Nghịch Thiên
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:56:43 | Lượt xem: 3

Ánh trăng cuối cùng cũng lặn sâu về phía tây, nhường chỗ cho vầng dương mỏng manh hé rạng nơi chân trời. Sương đêm giăng mắc khắp Hắc Long Lâm, phủ lên những tán cây cổ thụ một màu trắng bạc huyền ảo. Trong căn nhà gỗ nhỏ bé nép mình bên rìa rừng, một bóng người lặng lẽ đứng dậy. Lâm Hiên hít sâu một hơi khí lạnh, cảm nhận sự ẩm ướt, mờ ảo của buổi sớm mai thấm vào tận xương tủy.

Hắn nhìn quanh căn phòng đơn sơ, nơi đã che chở hắn suốt những năm tháng bị ruồng bỏ. Một cái bàn gỗ ọp ẹp, một chiếc giường cứng nhắc, vài món đồ dùng cũ kỹ. Không có gì đáng giá, cũng chẳng có gì lưu luyến. Điều duy nhất khiến hắn nán lại, chính là ký ức về nụ cười hiền hậu của mẫu thân, về ánh mắt đầy hy vọng của phụ thân trước khi họ rời xa hắn mãi mãi. Nhưng giờ đây, những ký ức đó không còn là xiềng xích, mà là động lực, là ngọn lửa cháy âm ỉ thúc giục hắn tiến về phía trước.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào Cổ Ngọc Phù đang ẩn mình dưới lớp áo. Một luồng khí tức ấm áp, cổ xưa khẽ truyền tới, như một lời động viên thầm lặng. Kể từ khi hấp thu được một phần năng lượng từ nó và thức tỉnh dòng huyết mạch bí ẩn trong cơ thể, Lâm Hiên đã không còn là phế vật của Lôi Gia. Hắn đã có sức mạnh, có cơ hội để thay đổi tất cả.

Tải trọng trên lưng hắn không nhiều: một túi vải nhỏ đựng vài bộ y phục cũ, chút lương khô, và một con dao găm cùn mà hắn đã mài sắc lại trong đêm. Hắn biết, hành trang quan trọng nhất của mình không phải là vật chất, mà là ý chí kiên định và khát khao nghịch chuyển số phận.

Bước chân ra khỏi cửa, Lâm Hiên không quay đầu lại. Hắn không cần phải nhìn lại một quá khứ đầy tủi nhục, bởi tương lai đang vẫy gọi, một tương lai mà hắn sẽ tự tay mình viết nên. Màn sương dày đặc bao phủ lối đi mòn, khiến cảnh vật trở nên mịt mờ, nhưng trong tâm trí hắn, con đường phía trước lại hiện rõ mồn một.

Hắc Long Lâm. Cái tên đã khiến bao người run sợ, nhưng với Lâm Hiên, nó lại là cánh cổng dẫn đến thế giới rộng lớn hơn. Những truyền thuyết về yêu thú hung hãn, về bẫy rập chết người, về những linh dược hiếm có ẩn sâu trong rừng đã được người dân trong trấn kể đi kể lại. Trước đây, hắn chỉ dám quanh quẩn ở rìa rừng để kiếm củi, nhưng giờ đây, hắn sẽ tiến sâu vào lòng nó, đối mặt với mọi hiểm nguy.

Khi những bước chân đầu tiên của hắn lún sâu vào thảm lá mục nát, âm thanh xào xạc của khu rừng như một lời chào đón đầy bí ẩn. Ánh sáng mặt trời vẫn chưa xuyên qua được những tầng tán lá dày đặc, khiến không gian chìm trong một thứ bóng tối mờ ảo. Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục, và một mùi hương hoang dã, tanh nồng đặc trưng của rừng già xộc vào cánh mũi. Lâm Hiên siết chặt con dao găm, toàn bộ giác quan căng lên đến cực hạn.

Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho những cuộc đối đầu, nhưng sự tĩnh lặng ban đầu của khu rừng lại khiến hắn càng thêm đề phòng. Sự im ắng này không phải là bình yên, mà là điềm báo của một mối hiểm nguy tiềm tàng. Bất cứ lúc nào, một con yêu thú cũng có thể lao ra từ lùm cây, hoặc một cạm bẫy thiên nhiên có thể nuốt chửng hắn.

Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận dòng chảy ấm áp, mạnh mẽ. So với trước đây, khi đan điền bị phế, hắn yếu ớt và bất lực, giờ đây, hắn có cảm giác như mình đã nắm giữ được một phần sức mạnh của tự nhiên. Dù chỉ là sơ cấp, nhưng nó đủ để hắn tự tin đối mặt với những thử thách đầu tiên.

Một tiếng động nhỏ xẹt qua lùm cây phía trước. Lâm Hiên lập tức dừng lại, nín thở. Hắn ẩn mình sau một thân cây cổ thụ, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Một con Thổ Thử tinh, một loại yêu thú cấp thấp, thân hình to lớn hơn chuột bình thường gấp đôi, lông xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu, đang đánh hơi tìm kiếm thức ăn. Nó có hàm răng sắc nhọn và móng vuốt cứng cáp, đủ để gây ra vết thương nghiêm trọng cho một phàm nhân.

Đối với Lâm Hiên trước đây, Thổ Thử tinh là một mối đe dọa. Nhưng giờ đây, hắn đã khác. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh lực trong người, rồi đột ngột mở bừng mắt. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đáy mắt hắn. Hắn không chọn cách tấn công trực diện, mà lợi dụng địa hình.

Hắn nhẹ nhàng ném một viên đá nhỏ về phía đối diện, tạo ra tiếng động. Con Thổ Thử tinh cảnh giác quay đầu, nhưng Lâm Hiên đã như một cơn gió, lướt qua nó từ phía sau. Con dao găm sắc lẹm xẹt qua cổ họng của nó trước khi nó kịp phản ứng. Một tiếng rít yếu ớt, rồi cơ thể con yêu thú đổ gục xuống, máu tươi thấm đỏ thảm lá.

Lâm Hiên không hề nao núng. Hắn rút dao ra, lau sạch máu vào lá cây. Đây không phải là lần đầu tiên hắn giết chóc, nhưng là lần đầu tiên hắn làm điều đó với một yêu thú, với sự tự tin của một người tu luyện. Hắn cảm thấy một sự thay đổi nhỏ trong khí chất của mình, một sự lạnh lùng, quyết đoán hơn.

Hắn kiểm tra thi thể Thổ Thử tinh, lấy ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn và một ít lông cứng. Dù chỉ là yêu thú cấp thấp, nhưng những bộ phận này vẫn có thể bán được chút tiền ở thị trấn hoặc dùng làm nguyên liệu chế tạo đơn giản. Đây là kinh nghiệm đầu tiên của hắn trong việc sinh tồn ở thế giới tu luyện, nơi mọi thứ đều có giá trị.

“Cổ Ngọc Phù…” Hắn thầm thì, khẽ chạm vào miếng ngọc trong áo. Nó vẫn ấm áp, nhưng không có phản ứng đặc biệt nào với việc hắn giết yêu thú. Có lẽ, sức mạnh của nó còn vượt xa những gì hắn có thể tưởng tượng, và nó không quan tâm đến những trận chiến nhỏ nhặt như thế này.

Hắn tiếp tục hành trình, thận trọng hơn sau cuộc chạm trán đầu tiên. Càng đi sâu vào rừng, cây cối càng trở nên rậm rạp, ánh sáng càng yếu ớt. Những thân cây to lớn, mục nát, phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, tạo nên một mê cung tự nhiên. Tiếng chim muông không còn líu lo mà thay vào đó là những tiếng gầm gừ, tiếng xào xạc bí ẩn vọng lại từ xa.

Hắn bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của linh khí trong rừng. Dù vẫn còn loãng, nhưng rõ ràng là đậm đặc hơn nhiều so với khu vực hắn sinh sống. Điều này chứng tỏ Hắc Long Lâm không chỉ là nơi ẩn chứa yêu thú, mà còn là nơi có thể tìm thấy cơ duyên tu luyện.

Đột nhiên, một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng bay tới. Lâm Hiên dừng lại, hít nhẹ. Mùi hương này không giống bất kỳ loài hoa dại nào hắn từng biết. Nó tinh khiết, dễ chịu, và có một chút gì đó khiến linh lực trong cơ thể hắn khẽ rung động.

Hắn men theo mùi hương, càng lúc càng đi sâu vào một khu vực thung lũng nhỏ, nơi ánh sáng mặt trời có vẻ xuyên qua được nhiều hơn. Ở đó, bên một dòng suối nhỏ trong vắt, một khóm thảo dược màu xanh biếc đang nở rộ. Mỗi chiếc lá đều tỏa ra một quầng sáng mờ nhạt, và trên đỉnh mỗi bông hoa là một giọt sương long lanh như ngọc.

“Linh Thảo Tiên Lộ…” Lâm Hiên thốt lên, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Hắn đã từng đọc qua trong một cuốn sách cũ nát mà mình vô tình tìm được. Đây là một loại linh thảo cấp thấp, nhưng cực kỳ quý hiếm ở vùng đất cằn cỗi này, có tác dụng củng cố kinh mạch, tăng cường linh lực. Một cây Linh Thảo Tiên Lộ có thể bán được một gia sản nhỏ ở trấn nhỏ của hắn.

Nhưng sự xuất hiện của linh thảo thường đi kèm với sự canh giữ của yêu thú. Lâm Hiên cảnh giác quét mắt xung quanh. Không có dấu hiệu của bất kỳ yêu thú nào, nhưng hắn vẫn không dám khinh suất. Hắn đi vòng quanh khóm linh thảo, kiểm tra từng gốc cây, từng tảng đá.

Cuối cùng, hắn phát hiện ra. Một con Rắn Lục Độc, thân hình to bằng cổ tay, dài hơn một mét, đang cuộn mình dưới một tảng đá gần đó, đôi mắt màu vàng độc địa đang theo dõi hắn. Nó không di chuyển, chỉ im lặng chờ đợi con mồi đến gần.

Đây là một thử thách khác. Rắn Lục Độc tuy không phải yêu thú mạnh mẽ, nhưng nọc độc của nó có thể khiến phàm nhân chết ngay lập tức, và ngay cả tu sĩ cấp thấp cũng phải chịu đau đớn cùng cực. Lâm Hiên không có thuốc giải độc, vì vậy hắn phải cực kỳ cẩn thận.

Hắn từ từ rút dao găm ra. Lần này, hắn không thể hành động nhanh gọn như với Thổ Thử tinh. Con rắn rất nhạy cảm với rung động và chuyển động. Hắn tập trung tinh thần, dồn linh lực vào cánh tay. Hắn muốn một đòn dứt điểm.

Hắn lùi lại một bước, giả vờ như muốn bỏ đi. Con Rắn Lục Độc vẫn không nhúc nhích, đôi mắt vàng khè vẫn dán chặt vào hắn. Lâm Hiên đột ngột xoay người, lao tới. Tốc độ của hắn nhanh hơn nhiều so với một phàm nhân. Con rắn phản ứng, vươn đầu lên, cái lưỡi chẻ đôi phập phồng, chuẩn bị phóng ra nọc độc.

Nhưng Lâm Hiên đã nhanh hơn. Con dao găm của hắn chém xuống, cắt đứt đầu con rắn ngay giữa không trung. Máu xanh bắn tung tóe, nhưng không kịp dính vào người hắn. Con rắn không kịp phản kháng, chỉ kịp co giật vài cái trước khi hoàn toàn bất động.

Lâm Hiên thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã thành công. Hắn cẩn thận hái từng cây Linh Thảo Tiên Lộ, đặt chúng vào một chiếc hộp gỗ nhỏ đã chuẩn bị sẵn, được bọc cẩn thận bằng lá cây để giữ độ tươi. Đây là thu hoạch đầu tiên của hắn, là bằng chứng cho thấy con đường Nghịch Thiên của hắn đã thật sự bắt đầu.

Đứng giữa thung lũng tràn ngập hương thơm của linh thảo, dưới ánh nắng ban mai hiếm hoi xuyên qua tán lá, Lâm Hiên cảm thấy một sự tự tin dâng trào. Hắn không còn là kẻ phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn là Lâm Hiên, một người tu luyện đang từng bước khẳng định bản thân, đang thách thức mọi giới hạn của số phận. Hắc Long Lâm chỉ là khởi đầu, là bài kiểm tra đầu tiên. Thế giới bên ngoài, nơi có những cường giả, những thế lực bí ẩn, đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lâm Hiên, sẽ không ngần ngại bước vào, để một ngày nào đó, ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn sẽ thiêu đốt cả bầu trời, phá vỡ mọi quy tắc và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn tiếp tục bước đi, sâu hơn vào lòng rừng. Mỗi bước chân là một lời khẳng định, một lời thề. Hắn sẽ sống sót, hắn sẽ mạnh mẽ, và hắn sẽ trở về để những kẻ đã hãm hại hắn phải trả giá. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Hiên đã sẵn sàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8