Nghịch Thiên
Chương 223
Trần Phong bước xuống bậc thang đầu tiên, ánh mắt kiên định, tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn đã sẵn sàng cho tất cả.
Bậc thang được tạc từ một loại đá xám tro không rõ nguồn gốc, lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng lại tỏa ra một thứ năng lượng cổ xưa, nặng nề. Ánh sáng vàng nhạt từ lối vào mờ dần phía sau, thay vào đó là một thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt, lập lòe từ những viên ngọc bích khảm trên vách đá. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của Trần Phong vang vọng, như thể hắn là sinh linh duy nhất còn tồn tại trong cõi u minh này.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, mang theo mùi của đất đá mục nát và một thứ hương vị kim loại nhàn nhạt. Trần Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nơi đây không hề dồi dào như hắn tưởng, mà ngược lại, nó bị nén chặt, gần như hóa thành thực chất, khiến việc hấp thụ trở nên khó khăn hơn. Điều này chứng tỏ nơi đây từng là một khu vực cấm địa, được phong ấn cẩn mật, hoặc là nơi lưu giữ một loại năng lượng quá mức khổng lồ mà môi trường không thể dung nạp.
Hắn đi qua một hành lang dài, hai bên vách đá khắc họa những phù điêu cổ xưa. Chúng miêu tả những sinh vật kỳ dị, những trận chiến hoành tráng mà hắn chưa từng thấy, và đặc biệt là một biểu tượng lặp đi lặp lại: một con mắt khổng lồ không có mí, trừng trừng nhìn xuống. Trần Phong biết, đó chính là biểu tượng của “Thiên”, hay ít nhất là cách mà những người xưa hình dung về nó.
Dưới phù điêu, có những hàng chữ cổ được khắc sâu, phát ra ánh sáng xanh yếu ớt. Trần Phong dùng ý thức quét qua, cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí. Đây là một loại cổ ngữ, nhưng nhờ vào kinh nghiệm tu luyện và sự thức tỉnh huyết mạch, hắn có thể mơ hồ hiểu được ý nghĩa của chúng.
“Kẻ phàm không thể chạm tới, kẻ nghịch sẽ bị diệt vong. Thiên Đạo bất diệt, vĩnh hằng luân hồi.”
“Nơi phong ấn Ý Chí Thượng Giới, nơi chôn vùi Mộng Tưởng Nghịch Thiên.”
“Khi cánh cửa mở ra, Vạn Giới sẽ rung chuyển.”
Những lời cảnh báo và tiên tri, đầy rẫy sự ngạo mạn của kẻ chiến thắng và nỗi tuyệt vọng của kẻ thất bại. Trần Phong nhếch mép. Những dòng chữ này càng khẳng định suy đoán của hắn: Cổ Mộ Chi Địa này không chỉ là một lăng mộ thông thường, mà là một chiến trường cổ xưa, một nhà tù giam giữ một phần của “Thiên”, hoặc ít nhất là một thế lực đại diện cho nó.
Hắn tiếp tục tiến sâu, đến cuối hành lang, một cánh cổng đá khổng lồ hiện ra. Nó cao vút, chạm tới trần đá đen kịt, trên bề mặt khắc vô số hoa văn phức tạp và những chuỗi xích khổng lồ bằng kim loại đen quấn quanh. Tại trung tâm cánh cổng, một lỗ khóa hình giọt nước sâu hoắm, trống rỗng.
Trần Phong đưa tay chạm vào cánh cổng. Lạnh buốt, cứng rắn, nhưng cũng ẩn chứa một lực lượng phong ấn mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải rùng mình. Không thể dùng sức mạnh thông thường để phá vỡ. Hắn lùi lại, nhìn ngắm. Rõ ràng, muốn mở cánh cổng này cần một “chìa khóa”.
Đột nhiên, từ sâu trong đan điền, hạt châu đen tuyền mà hắn vô tình đạt được ở kiếp trước, thứ đã giúp hắn trọng sinh và mang theo vô số bí ẩn, khẽ rung động. Một luồng ánh sáng đen kịt thoát ra, chiếu thẳng vào lỗ khóa hình giọt nước trên cánh cổng.
“Cái gì?” Trần Phong giật mình. Hắn chưa bao giờ thấy hạt châu này tự động phản ứng mạnh mẽ như vậy, ngoại trừ những lúc hắn gặp nguy hiểm tột cùng hoặc cần đột phá cảnh giới.
Lỗ khóa hình giọt nước bắt đầu hấp thụ ánh sáng đen từ hạt châu, như một sinh vật đói khát. Những chuỗi xích kim loại trên cánh cổng phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người, rung động dữ dội. Một luồng uy áp cổ xưa từ bên trong cánh cổng tràn ra, khiến Trần Phong gần như khuỵu xuống. Uy áp này không phải là của một cá nhân, mà là của một ý chí, một trật tự đã tồn tại từ vô số năm, thậm chí là từ thời khai thiên lập địa.
Hắn nghiến răng, cố gắng đứng vững. “Đây chính là ‘Thiên’ sao? Một phần của nó, hay chỉ là đại diện của nó?”
Ánh sáng đen từ hạt châu ngày càng mạnh, được lỗ khóa hấp thụ không ngừng. Dần dần, một vầng sáng đỏ như máu bắt đầu lan tỏa từ sâu trong lỗ khóa, đối chọi với ánh sáng đen. Hai luồng năng lượng đối lập va chạm, tạo ra những tiếng nổ nhỏ trong không khí, khiến vách đá xung quanh rung chuyển. Đây là sự đối kháng giữa hai thứ Đạo, hai ý chí hoàn toàn trái ngược.
“Nghịch Thiên… Đạo!” Trần Phong lẩm bẩm, cảm nhận rõ ràng sự tương đồng giữa ánh sáng đen của hạt châu và ý chí “Nghịch Thiên” mà hắn đang theo đuổi.
Hắn chợt hiểu ra. Hạt châu này không phải là một vật phẩm đơn thuần, nó là một “hạt giống”, một “chìa khóa” mở ra con đường Nghịch Thiên, và có lẽ, chính nó là phần cốt lõi của “Nghịch Đạo” đã từng đối đầu với “Thiên Đạo” trong quá khứ xa xăm.
Khi luồng sáng đen và đỏ đạt đến đỉnh điểm, cánh cổng đá khổng lồ đột nhiên phát ra một tiếng “ẦMMMM” trầm đục, như tiếng sấm nổ từ vực sâu. Những chuỗi xích kim loại trên cánh cổng nứt toác, vỡ vụn từng mảnh. Cánh cổng từ từ hé mở, để lộ ra một không gian tối đen như mực, không một tia sáng, không một âm thanh. Đó là một khoảng không vô tận, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng.
Không có bất kỳ dấu hiệu của sự sống nào. Không có linh khí. Không có quy tắc vật lý thông thường. Chỉ có một sự trống rỗng hoàn toàn, một hư vô nguyên thủy.
Trần Phong bước một chân vào khoảng không đó. Ngay lập tức, một cảm giác khủng khiếp ập đến. Không phải là đau đớn thể xác, mà là một sự bào mòn từ sâu trong linh hồn. Hắn cảm thấy tinh thần, ý chí, thậm chí cả ký ức của mình đang bị một lực lượng vô hình nào đó kéo ra, phân rã thành hư vô.
“Đây là… Hư Vô Chi Địa?” Hắn thốt lên, nhưng âm thanh của chính mình cũng như bị nuốt chửng. Hạt châu trong đan điền lại rung động mạnh mẽ, tỏa ra một lớp ánh sáng đen bao bọc lấy hắn, chống lại sự bào mòn của hư vô. Nhờ có nó, Trần Phong mới có thể duy trì sự tồn tại của mình trong không gian kỳ lạ này.
Hắn nhìn lại cánh cổng đá phía sau. Nó đã đóng lại hoàn toàn, biến mất vào trong bóng tối. Hắn đã bị nhốt lại trong không gian này, không lối thoát, chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Trần Phong vận chuyển hết thảy linh lực, cố gắng duy trì lớp bảo vệ từ hạt châu. Hắn biết, nơi đây không phải là một lối đi đơn thuần. Nó là một thử thách, một cánh cửa lọc bỏ những kẻ yếu kém, những kẻ không đủ ý chí để đối mặt với sự trống rỗng và sự thật trần trụi. Những kẻ muốn Nghịch Thiên, trước tiên phải chấp nhận sự cô độc và cái giá phải trả.
Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra. Trong bóng tối tuyệt đối, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn không sợ hãi. Hắn đã từng trải qua cái chết, đã từng đứng trước vực thẳm của sự hủy diệt. Hư vô này, tuy đáng sợ, nhưng không thể đánh gục ý chí Nghịch Thiên của hắn.
Hắn bắt đầu bước đi, từng bước chậm rãi nhưng kiên định, tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa. Hắn không biết phía trước có gì, nhưng hắn biết, chân tướng của “Thiên”, và con đường để lật đổ nó, chắc chắn nằm ở nơi sâu thẳm nhất của sự trống rỗng này.
Đột nhiên, một tia sáng mờ nhạt xuất hiện ở phía xa, như một ngôi sao cô độc trong màn đêm vĩnh cửu. Đó không phải là ánh sáng thông thường, mà là một luồng năng lượng hỗn loạn, chập chờn, tựa như một linh hồn đang hấp hối.
Trần Phong tập trung tinh thần, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng đó. Nó mang theo một khí tức quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ. Khí tức của… sự sống? Hay là tàn dư của một sự sống vĩ đại nào đó đã lụi tàn?
Hắn tăng tốc, hướng về phía tia sáng mờ nhạt. Dù là hy vọng mong manh, hay là một cạm bẫy chết người, hắn cũng phải khám phá. Bởi vì, đó là con đường duy nhất để hắn tiến lên, trên hành trình Nghịch Thiên vô tận này.
Càng đến gần, tia sáng càng rõ ràng. Nó không phải là một điểm sáng, mà là một khối pha lê khổng lồ, trôi nổi giữa hư vô. Khối pha lê này trong suốt như băng, bên trong chứa đựng vô số những luồng sáng li ti, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một cảnh tượng huyền ảo đến kinh ngạc. Trong sâu thẳm của khối pha lê, Trần Phong cảm nhận được một thứ năng lượng thuần túy đến mức khó tin, nhưng cũng vô cùng hỗn loạn, như thể nó đang đấu tranh với chính bản thân nó.
Một linh hồn cổ xưa, bị giam cầm? Hay là một loại năng lượng nguyên thủy của vũ trụ?
Trần Phong đứng yên lặng trước khối pha lê, cảm nhận sức mạnh của nó. Hạt châu trong đan điền lại càng thêm rung động mãnh liệt, như thể nó đang cố gắng liên kết với thứ bên trong khối pha lê. Một cảm giác quen thuộc đến khó tả dâng lên trong lòng Trần Phong, như thể hắn đã từng gặp thứ này ở đâu đó, hoặc nó có một mối liên hệ sâu sắc với bản thân hắn.
Hắn đưa tay chạm vào khối pha lê. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ ập vào cơ thể hắn, không phải là tấn công, mà là một sự cộng hưởng, một lời chào hỏi từ một ý thức cổ xưa. Trong đầu Trần Phong, vô số hình ảnh vụt qua như chớp, những mảnh ký ức rời rạc của một thời đại đã mất, những cuộc chiến tranh kinh thiên động địa, và hình bóng mờ nhạt của một sinh vật khổng lồ, rực rỡ, đang gầm thét trong tuyệt vọng.
Đó là… tàn hồn của một vị thần, hay một thực thể siêu việt nào đó, đã từng đối đầu với “Thiên” và bị phong ấn tại đây?
Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự căm phẫn, nhưng cũng là sự kiên cường bất khuất từ sâu trong khối pha lê. Đây là một phần của “Nghịch Đạo”, một ý chí không cam chịu khuất phục, bị “Thiên Đạo” trấn áp và phong ấn. Và giờ đây, nó đang chờ đợi người kế thừa, người sẽ tiếp tục con đường Nghịch Thiên.
Trần Phong mỉm cười. Hắn đã tìm thấy rồi. Hạt giống Nghịch Thiên trong hắn, cuối cùng đã gặp được nguồn cội của nó.
Nhưng để tiếp nhận sức mạnh này, hắn phải vượt qua thử thách cuối cùng: dung hợp với tàn hồn cổ xưa, hoặc thấu hiểu chân lý ẩn giấu bên trong khối pha lê. Đây sẽ là bước ngoặt quyết định, đưa hắn từ một “dị số” trở thành một “kẻ nghịch” thật sự.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí và linh lực vào hạt châu trong đan điền. Hạt châu phát ra ánh sáng đen rực rỡ, bao trùm lấy Trần Phong, và từ từ, khối pha lê khổng lồ cũng bắt đầu phát sáng, hai luồng năng lượng hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ trong Hư Vô Chi Địa.
Con đường Nghịch Thiên, giờ đây mới thật sự bước vào giai đoạn biến đổi triệt để nhất.