Nghịch Thiên
Chương 23
Ánh ban mai xuyên qua khung cửa sổ đơn sơ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất đá lạnh lẽo. Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực, mang theo chút ẩm ướt và hương cỏ cây thoang thoảng từ những khu vườn linh dược xa xa. Hắn đứng dậy, vươn vai, những khớp xương khẽ kêu răng rắc. Đã lâu rồi hắn mới có được cảm giác tràn đầy năng lượng đến vậy.
Kể từ khi “hạt giống Nghịch Thiên” nảy mầm trong cơ thể, mỗi ngày của Lâm Hiên đều không ngừng thay đổi. Luồng Nghịch Thiên Khí, thứ năng lượng dị biệt mà hắn đoạt được từ cổ tháp tàn phiến, không ngừng lưu chuyển trong kinh mạch, dần dần xoa dịu những tổn thương cũ, đồng thời âm thầm tái tạo lại đan điền tưởng chừng đã phế bỏ. Dù quá trình này diễn ra chậm chạp, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự sống động đang dần trở lại, một sức mạnh tiềm ẩn đang thức tỉnh. Nó không giống bất kỳ loại linh khí nào mà hắn từng biết, không ồn ào mãnh liệt, nhưng lại mang theo một sự kiên cường, một ý chí bất khuất đến lạ thường.
Hắn lướt tay qua chiếc nhẫn không gian cũ kỹ trên ngón áp út, vật tùy thân duy nhất còn sót lại từ phụ mẫu. Bên trong, ngoài vài bộ y phục sờn cũ và một ít linh thạch cấp thấp, chỉ có mảnh ván gỗ mục nát từ cổ tháp kia. Chính nó, thứ phế phẩm bị người đời vứt bỏ, lại là nguồn gốc của Nghịch Thiên Khí. Lâm Hiên nhắm mắt, cảm nhận sự liên kết mơ hồ giữa hắn và mảnh gỗ. Hắn biết, bí mật của mình phải được giữ kín tuyệt đối. Trong tông môn này, một phế vật như hắn nếu đột nhiên bộc lộ tài năng, chỉ có kết cục là bị nghi ngờ, bị giám sát, thậm chí bị những kẻ lòng dạ hẹp hòi hãm hại.
Hắn khoác lên mình bộ y phục lao động màu xám tro, vốn là đồng phục của những đệ tử tạp dịch. Sáng nay, như mọi ngày, hắn sẽ đến vườn linh dược để làm công việc cuốc đất, nhổ cỏ, tưới nước. Đối với các đệ tử nội môn, đây là công việc thấp kém, bẩn thỉu. Nhưng với Lâm Hiên, mỗi khoảnh khắc ở vườn linh dược đều là một cơ hội vàng. Nơi đó linh khí dồi dào hơn những nơi khác trong tông môn, lại có đủ loại linh thảo, linh dược, tạo điều kiện lý tưởng để hắn âm thầm nuôi dưỡng Nghịch Thiên Khí.
Hắn bước ra khỏi căn phòng nhỏ, khóa cửa lại cẩn thận. Hành lang vắng vẻ vào giờ này, chỉ có vài bóng người lướt qua, đều là những đệ tử tạp dịch khác đang vội vã đến nơi làm việc. Không ai liếc nhìn Lâm Hiên quá hai lần, cũng chẳng ai thèm bận tâm đến sự tồn tại của hắn. Một phế vật, một kẻ không có chút linh căn nào, thì có gì đáng để chú ý?
Đó chính xác là những gì Lâm Hiên muốn. Sự vô hình, sự khinh miệt của người khác, chính là tấm khiên tốt nhất bảo vệ hắn trong giai đoạn này. Hắn sải bước nhanh hơn, tiến về phía Đông của tông môn, nơi khu vườn linh dược tọa lạc. Con đường mòn quanh co, xuyên qua những hàng cây cổ thụ xanh rì, cuối cùng dẫn hắn đến một cánh cổng gỗ lớn. Bên trong là một thế giới hoàn toàn khác: những luống đất được quy hoạch ngăn nắp, từng hàng linh thảo xanh mướt trải dài tít tắp, và một mùi hương tổng hợp của đất, nước, và các loại dược liệu nồng nàn quyện vào nhau, khiến tinh thần người ta sảng khoái lạ thường.
Hắn nhận dụng cụ làm việc từ một vị chấp sự phụ trách, một lão nhân râu tóc bạc phơ, ánh mắt đục ngầu chỉ liếc qua hắn một cái rồi lại quay đi. Lâm Hiên cúi đầu nhận lấy cuốc và xô nước, không nói lời nào. Hắn đã quá quen với thái độ này.
Khu vực của hắn hôm nay là một mảnh đất mới được khai hoang, chỉ toàn cỏ dại và vài bụi cây gai góc. Hắn bắt đầu công việc. Thay vì vung cuốc một cách thô bạo như trước, Lâm Hiên giờ đây thận trọng hơn. Mỗi nhát cuốc xuống đất, hắn đều âm thầm vận chuyển một tia Nghịch Thiên Khí vào lòng đất. Kỳ lạ thay, những hạt cỏ dại cứng đầu dường như yếu đi trông thấy, dễ dàng bị bật gốc hơn. Đất đai cũng trở nên tơi xốp, màu mỡ hơn dưới sự tác động của luồng khí dị biệt này.
Không chỉ vậy, khi nhổ cỏ, hắn cảm nhận được một luồng sinh cơ yếu ớt từ những linh thảo non bị cỏ dại chèn ép. Hắn khẽ chạm tay vào, một tia Nghịch Thiên Khí nhẹ nhàng thẩm thấu, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ngay lập tức, những linh thảo héo úa dường như được truyền thêm sức sống, cành lá xanh tươi hơn, một số thậm chí còn nhú thêm nụ non. Đây là một phát hiện bất ngờ của Lâm Hiên trong những ngày gần đây: Nghịch Thiên Khí không chỉ giúp hắn tu luyện, mà còn có khả năng cải thiện môi trường sống và thúc đẩy sự sinh trưởng của thực vật.
Hắn mỉm cười bí ẩn. Đây chính là lợi thế của hắn. Trong mắt người khác, hắn chỉ là một đệ tử tạp dịch cần mẫn, nhưng thực chất, hắn đang thực hiện một “phương pháp” tu luyện độc đáo, ẩn mình trong công việc lao động. Hắn không cần phải ngồi thiền khổ cực, không cần hấp thụ linh khí lộ liễu, mà chỉ cần hòa mình vào tự nhiên, vào đất đai, vào sự sống của cỏ cây, để Nghịch Thiên Khí tự do luân chuyển và cường hóa.
Đột nhiên, một giọng nói chói tai vang lên phía sau:
“Này, phế vật Lâm Hiên! Mày làm ăn kiểu gì đấy? Mảnh đất này đã được giao cho mày ba ngày rồi, sao vẫn còn nhiều cỏ dại thế này? Mày muốn ăn bám tông môn đến bao giờ hả?”
Lâm Hiên quay lại. Một đệ tử tạp dịch khác, tên là Trương Lượng, đang đứng khoanh tay, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Trương Lượng là một kẻ có chút linh căn, dù chỉ là linh căn hạ phẩm, nhưng đủ để hắn ngạo mạn với những kẻ “phế vật” như Lâm Hiên. Hắn thường xuyên bắt nạt Lâm Hiên và các đệ tử tạp dịch yếu thế khác, lợi dụng chức vụ “tiểu đội trưởng” do chấp sự giao phó.
“Ta đã làm xong phần việc của mình. Mảnh đất này cần thời gian để cải tạo,” Lâm Hiên bình tĩnh đáp, giọng nói không hề run rẩy. Hắn đã không còn là Lâm Hiên yếu đuối, nhút nhát của ngày xưa.
Trương Lượng phá lên cười khẩy. “Ồ, phế vật mà cũng biết nói lý lẽ cơ đấy? Để xem mày làm ăn kiểu gì!”
Hắn tiến lại gần, đá mạnh vào chiếc xô nước của Lâm Hiên, khiến nước văng tung tóe và chiếc xô lăn lông lốc xuống rãnh. “Đây là hình phạt cho sự lười biếng của mày. Đi lấy thêm nước đi, và đừng hòng ăn trộm giờ để trốn việc!”
Lâm Hiên nắm chặt tay. Một luồng Nghịch Thiên Khí vô hình chợt sôi trào trong kinh mạch. Sự phẫn nộ dâng lên, nhưng hắn đã học được cách kiểm soát nó. Hắn không thể bộc lộ sức mạnh ngay lúc này. Hắn cần nhẫn nhịn, cần chờ đợi thời cơ.
Hắn cúi xuống nhặt chiếc xô, ánh mắt lướt qua Trương Lượng. Ánh mắt đó không còn là sự sợ hãi, mà là một sự lạnh nhạt đến đáng sợ, khiến Trương Lượng bất giác rùng mình. Nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ cảm giác đó, cho rằng mình chỉ là bị ánh nắng chói chang đánh lừa.
“Nhìn cái gì? Mau đi đi!” Trương Lượng gầm lên, cố gắng che giấu sự khó chịu thoáng qua.
Lâm Hiên không nói thêm lời nào, lặng lẽ vác xô đi về phía giếng nước. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng hơn trước. Sự sỉ nhục này, hắn sẽ ghi nhớ. Mỗi lần bị khinh miệt, bị giày vò, ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn lại cháy dữ dội hơn, hun đúc ý chí phản kháng của hắn.
Trên đường đi lấy nước, hắn đi ngang qua một khu vườn khác, nơi những đệ tử nội môn đang chăm sóc những linh dược quý hiếm. Một nhóm đệ tử đang vây quanh một cô gái xinh đẹp, nàng đang khéo léo tỉa cành cho một cây Tuyết Liên Thảo. Đó là Lâm Vân, đệ tử thiên tài của tông môn, người được mệnh danh là “Thiên Mệnh Chi Nữ” vì linh căn thượng phẩm và vẻ ngoài xuất chúng. Nàng chính là mục tiêu đầu tiên của kẻ đã hãm hại gia đình hắn, và cũng là đối tượng bị lợi dụng trong âm mưu lớn hơn. Ngày xưa, Lâm Hiên từng ngưỡng mộ nàng. Giờ đây, hắn chỉ thấy một con rối đáng thương, bị “Thiên Mệnh” trói buộc.
Lâm Hiên chỉ liếc nhìn một cái rồi quay đi. Hắn biết, con đường của hắn và Lâm Vân là hai con đường đối lập. Nàng được nâng niu, được ca tụng là thiên tài. Còn hắn, hắn phải tự mình bứt phá khỏi xiềng xích của “phế vật”.
Hắn trở lại với công việc của mình, tiếp tục cuốc đất, nhổ cỏ, tưới nước. Nhưng lần này, mỗi khi hắn chạm vào đất đai, vào cỏ cây, hắn lại cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc hơn. Nghịch Thiên Khí trong cơ thể hắn dường như đang “học hỏi”, đang “tiến hóa” thông qua sự tương tác với vạn vật. Hắn bắt đầu cảm thấy mình có thể điều khiển luồng khí này một cách tinh vi hơn, không chỉ để cải tạo đất, mà còn để “thấu hiểu” ý nghĩa sinh trưởng của từng loại thực vật. Hắn nhận ra, linh dược cũng có sinh mệnh, cũng có “đạo” riêng của chúng. Và Nghịch Thiên Khí của hắn, bằng cách nào đó, đang giúp hắn giao tiếp với cái “đạo” đó.
Đến cuối ngày, khi ánh nắng chiều dần tắt, Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Mảnh đất hắn phụ trách đã trở nên sạch sẽ, tơi xốp một cách đáng kinh ngạc. Những linh thảo non bị cỏ dại chèn ép giờ đây đã vươn mình mạnh mẽ, xanh tươi hơn hẳn những mảnh đất khác. Ngay cả chấp sự phụ trách cũng phải nhướng mày khi kiểm tra công việc của hắn, mặc dù lão vẫn không nói một lời nào.
Lâm Hiên biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn đã gieo hạt giống của sự phản kháng vào chính mảnh đất cằn cỗi của số phận. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi nhát cuốc, mỗi luồng Nghịch Thiên Khí âm thầm vận chuyển, đều là một bước tiến nhỏ trên con đường lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh”. Hắn không còn là phế vật Lâm Hiên của ngày hôm qua. Hắn là một hạt giống đang nảy mầm, một ngọn lửa đang âm ỉ cháy, chờ ngày bùng lên thành cơn bão táp lật đổ mọi quy tắc. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu với những bước đi đầu tiên, vững chắc và đầy kiên định.