Nghịch Thiên
Chương 2
Cảm giác sức mạnh dâng trào trong huyết quản Lâm Hiên không phải là một ảo ảnh. Nó chân thực đến mức hắn có thể cảm nhận được từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang sôi sục, tràn đầy năng lượng. Những vết thương chí mạng do Triệu Phong gây ra, đáng lẽ phải khiến hắn chết đi sống lại, giờ đây đã không còn đau đớn. Thậm chí, khi hắn đưa tay sờ lên ngực, nơi trái tim đập mạnh mẽ, hắn có thể cảm nhận một luồng ấm áp lan tỏa, xoa dịu mọi cơn đau còn sót lại.
Hắn hít thở thật sâu. Không khí núi rừng lạnh lẽo tràn vào phổi, mang theo mùi của đất ẩm, lá mục và một chút hương vị khoáng chất từ những vách đá. Từng mùi hương trở nên rõ nét hơn, như thể có một tấm màn che phủ giác quan của hắn đã bị xé toạc. Hắn có thể nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả trong đất, tiếng lá cây xào xạc rất xa, thậm chí là tiếng máu chảy róc rách trong tai mình.
Đôi mắt Lâm Hiên quét qua khu rừng. Từng tán lá, từng cành cây, từng tia nắng xuyên qua kẽ lá đều hiện lên rõ ràng đến kinh ngạc. Hắn có thể nhìn thấy những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây hắn chưa từng để ý: một con bọ cánh cứng đang bò trên thân cây, một sợi tơ nhện lung lay trong gió, hay vết nứt nhỏ trên một tảng đá. Đây không còn là tầm nhìn của một phàm nhân nữa.
Hắn chống tay xuống đất, bật dậy một cách nhẹ nhàng. Cơ thể hắn không còn nặng nề, yếu ớt như trước. Thay vào đó là một cảm giác nhẹ bẫng, linh hoạt và mạnh mẽ. Lâm Hiên thử nhún người một cái. Chỉ một động tác nhỏ, hắn đã bật cao hơn bình thường gấp mấy lần, nhảy vọt qua một gốc cây đổ mà không hề tốn sức. Hắn tiếp đất nhẹ như một con mèo, không hề gây ra tiếng động.
“Đây… đây là sức mạnh gì?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự kinh ngạc tột độ. Hạt châu đã biến mất, nhưng nó đã để lại một thứ còn quý giá hơn cả sinh mệnh: một cơ thể mới, một sức mạnh mới, và một cơ hội để lật ngược số phận.
Lâm Hiên nắm chặt tay. Các khớp xương kêu răng rắc một tiếng nhẹ. Hắn cảm thấy như mình có thể đấm nát một tảng đá. Một dòng năng lượng vô hình, cuộn trào trong đan điền, lan tỏa khắp tứ chi. Nó không phải là linh khí mà các tu sĩ khác trong tiểu thế giới này tu luyện. Nó đặc biệt hơn, cô đọng hơn, và mang một hơi thở cổ xưa, hùng vĩ.
Hắn tập trung ý chí, thử điều khiển dòng năng lượng đó. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức sống tuôn ra từ lòng bàn tay hắn, khiến một nhánh cây khô gần đó lập tức nảy chồi non, đâm ra một chiếc lá xanh mướt. Rồi lại chỉ trong tích tắc, chiếc lá đó héo úa, mục ruỗng thành tro bụi. Sự sống và cái chết, chỉ trong một ý niệm.
Lâm Hiên giật mình. Sức mạnh này không chỉ là cường tráng thân thể, mà còn ẩn chứa những khả năng vượt xa sự hiểu biết của hắn. Hắn cần phải học cách kiểm soát nó, phải hiểu rõ nguồn gốc của nó. Nhưng trước hết, hắn phải sống sót.
Ký ức về Triệu Phong, về Triệu gia, về những lời sỉ nhục, những trận đòn roi, cái chết của mẫu thân vì bị Triệu gia hãm hại, tất cả như một dòng lũ cuồn cuộn ập về. Hắn nhớ lại khuôn mặt kiêu ngạo của Triệu Phong khi hắn bị đánh cho bầm dập, nhớ lại ánh mắt khinh miệt của những kẻ đứng nhìn. Một ngọn lửa căm thù bùng cháy trong lồng ngực hắn, thiêu đốt mọi sự sợ hãi hay do dự.
Triệu Phong. Triệu gia. Chúng nghĩ rằng hắn đã chết. Chúng nghĩ rằng chúng đã loại bỏ một chướng ngại vật, một kẻ phế vật không đáng nhắc tới. Nhưng chúng đã lầm. Lâm Hiên đã không chết. Hắn đã tái sinh, và sự tái sinh này sẽ là khởi đầu cho cơn ác mộng của chúng.
Hắn không thể lập tức xông vào Triệu gia. Dù đã có sức mạnh mới, nhưng hắn vẫn là một mình, và Triệu gia là một thế lực lớn trong trấn. Hắn cần một kế hoạch, cần thêm sức mạnh, và quan trọng nhất, cần phải che giấu sự thay đổi của mình. Kẻ thù sẽ không đề phòng nếu chúng nghĩ hắn vẫn là phế vật, hoặc đã chết.
Lâm Hiên bắt đầu di chuyển. Hắn không còn đi khập khiễng, mà bước đi nhẹ nhàng, nhanh nhẹn như một bóng ma trong rừng. Giác quan nhạy bén giúp hắn dễ dàng né tránh những cành cây, những vũng lầy, và cảm nhận được sự hiện diện của bất kỳ sinh vật nào trong bán kính vài chục trượng. Hắn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng hắn phải thoát khỏi khu rừng hoang vu này, tìm kiếm một nơi an toàn để rèn luyện, để tìm hiểu về sức mạnh mới của mình.
Bỗng nhiên, một mùi tanh tưởi xộc vào mũi hắn. Tiếp đó là tiếng sột soạt của lá cây, cùng với tiếng gầm gừ trầm đục. Lâm Hiên dừng lại. Hắn nheo mắt, nhìn xuyên qua những bụi cây rậm rạp. Đó là một con Lang Nha Thú, một loại dã thú phổ biến trong vùng, có móng vuốt sắc bén và răng nanh dài, thường đi săn theo bầy. Nhưng con này chỉ có một, và dường như đang bị thương ở chân.
Con Lang Nha Thú ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Hiên, phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo. Bình thường, Lâm Hiên sẽ hoảng sợ bỏ chạy. Nhưng giờ đây, hắn không hề cảm thấy một chút sợ hãi nào. Thay vào đó là một sự tò mò, và một chút hưng phấn muốn thử nghiệm sức mạnh mới của mình.
“Đây là cơ hội tốt.” Lâm Hiên thầm nghĩ. Hắn cần một đối thủ để kiểm tra tốc độ, sức mạnh và khả năng phản ứng. Con Lang Nha Thú này chính là bài kiểm tra đầu tiên của hắn.
Hắn bước ra khỏi bụi cây, không hề che giấu sự hiện diện của mình. Con Lang Nha Thú thấy hắn, lập tức trở nên hung hãn, gầm lên một tiếng rồi lao tới. Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng trong mắt Lâm Hiên, nó lại chậm chạp một cách lạ thường. Hắn có thể dễ dàng nhìn thấy từng đường cong của cơ bắp nó co rút, từng chuyển động nhỏ nhất của móng vuốt.
Lâm Hiên nghiêng người, né tránh cú vồ của nó một cách nhẹ nhàng. Hắn xoay người, một cước đá vào sườn con thú. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, con Lang Nha Thú lập tức bay văng ra xa, va vào một gốc cây rồi ngã vật xuống đất, rên rỉ thảm thiết.
Sức mạnh này… thật đáng sợ! Lâm Hiên nhìn lòng bàn chân mình, không thể tin được cú đá vừa rồi lại có uy lực đến vậy. Hắn chưa từng nghĩ mình có thể làm được điều này.
Con Lang Nha Thú cố gắng gượng dậy, nhưng chân của nó đã bị gãy. Đôi mắt nó nhìn Lâm Hiên không còn hung hãn mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ. Nó rên ư ử, cố gắng lùi lại.
Lâm Hiên không động thủ nữa. Hắn không phải là kẻ khát máu. Mục tiêu của hắn là Triệu gia, không phải một con dã thú vô tội. Hắn nhìn chằm chằm vào con Lang Nha Thú một lúc, rồi quay người bỏ đi. Hắn cần phải đến một nơi an toàn hơn để suy nghĩ, để lập kế hoạch. Con đường báo thù của hắn mới chỉ bắt đầu.
Khi hắn rời đi, con Lang Nha Thú vẫn nằm đó, run rẩy, đôi mắt dõi theo bóng lưng của kẻ phế vật mà giờ đây lại mang một khí chất hoàn toàn khác biệt. Trong màn đêm dần buông xuống, một hạt giống nghịch thiên đã thực sự nảy mầm, và nó sẽ sớm phá vỡ mọi quy tắc của tiểu thế giới này.
Lâm Hiên tiếp tục đi. Hắn cảm thấy không đói, không khát, và cũng không mệt mỏi. Sức mạnh trong cơ thể hắn dường như đang tự nuôi dưỡng hắn. Bằng giác quan mới, hắn có thể cảm nhận được những con đường mòn nhỏ dẫn ra khỏi khu rừng. Hắn chọn một con đường ít dấu vết người qua lại nhất, muốn tránh xa mọi sự chú ý. Hắn cần thời gian để thích nghi, để mạnh lên. Triệu gia sẽ phải trả giá, nhưng không phải ngay bây giờ. Thời điểm đó sẽ đến, và khi nó đến, sẽ là ngày tận thế của chúng.
Trong bóng tối mịt mùng của đêm, đôi mắt Lâm Hiên lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, kiên định. Hắn đã không còn là phế vật Lâm Hiên của ngày hôm qua. Hắn là Lâm Hiên, kẻ sẽ nghịch chuyển thiên mệnh.