánh phản bội, phải thu hồi lại!”
Lâm Thanh! Cái tên này Lâm Hiên không còn xa lạ gì. Hắn là một trong những trưởng lão quyền lực nhất của Lâm gia, và cũng là kẻ luôn khinh miệt chi nhánh của cha hắn, thường xuyên gây khó dễ. Giờ đây, hắn ta lại là người đứng sau vụ việc này. Mọi thứ dần trở nên rõ ràng.
Lâm Hiên không nói thêm gì nữa. Hắn thu lại sát khí, không muốn giết chết tên cướp này ngay lập tức. Hắn cần giữ lại một ít thông tin, hoặc để hắn làm chim mồi.
Hắn quay lưng bỏ đi, để lại tên cướp đang co quắp trên mặt đất, toàn thân run rẩy, một phần vì đau đớn, một phần vì sợ hãi tột độ.
Lâm Hiên tiếp tục hành trình đến Lạc Dương trấn. Trận chiến đầu tiên này đã cho hắn thấy sức mạnh mới của mình. Hắn đã không còn là phế vật, hắn có thể đối phó với những kẻ đã từng áp bức hắn. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Lâm gia là một thế lực lớn, đứng sau Lâm Thanh còn có những kẻ khác. Cuộc báo thù của hắn sẽ không dễ dàng.
Ánh trăng đã lên cao, soi sáng con đường mòn. Trong lòng Lâm Hiên, ngọn lửa thù hận bùng cháy mạnh mẽ, nhưng cũng được kiểm soát bởi lý trí. Hắn không còn là thiếu niên bốc đồng. Hắn đã trải qua sinh tử, đã lột xác. Mục tiêu của hắn không chỉ là báo thù, mà còn là chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân hoàn toàn có thể nghịch chuyển lại dòng chảy của số phận, phá vỡ mọi xiềng xích của “Thiên”.
Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó bắt đầu vươn mình mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với bão tố.