Nghịch Thiên
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:56:17 | Lượt xem: 3

Lâm Hiên mở mắt, ánh nhìn không còn vẻ hoang mang, tuyệt vọng của một phế vật. Thay vào đó là sự tĩnh lặng sâu thẳm, ẩn chứa một ý chí sắc bén như kiếm. Căn phòng tồi tàn, ẩm thấp nơi hắn sinh sống suốt mười tám năm qua dường như cũng không còn đủ sức giam hãm ngọn lửa đang bùng cháy trong tâm hồn hắn. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ đây, nó đang khao khát vươn mình ra khỏi mảnh đất cằn cỗi này.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh trong không khí. Đối với những kẻ phàm nhân khác, đó chỉ là hơi thở, nhưng với Lâm Hiên lúc này, hắn có thể cảm nhận được từng vi hạt linh khí yếu ớt đang trôi nổi, bị kìm nén bởi một thứ gì đó vô hình. Đó là xiềng xích của cái gọi là “Thiên Đạo” ở tiểu thế giới này, hay chỉ đơn giản là sự thiếu hụt của một vùng đất bị lãng quên? Dù là gì, hắn cũng sẽ phá vỡ nó.

Kể từ ngày đoạt được Cổ Ngọc Phù, một mảnh vỡ của thứ bảo vật không rõ nguồn gốc, cuộc đời Lâm Hiên đã thay đổi. Đan điền bị phế của hắn không những hồi phục mà còn biến đổi, trở thành một cái hố đen vô tận, nuốt chửng mọi linh khí và chuyển hóa thành một loại năng lượng thuần túy, mạnh mẽ hơn gấp bội. Công pháp mà Cổ Ngọc Phù truyền thụ, “Nghịch Thiên Quyết”, càng khiến hắn nhận ra bản chất mục nát của cái gọi là định mệnh. Nó không phải là công pháp tu luyện theo lẽ thường, mà là một con đường phá vỡ giới hạn, đi ngược lại mọi quy tắc.

Lâm Hiên đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy, nhưng mỗi bước đi đều chứa đựng một sự kiên định lạ thường. Hắn chạm tay vào khung cửa sổ gỗ mục nát, nhìn ra khu vườn hoang tàn phía sau căn nhà. Đó là nơi hắn đã từng bị hành hạ, bị sỉ nhục, nơi hắn đã sống như một cái bóng không hơn không kém trong gia tộc Lâm thị. Gia tộc Lâm thị, một thế lực nhỏ bé ở Vô Phong Thành, nhưng đối với hắn, nó từng là cả thế giới, và cũng là nhà tù.

“Rời khỏi đây ư?” Lâm Hiên lẩm bẩm. “Không chỉ là rời khỏi Vô Phong Thành, mà là rời khỏi mảnh đất bị nguyền rủa này.”

Hắn biết rõ, ở Vô Phong Thành, sức mạnh của hắn hiện tại đã vượt xa những cường giả cấp thấp nhất. Nhưng nếu hắn muốn thật sự “Nghịch Thiên”, hắn không thể mãi giam mình trong cái ao tù này. Bên ngoài Vô Phong Thành là Vô Phong Quận, rồi đến Vô Phong Quốc, và xa hơn nữa là những đại lục rộng lớn mà hắn chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện cổ xưa.

Mục tiêu trước mắt là phải tìm cách thoát ly khỏi sự giám sát của Lâm thị. Với danh phận phế vật, hắn không được phép rời khỏi thành, thậm chí còn bị hạn chế đi lại trong khuôn viên gia tộc. Gia trưởng Lâm Thiên Hải, kẻ luôn tỏ vẻ thương hại nhưng thực chất lại ngầm ra lệnh cô lập hắn, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn cần một cái cớ, hoặc một cơ hội.

Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa thô bạo vang lên. Lâm Hiên nhíu mày, biết ai đã đến. Đó là Lâm Hùng, con trai của trưởng lão Lâm Báo, và cũng là kẻ thường xuyên tìm đến để trêu chọc, sỉ nhục hắn. Lâm Hùng luôn tự hào mình là một trong những thiên tài hiếm hoi của Lâm thị, đã đạt đến Tụ Khí Cảnh tầng ba khi mới mười chín tuổi.

“Thằng phế vật kia, còn sống không đó?” Giọng Lâm Hùng khàn khàn, pha lẫn sự ngạo mạn và châm chọc. “Gia trưởng lệnh cho ngươi ra ngoài làm việc, còn không mau ra! Định trốn trong xó xỉnh đó cả đời sao?”

Lâm Hiên không đáp lời, chỉ bước chậm rãi đến mở cửa. Ánh sáng chói chang từ bên ngoài khiến hắn hơi nheo mắt. Lâm Hùng đứng đó, thân hình vạm vỡ, ánh mắt khinh bỉ quét qua Lâm Hiên từ đầu đến chân. Đằng sau hắn là hai tên gia đinh, cũng mang vẻ mặt chế giễu.

“Ồ, hóa ra vẫn còn thở đấy à?” Lâm Hùng cười khẩy. “Tưởng ngươi đã chết rục trong đó rồi chứ. Nhìn xem, cả người bẩn thỉu, yếu ớt như con chuột cống. Đúng là phế vật mãi mãi là phế vật.”

Lâm Hiên vẫn giữ im lặng. Hắn không còn là kẻ sẽ cúi đầu chịu đựng những lời sỉ nhục này. Nhưng cũng không phải là lúc để bộc lộ toàn bộ sức mạnh. Hắn cần một kế hoạch, không phải một cuộc đối đầu vô ích.

“Ngươi đi ra ngoài dọn dẹp chuồng linh thú đi,” Lâm Hùng hất hàm ra lệnh, giọng đầy vẻ ra vẻ bề trên. “Gần đây linh thú hơi khó ở, ngươi nhớ cẩn thận đừng để bị thương đấy. À mà quên, một phế vật như ngươi thì có bị thương cũng chẳng ai quan tâm đâu nhỉ? Ha ha!”

Hai tên gia đinh phía sau cũng phụ họa cười vang. Dọn dẹp chuồng linh thú là một công việc bẩn thỉu, nặng nhọc và nguy hiểm, nhất là khi những linh thú cấp thấp trong gia tộc thường hay cáu kỉnh. Đây rõ ràng là một cách để Lâm Hùng hành hạ hắn.

“Được,” Lâm Hiên nhẹ giọng đáp, khiến Lâm Hùng hơi sững lại vì sự bình tĩnh bất ngờ của hắn. “Ta sẽ đi.”

Lâm Hùng nhướng mày, có chút thất vọng vì không chọc tức được Lâm Hiên. “Ngươi dám cãi lời ta sao? Hay là ngươi muốn ăn đòn trước khi đi làm việc?” Hắn giơ nắm đấm lên, định dọa nạt. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của Lâm Hiên, hắn bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một cảm giác khó tả, như thể đang đối diện với một vực sâu không đáy, chứ không phải là một phế vật yếu ớt. Lâm Hùng lắc đầu, cố xua đi cảm giác kỳ lạ đó. Chắc chắn là do hắn quá mệt mỏi thôi.

“Không cần,” Lâm Hiên nói, khẽ lách qua người Lâm Hùng. “Ta sẽ đi ngay.”

Hắn bước đi, dáng người gầy gò nhưng mỗi bước chân lại mang theo một sự kiên định khó tả. Lâm Hùng đứng nhìn theo, trong lòng dâng lên một sự khó chịu không tên. Hắn cảm thấy Lâm Hiên hôm nay có gì đó khác lạ, nhưng không thể nói rõ là gì.

Đi đến chuồng linh thú, mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi Lâm Hiên. Hắn không hề tỏ ra ghê tởm. Đây không phải là lần đầu hắn làm công việc này. Hắn vớ lấy cái xẻng, bắt đầu dọn dẹp. Trong khi làm việc, tâm trí hắn vẫn không ngừng tính toán.

Cổ Ngọc Phù không chỉ ban cho hắn sức mạnh, mà còn mở ra một kho tàng kiến thức khổng lồ về trận pháp, luyện đan, và cả địa lý của tiểu thế giới này. Hắn đã phát hiện ra rằng, ở phía Tây Vô Phong Thành, có một khu rừng cổ thụ tên là Hắc Long Lâm. Nơi đó linh khí dồi dào hơn so với bên trong thành, và cũng là nơi ẩn chứa nhiều loại linh dược quý hiếm, cùng với những linh thú mạnh mẽ hơn. Quan trọng hơn, Hắc Long Lâm có một con đường mòn bí mật dẫn đến một vùng đất khác, nơi có thể có những tông môn lớn hơn, những cường giả thực sự.

Nhưng để đến đó, hắn cần chuẩn bị. Hắn cần một ít tài nguyên để sinh tồn, một vài loại đan dược đơn giản để hồi phục và tăng cường tu vi, và quan trọng nhất, hắn cần một lý do để biến mất mà không gây ra quá nhiều sự chú ý từ Lâm thị. Sự biến mất của một phế vật sẽ không gây ra sóng gió lớn, nhưng nếu bị phát hiện đang trốn thoát, hắn sẽ bị truy sát.

Trong lúc đang dọn dẹp, một tiếng gầm nhẹ vang lên. Con Bạch Linh Hổ, một linh thú cấp một của gia tộc, đang nằm cuộn tròn trong chuồng, bỗng nhiên đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Lâm Hiên. Nó là một con linh thú khá hiền lành, nhưng gần đây lại trở nên hung dữ bất thường. Lâm Hùng đã nói đúng, nó đang “khó ở”.

Bạch Linh Hổ rống lên một tiếng, lao về phía Lâm Hiên. Móng vuốt sắc nhọn của nó vung ra, xé toạc không khí. Một người bình thường chắc chắn sẽ bị thương nặng hoặc mất mạng. Nhưng Lâm Hiên không hề nao núng. Hắn đã chuẩn bị cho tình huống này.

Một luồng linh lực vô hình bùng lên từ đan điền hắn, truyền khắp cơ thể. Tốc độ của hắn tăng lên đáng kể. Hắn nghiêng người né tránh, rồi bất ngờ vung xẻng. Nhưng không phải để đánh con hổ, mà là để tạo ra một khoảng trống. Cùng lúc đó, hắn rút ra một viên đan dược nhỏ xíu từ trong túi áo, ném thẳng vào miệng Bạch Linh Hổ. Viên đan này hắn đã bí mật luyện chế trong mấy ngày qua, dùng một vài loại linh dược cấp thấp tìm được trong rừng, kết hợp với kiến thức từ Cổ Ngọc Phù. Nó có tác dụng an thần, hóa giải sự hung hãn do bệnh tật gây ra.

Bạch Linh Hổ nuốt chửng viên đan, cơ thể nó chợt khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu dần dần trở lại màu vàng hổ phách bình thường. Nó rên rỉ một tiếng, rồi nằm vật xuống đất, bắt đầu ngủ thiếp đi. Tác dụng của đan dược thật sự đã phát huy.

Lâm Hiên thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã mạo hiểm. Nếu không thành công, hắn sẽ bị thương nặng, lộ ra sơ hở. Nhưng hắn cần thử nghiệm sức mạnh và kiến thức mới của mình. Việc này cũng sẽ giúp hắn có thêm một “bằng chứng” để củng cố kế hoạch của mình.

Sau khi dọn dẹp xong chuồng linh thú, Lâm Hiên trở về căn phòng của mình. Hắn lấy ra một mảnh da thú cũ kỹ, trải trên mặt đất. Đó là bản đồ mà hắn đã tự vẽ dựa trên những thông tin từ Cổ Ngọc Phù và những lời đồn đại hắn nghe lỏm được. Hắc Long Lâm, con đường mòn bí mật, và xa hơn nữa là những dấu chấm hỏi tượng trưng cho thế giới bên ngoài.

Kế hoạch đã dần hình thành rõ ràng trong đầu hắn. Hắn sẽ lợi dụng sự kiện Bạch Linh Hổ bị bệnh để xin gia tộc một vài linh dược chữa trị. Sau đó, hắn sẽ viện cớ tìm kiếm linh dược quý hiếm trong Hắc Long Lâm để chữa bệnh cho Linh Hổ, từ đó có cơ hội lẻn ra ngoài. Việc một phế vật như hắn tự nguyện đi tìm linh dược trong một khu rừng nguy hiểm sẽ không ai nghi ngờ, thậm chí còn bị cho là tự tìm cái chết.

Lâm Hiên mỉm cười nhạt. Đúng vậy, để một phế vật tự tìm cái chết, đó là điều mà gia tộc Lâm thị mong muốn nhất. Và đó cũng chính là cơ hội của hắn.

Sức mạnh đang âm thầm tích lũy, chờ đợi thời cơ bùng nổ. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải tìm cách rời khỏi mảnh vườn này, tìm kiếm một con đường rộng lớn hơn để tu luyện, để thật sự bắt đầu hành trình nghịch chuyển số phận của mình. Mảnh đất cằn cỗi này đã nuôi dưỡng hạt giống Nghịch Thiên, nhưng nó không thể mãi mãi giam cầm một ngọn lửa đang khao khát thiêu đốt cả bầu trời. Hắc Long Lâm, thế giới bên ngoài, đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lâm Hiên, sẽ không phụ lòng mong đợi của chính mình.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, Lâm Hiên bắt đầu chuẩn bị. Hắn kiểm tra lại Cổ Ngọc Phù, cảm nhận luồng năng lượng bí ẩn bên trong. Hắn thu thập vài bộ quần áo cũ, một ít lương khô. Hắn biết, hành trình sắp tới sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng đầy hứa hẹn. Bước chân đầu tiên để thật sự “Nghịch Thiên” đã cận kề. Hắn sẽ không quay đầu lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8