Nghịch Thiên
Chương 28
Cảm giác hưng phấn từ trận chiến vừa qua vẫn còn vương vấn trong từng mạch máu, thôi thúc Lâm Hiên. Lửa Nghịch Thiên trong lồng ngực hắn không chỉ cháy mà còn bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi nghi ngờ, mọi sự yếu hèn từng bám víu lấy hắn. Hắn không còn là Lâm Hiên của ngày xưa, kẻ luôn bị định kiến “phế vật” đè nén. Giờ đây, hắn là một chiến binh, một kẻ mang trong mình ý chí không khuất phục, dám chiến đấu và khao khát thay đổi số phận.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh nhưng tinh khiết trong Hắc Long Lâm len lỏi vào phổi, làm dịu đi sự mệt mỏi sau cuộc chiến. Dù đã chiến thắng, hắn vẫn chưa thể thả lỏng hoàn toàn. Hắc Long Lâm, cái tên đã nói lên tất cả, nơi đây ẩn chứa vô vàn hiểm nguy nhưng cũng tiềm tàng những cơ duyên kinh người. Và hắn, Lâm Hiên, sẽ không ngần ngại dấn thân.
Bàn tay hắn vô thức chạm vào túi trữ vật. Một luồng ấm áp quen thuộc lan tỏa từ mảnh ngọc bội bên trong, không chỉ là hơi ấm vật lý mà còn là một cảm giác kỳ lạ, như một lời mời gọi, một sự dẫn đường vô hình. Kể từ khi có được nó, mảnh ngọc bội này đã nhiều lần cứu hắn thoát khỏi hiểm nguy, và giờ đây, nó dường như đang chỉ cho hắn một con đường mới, sâu hơn vào bí ẩn của khu rừng.
“Đi thôi,” Lâm Hiên thì thầm, ánh mắt kiên định. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng hắn tin vào trực giác của mình, tin vào sức mạnh mà mảnh ngọc bội mang lại, và hơn hết, tin vào ý chí “Nghịch Thiên” đang sôi sục trong huyết quản.
Hắn tiếp tục cuộc hành trình, bước chân vững chãi hơn, mỗi bước đi đều mang theo sự cẩn trọng của một thợ săn và sự quyết đoán của một kẻ tìm kiếm vận mệnh. Càng đi sâu vào Hắc Long Lâm, khung cảnh xung quanh càng trở nên hoang sơ và cổ kính. Những thân cây cao vút, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một tán cây xanh biếc khổng lồ, che khuất gần hết ánh mặt trời. Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn, mang theo mùi của đất mục, rêu phong và một chút hương thơm ngọt ngào của những loài thực vật kỳ lạ.
Linh khí trong không khí cũng trở nên đậm đặc hơn rõ rệt. Những dòng linh khí mỏng manh bên ngoài giờ đây đã tụ lại thành từng luồng, từng sợi, len lỏi qua các khe đá, bám vào những tán lá cổ thụ. Đây đó, Lâm Hiên có thể nhìn thấy những đóa hoa tỏa sáng lập lòe trong bóng tối, những phiến lá rực rỡ sắc màu không giống bất kỳ loài cây nào hắn từng biết. Hắn biết, những thực vật này đều được linh khí nuôi dưỡng, và chúng thường là dấu hiệu của những khu vực linh khí dồi dào, nơi mà các linh thú cũng thường lui tới.
Tiếng chim hót líu lo bên ngoài giờ đây đã thay bằng những âm thanh trầm đục, vang vọng của rừng sâu: tiếng gầm gừ xa xăm của một loài linh thú nào đó, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối ẩn mình, và cả tiếng lá cây xào xạc như có ai đó đang di chuyển trong bóng tối. Lâm Hiên giữ chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí. Tâm trí hắn tập trung cao độ, mọi giác quan đều được mở rộng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào có thể ập đến.
Mảnh ngọc bội trong túi trữ vật của hắn bắt đầu rung lên nhè nhẹ, rồi mạnh dần, như một nhịp đập của trái tim đang hối hả. Luồng ấm áp giờ đây không chỉ là hơi ấm mà còn là một lực kéo vô hình, mạnh mẽ định hướng hắn. Lâm Hiên biết, hắn đang đến gần mục tiêu. Hắn đi theo sự dẫn dắt của mảnh ngọc bội, xuyên qua một vạt cây cổ thụ rậm rạp, băng qua một con suối nhỏ với làn nước trong vắt, rồi dừng lại trước một vách đá phủ đầy rêu phong.
Vách đá trông bình thường, nhưng mảnh ngọc bội lại rung động dữ dội nhất ở đây, gần như muốn thoát ra khỏi túi trữ vật. Lâm Hiên đưa tay chạm vào vách đá. Một luồng linh khí lạnh lẽo nhưng tinh khiết ập vào lòng bàn tay hắn, khác hẳn với linh khí ôn hòa bên ngoài. Hắn biết, có thứ gì đó ẩn giấu phía sau.
Đột nhiên, một tiếng gầm rống vang dội từ phía sau vách đá, một luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi tanh tưởi ập đến. Từ một khe nứt nhỏ trên vách đá, một đôi mắt vàng rực sáng lên trong bóng tối, nhìn thẳng vào Lâm Hiên với vẻ hung tợn. Ngay sau đó, một con linh thú khổng lồ lao ra, thân hình nó phủ đầy lớp vảy màu xanh sẫm, đôi cánh dơi rộng lớn và móng vuốt sắc như dao. Đó là một Hắc Lân Báo, một loài linh thú hung tợn và cực kỳ hiếm gặp trong Hắc Long Lâm, thường chỉ xuất hiện ở những khu vực linh khí cực kỳ dồi dào. Khí tức của nó mạnh mẽ, rõ ràng đã đạt tới cấp độ Hậu Kỳ Luyện Khí, thậm chí còn mạnh hơn một chút so với tên cường giả hắn vừa đối phó.
“Hừm, quả nhiên không dễ dàng.” Lâm Hiên cười nhạt, nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc đối đầu mới. Mảnh ngọc bội dẫn hắn đến đây, và con Hắc Lân Báo này rõ ràng là kẻ canh giữ bí mật đằng sau vách đá.
Hắc Lân Báo không cho hắn thời gian suy nghĩ. Nó gầm lên một tiếng nữa, thân hình khổng lồ lao vút tới, móng vuốt sắc bén xé tan không khí, tạo ra những vết rách vô hình trên mặt đất. Lâm Hiên nhanh nhẹn lùi lại, rút ra thanh kiếm đã được hắn rèn luyện qua biết bao trận chiến. Thanh kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới tán cây.
“Cửu Chuyển Kiếm Quyết!” Hắn quát khẽ, thân pháp như gió lướt, tránh né đòn tấn công đầu tiên của Hắc Lân Báo. Kiếm chiêu của hắn không hoa mỹ nhưng sắc bén và ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Hắn không chọn đối đầu trực diện với sức mạnh của con báo, mà tìm cách khai thác tốc độ và sự linh hoạt của bản thân.
Hắc Lân Báo tuy mạnh mẽ nhưng thân hình lại có vẻ hơi cồng kềnh trong không gian hẹp. Lâm Hiên liên tục di chuyển, như một bóng ma lướt qua dưới bụng con báo, bên hông và phía sau, để lại những vết kiếm nông sâu trên lớp vảy cứng rắn của nó. Máu xanh sẫm rịn ra, nhưng Hắc Lân Báo dường như không cảm thấy đau đớn, ngược lại, sự hung tợn của nó càng tăng lên.
Nó phun ra một luồng khí độc màu đen, mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa. Lâm Hiên nhanh chóng bịt mũi, vận chuyển linh khí bao quanh cơ thể để chống lại độc tính. Hắn biết, nếu bị trúng độc, hắn sẽ gặp nguy hiểm lớn. Hắn cần phải kết thúc trận chiến này nhanh chóng.
“Không thể tiếp tục kéo dài!” Lâm Hiên nghiến răng. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ mảnh ngọc bội trong túi trữ vật đang dâng lên mạnh mẽ, như muốn hòa nhập vào cơ thể hắn. Đây là một cơ hội.
Hắn lùi lại một bước lớn, dồn toàn bộ linh khí vào thanh kiếm, đồng thời kích hoạt một phần năng lượng từ mảnh ngọc bội. Một luồng ánh sáng đỏ thẫm bùng lên từ lưỡi kiếm, bao phủ bởi một khí thế sắc bén và hung hãn chưa từng có. Đây là sức mạnh mà hắn chỉ có thể thi triển khi thực sự bị dồn vào đường cùng, một sự bùng nổ vượt qua giới hạn của bản thân.
“Nghịch Thiên Trảm!”
Hắn vung kiếm, một đường kiếm quang rực rỡ xé toạc bóng tối, không còn là những chiêu thức thông thường mà là một sự bộc phát của ý chí Nghịch Thiên. Kiếm quang lao thẳng vào điểm yếu trên cổ của Hắc Lân Báo, nơi lớp vảy mỏng nhất.
Một tiếng rống thê lương vang lên. Kiếm quang xuyên thủng lớp vảy, cắt đứt một mảng lớn huyết quản và cơ bắp. Thân hình khổng lồ của Hắc Lân Báo loạng choạng, rồi đổ sập xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, bụi bay mù mịt. Đôi mắt vàng rực của nó dần dần lụi tắt.
Lâm Hiên thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hắn đã thắng, nhưng cũng đã tiêu hao gần hết linh khí. Trận chiến này đã đẩy hắn đến giới hạn, nhưng cũng cho hắn thêm một bài học quý giá về việc khai thác sức mạnh tiềm ẩn của bản thân.
Mảnh ngọc bội trong túi trữ vật giờ đây phát ra ánh sáng rực rỡ, không còn là ấm áp mà là một sự chấn động mãnh liệt. Nó gần như muốn thoát ra khỏi túi trữ vật, chỉ thẳng vào vách đá phía sau con Hắc Lân Báo. Lâm Hiên đi tới, chạm vào vách đá một lần nữa. Lần này, hắn không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa, mà là một luồng linh khí tinh thuần đang từ từ tan chảy, hé lộ một khe nứt lớn hơn, đủ để một người đi vào.
Bên trong, không gian mở ra một cách bất ngờ. Đây là một hang động tự nhiên rộng lớn, nhưng lại được bao phủ bởi một thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, phát ra từ những tinh thể pha lê lấp lánh trên vách động. Không khí bên trong vô cùng trong lành, linh khí đậm đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lơ lửng như những sợi tơ bạc. Ở trung tâm hang động, có một hồ nước nhỏ, nước trong suốt như pha lê, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Đây chính là một linh tuyền!
Điều làm Lâm Hiên kinh ngạc nhất là phía trên linh tuyền, có một bệ đá cổ kính, và trên bệ đá đó, một mảnh ngọc bội khác, giống hệt mảnh ngọc bội trong tay hắn, đang phát ra ánh sáng rực rỡ. Ngay khi Lâm Hiên bước vào, mảnh ngọc bội trong túi trữ vật của hắn tự động bay ra, lơ lửng giữa không trung, rồi từ từ bay về phía mảnh ngọc bội trên bệ đá.
Hai mảnh ngọc bội chạm vào nhau, không có tiếng động lớn, chỉ có một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, bao trùm toàn bộ hang động. Sau đó, chúng từ từ hòa nhập vào nhau, như thể chúng vốn là một. Khi ánh sáng dịu đi, một khối ngọc bội hoàn chỉnh, toát ra vẻ cổ kính và quyền năng vô hạn, lơ lửng trên bệ đá, phát ra những gợn sóng năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, cao cấp hơn.
Lâm Hiên cảm thấy toàn thân chấn động. Hắn không thể rời mắt khỏi khối ngọc bội. Một luồng cảm giác quen thuộc, như máu mủ ruột thịt, dâng lên trong lòng. Hắn biết, đây chính là “vật phẩm nghịch thiên” mà hắn đã tìm kiếm, thứ sẽ thay đổi vận mệnh của hắn.
Khối ngọc bội bắt đầu phát ra những tia sáng, chiếu thẳng vào linh tuyền bên dưới. Nước trong linh tuyền sôi sục, những bọt khí mang theo linh khí tinh thuần không ngừng trào lên, tạo thành một xoáy nước nhỏ. Từ xoáy nước đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, mang theo một chút khí tức cổ xưa, bắt đầu lan tỏa khắp hang động.
Lâm Hiên hiểu ngay. Đây không chỉ là một linh tuyền bình thường, mà là một nơi được khối ngọc bội kích hoạt, một cơ duyên có thể giúp hắn đột phá, tôi luyện cơ thể và linh hồn. Đây là cơ hội để “hạt giống Nghịch Thiên” trong hắn thực sự nảy mầm, phát triển. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm bản thân, muốn hòa mình vào luồng năng lượng đó.
Không chần chừ, Lâm Hiên bước tới bên linh tuyền, ngồi xuống trong tư thế tĩnh tọa. Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng thuần túy từ khối ngọc bội và linh tuyền đang bao bọc lấy hắn. Con đường phía trước còn dài, nhưng với cơ duyên này, hắn sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với mọi thử thách, để từng bước lật đổ mọi quy tắc, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.