Nghịch Thiên
Chương 20
Ánh bình minh từ từ rọi qua kẽ lá, nhuộm vàng cả một góc rừng hoang vắng. Lâm Hiên đứng đó, thân ảnh gầy gò nhưng giờ đây lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác. Nụ cười lạnh lẽo vẫn còn vương trên môi hắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nộ, một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển. Luyện Khí Kỳ tầng năm. Tuy chỉ là một bước nhỏ, nhưng đối với hắn, đó là tuyên ngôn đầu tiên cho hành trình Nghịch Thiên của mình.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn đang lưu chuyển trong kinh mạch. Mỗi tế bào trong cơ thể dường như đều đang reo vang, đón chào sức mạnh mới. Linh lực trong đan điền cuộn trào, dồi dào hơn gấp bội so với trước kia. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm chặt không khí. Một luồng gió nhẹ xoáy quanh ngón tay hắn, không mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng linh hoạt và dễ điều khiển. Sự khác biệt giữa tầng bốn và tầng năm, đối với một “phế vật” như hắn, không chỉ là một cấp độ, mà là một vực sâu ngăn cách.
“Phế vật sao?” Lâm Hiên lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như tiếng đá cọ xát. “Vân Lạc Tông, các ngươi đã tự tay tạo ra một kẻ mà sau này, sẽ lật đổ tất cả những gì các ngươi tin tưởng.”
Hắn nhắm mắt lại, từng mảnh ký ức đau thương ùa về. Hình ảnh cha mẹ bị sát hại, hắn bị trọng thương, đan điền suýt chút nữa bị phế. Những lời sỉ vả, khinh miệt của tộc nhân, của các đệ tử Vân Lạc Tông. Cái nhìn coi thường của trưởng lão, sự lạnh nhạt của những kẻ từng là “bằng hữu”. Tất cả, đều là nhiên liệu cho ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn.
Nhưng hắn không còn là kẻ yếu đuối năm xưa nữa. Hắn có Cổ Tháp Thần Bí, có công pháp Khai Thiên Quyết mà ngay cả những lão quái vật cũng không thể mơ tới. Thứ hắn thiếu, chỉ là thời gian và cơ hội. Và giờ đây, cơ hội đang dần hé mở.
Vân Lạc Tông. Cái tên này vang vọng trong tâm trí hắn, không còn là biểu tượng của hy vọng mà là nguồn gốc của mọi bất hạnh. Hắn sẽ trở về đó, không phải với tư cách một kẻ van xin, một đệ tử yếu kém, mà là một kẻ che giấu nanh vuốt, từng bước leo lên, từng bước phơi bày sự mục nát bên trong. Mục tiêu trước mắt, không phải là đối đầu trực diện, mà là tích lũy, là chờ đợi.
Lâm Hiên mở mắt. Hắn quay người, nhìn sâu vào rừng. Nơi đây, hắn đã trải qua những ngày tháng tăm tối nhất, cũng là nơi hắn tìm thấy tia hy vọng. Đã đến lúc rời đi. Hắn cần trở lại Vân Lạc Tông, nhưng không phải bằng cách đường đường chính chính. Với thân phận một đệ tử ngoại môn bị ruồng bỏ, hắn không có quyền tự do ra vào. Hắn cần một cái cớ, một cách thức để tái nhập mà không gây chú ý, đồng thời có thể dễ dàng tiếp cận các tài nguyên tu luyện.
Hắn nhớ lại một quy định cũ của Vân Lạc Tông. Những đệ tử ngoại môn bị coi là không có tiềm năng, không thể đột phá đến Luyện Khí Kỳ tầng ba trong vòng ba năm, sẽ bị loại bỏ hoặc bị điều đến làm những công việc tạp vụ nặng nhọc ở các khu vực xa xôi, như trông coi linh dược viên ở biên cảnh, hoặc khai thác khoáng thạch. Lâm Hiên đã vượt qua thời hạn ba năm, nhưng do sự kiện đan điền bị tổn thương và bị gia tộc xa lánh, hắn đã bị “quên lãng” ở một góc khuất. Điều này vô tình lại là một lợi thế. Hắn không bị chính thức trục xuất, nhưng cũng không còn được đối xử như một đệ tử bình thường. Hắn vẫn có thể dùng thân phận này để len lỏi.
Lâm Hiên bắt đầu di chuyển. Thân pháp của hắn nhanh nhẹn hơn, nhẹ nhàng hơn, gần như không gây ra tiếng động. Tầng năm Luyện Khí Kỳ đã mang lại cho hắn sự linh hoạt đáng kinh ngạc. Hắn men theo con đường mòn nhỏ, tránh xa những khu vực có thể có người qua lại. Mục tiêu của hắn là khu vực ngoại môn, nơi lưu giữ hồ sơ đệ tử và nơi các nhiệm vụ cấp thấp được công bố. Hắn cần tìm một nhiệm vụ phù hợp, một nhiệm vụ mà một “phế vật” như hắn có thể đảm nhận, nhưng đồng thời lại cho phép hắn có cơ hội phát triển.
Đi được một đoạn, Lâm Hiên chợt dừng lại. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước. Một luồng linh lực yếu ớt nhưng rõ rệt đang phát ra từ một khe núi nhỏ. Linh lực này không thuộc về con người, mà là của một loại yêu thú cấp thấp. Một con Hổ Trảo Thử, loại yêu thú cấp một, chuyên sống trong hang động, ăn quặng đá và thỉnh thoảng phá hoại linh dược của Vân Lạc Tông. Thường thì, việc săn giết Hổ Trảo Thử được giao cho những đệ tử mới nhập môn để luyện tập. Tuy nhiên, linh lực phát ra từ con Hổ Trảo Thử này lại có vẻ hơi khác thường.
Lâm Hiên thận trọng tiến lại gần. Hắn giấu mình trong bụi cây, quan sát. Quả nhiên, một con Hổ Trảo Thử màu xám bạc đang gặm một mẩu quặng nhỏ. Nhưng điều kỳ lạ là, mẩu quặng này không phải là quặng sắt thông thường, mà là một loại khoáng thạch hiếm thấy, có chút ánh sáng xanh nhạt. Đó là Tinh Thạch Linh, một loại khoáng vật chứa đựng linh khí, dù không nhiều nhưng có thể dùng để tẩm bổ cho linh dược, hoặc thậm chí là làm nguyên liệu phụ trợ cho việc luyện khí cụ cấp thấp. Một con Hổ Trảo Thử bình thường sẽ không bao giờ tìm thấy được Tinh Thạch Linh, chứ đừng nói là gặm nó.
Đây là một cơ hội. Tinh Thạch Linh có giá trị nhất định, có thể đổi lấy cống hiến điểm trong tông môn, hoặc dùng để cải thiện chất lượng tu luyện của bản thân. Quan trọng hơn, săn giết yêu thú cấp một là một nhiệm vụ quá tầm thường đối với hầu hết các đệ tử tầng năm, nhưng lại hoàn toàn hợp lý với thân phận “phế vật” của Lâm Hiên. Hắn có thể tận dụng nó để che giấu thực lực.
Lâm Hiên vận Khai Thiên Quyết, thu liễm toàn bộ khí tức. Hắn nhẹ nhàng di chuyển, như một bóng ma, tiếp cận con Hổ Trảo Thử. Con yêu thú vẫn đang say sưa gặm Tinh Thạch Linh, không hề hay biết nguy hiểm đang đến gần. Đột nhiên, Lâm Hiên phóng ra. Tốc độ của hắn nhanh như chớp, hoàn toàn vượt xa so với một đệ tử Luyện Khí Kỳ tầng năm bình thường. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là một cú đấm thẳng vào gáy con Hổ Trảo Thử.
Một tiếng “phụp” nhỏ vang lên. Con yêu thú thậm chí còn không kịp kêu một tiếng, đã đổ gục xuống, tắt thở. Sức mạnh thuần túy của Lâm Hiên, kết hợp với tốc độ vượt trội, đã khiến nó không có cơ hội phản kháng.
Lâm Hiên cúi xuống, nhặt lấy mẩu Tinh Thạch Linh từ bên cạnh con yêu thú. Hắn cảm nhận được linh khí tinh thuần từ nó, dù ít ỏi nhưng cũng đủ để làm tâm trạng hắn tốt hơn một chút. Hắn cắt lấy đầu và một móng vuốt của Hổ Trảo Thử – những bộ phận cần thiết để xác nhận nhiệm vụ. Sau đó, hắn kiểm tra xung quanh hang động. Quả nhiên, ẩn sâu bên trong, hắn phát hiện một mạch Tinh Thạch Linh nhỏ. Tuy không lớn, nhưng cũng đủ để hắn thu hoạch được một lượng đáng kể.
Việc này mất của hắn thêm một canh giờ. Khi hoàn thành, Lâm Hiên đã có trong tay một túi da đầy Tinh Thạch Linh và bằng chứng của việc săn giết Hổ Trảo Thử. Số Tinh Thạch Linh này có thể giúp hắn đổi được một ít điểm cống hiến, đủ để đổi lấy một số linh thảo cấp thấp hoặc một ít đan dược bổ sung linh khí, giúp hắn củng cố tầng năm Luyện Khí Kỳ và chuẩn bị cho những bước đột phá tiếp theo.
Điều quan trọng hơn là, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ này một cách dễ dàng, không để lại dấu vết đáng ngờ nào. Một đệ tử “phế vật” như hắn, sau khi “may mắn” đột phá tầng năm, việc săn giết một con yêu thú cấp một và tìm được một mạch Tinh Thạch Linh nhỏ hoàn toàn có thể được coi là “vận may” hoặc “sự cố gắng bất ngờ”. Nó sẽ không khiến ai nghi ngờ về thực lực thật sự của hắn.
Lâm Hiên tiếp tục hành trình về Vân Lạc Tông. Tâm trí hắn đã vẽ ra một kế hoạch rõ ràng. Hắn sẽ dùng số Tinh Thạch Linh này để đổi lấy cống hiến điểm, sau đó tìm cách xin một nhiệm vụ khác, có thể là trông coi một khu vực nào đó ít người qua lại, nơi hắn có thể tiếp tục tu luyện trong bí mật. Hắn cần phải có một căn cứ, một nơi an toàn để phát triển. Hắn sẽ không vội vàng trả thù ngay lập tức. Cây non muốn trưởng thành đại thụ, cần phải có thời gian đâm rễ, hút dưỡng chất.
Khi hắn đến gần cổng ngoại môn, sắc trời đã hoàn toàn sáng rõ. Cổng Vân Lạc Tông sừng sững hiện ra, mang theo vẻ uy nghiêm và lạnh lùng như thường lệ. Vài đệ tử ngoại môn đang tản bộ, vẻ mặt uể oải sau một đêm tu luyện hoặc làm nhiệm vụ. Không ai chú ý đến Lâm Hiên, một kẻ vốn dĩ đã bị lãng quên.
Lâm Hiên bước qua cánh cổng, bước chân kiên định. Hắn không còn là cái bóng mờ nhạt như trước. Trong lòng hắn, một kế hoạch đã được định hình. Hắn sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từng bước phá vỡ xiềng xích định mệnh. Hắn sẽ khiến những kẻ đã ruồng bỏ hắn phải hối hận. Hắn sẽ chứng minh rằng, dù “Thiên” có muốn đè bẹp hắn đến đâu, hắn vẫn sẽ đứng vững và lật ngược bàn cờ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã chính thức bắt đầu.