Nghịch Thiên
Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:53:29 | Lượt xem: 3

Không khí lạnh lẽo của hang động vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng Lâm Hiên, một ngọn lửa hừng hực đang bùng cháy. Hắn đứng dậy, đôi mắt lóe lên sự quyết đoán tột cùng. Linh khí trong hang động này dồi dào hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng với tốc độ tu luyện khủng khiếp của Vô Tận Quyết, nó chỉ như muối bỏ bể. Hắn cần linh thạch, cần linh dược, những thứ mà chỉ các đại tông môn như Vân Lạc Tông mới có thể tập trung số lượng lớn.

Vân Lạc Tông… Cái tên đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Lâm Hiên. Hắn nhớ lại khuôn mặt ngạo mạn của Lạc Thiên Hùng, nhớ lại sự thờ ơ của những trưởng lão khi gia tộc hắn bị diệt, nhớ lại những lời chế giễu “phế vật” khi hắn còn là một thiếu niên yếu ớt. Nhưng giờ đây, “phế vật” đó đã không còn. Hắn có Cổ Tháp, có Vô Tận Quyết, có Phá Thiên Chưởng. Hắn có ngọn lửa căm hận đủ để đốt cháy cả bầu trời.

Lâm Hiên khẽ nhếch mép. Luyện Khí Kỳ tầng bốn, đây mới chỉ là khởi đầu. Để đối đầu với một cường giả Linh Hải Kỳ như Lạc Thiên Hùng, hắn cần phải mạnh hơn gấp trăm, gấp ngàn lần. Hắn không thể hành động mù quáng, nhưng cũng không thể ngồi yên chờ đợi. Từng bước, từng bước một, hắn sẽ tích lũy sức mạnh, rồi lật đổ tất cả những kẻ đã chà đạp lên số phận hắn.

Hắn rời khỏi hang động, bước ra cánh rừng rậm rạp. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán cây, vẽ nên những bóng hình kỳ dị trên mặt đất. Lâm Hiên không vội vã. Hắn nhắm mắt lại, kích hoạt Cổ Tháp. Một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, quét qua khu rừng. Mọi tiếng động, mọi hơi thở, mọi dao động linh khí đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Đây là một trong những khả năng mà Cổ Tháp mang lại, giúp hắn cảm nhận được mọi thứ xung quanh một cách rõ ràng đến kinh ngạc.

Hắn đã từng là một đệ tử ngoại môn của Vân Lạc Tông, dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi trước khi bi kịch ập đến. Hắn biết rõ địa hình quanh tông môn, biết những con đường mòn ít người qua lại, biết những khu vực nào thường được canh gác lỏng lẻo. Mục tiêu của hắn lúc này không phải là đại điện hay kho tàng của tông môn, mà là những khu vực tài nguyên nhỏ, nơi các đệ tử ngoại môn thường lui tới để làm nhiệm vụ hoặc trộm lấy một vài linh dược quý hiếm.

Dưới sự chỉ dẫn của Cổ Tháp, Lâm Hiên nhanh chóng tìm thấy một con đường mòn bị cây cối che khuất, dẫn thẳng tới rìa khu vực linh dược của ngoại môn. Khu vực này rộng lớn, được chia thành nhiều ô nhỏ, mỗi ô trồng một loại linh dược khác nhau, phục vụ cho việc luyện đan hoặc tu luyện cơ bản của các đệ tử cấp thấp. Việc canh gác ở đây không quá chặt chẽ, chủ yếu dựa vào các đệ tử nội môn hoặc trưởng lão tuần tra định kỳ.

Hắn ẩn mình trong bóng tối, quan sát. Có hai đệ tử ngoại môn đang lười biếng tuần tra, ánh mắt lơ đãng nhìn khắp nơi. Với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng hai, ba của bọn họ, Lâm Hiên không chút sợ hãi. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi hai tên đó đi khuất ở một góc khuất.

Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương thoang thoảng của linh thảo. Lâm Hiên như một bóng ma, nhẹ nhàng lướt qua hàng rào phòng ngự đơn giản, tiến vào khu vườn. Ánh mắt hắn nhanh chóng tìm kiếm những loại linh dược có giá trị cao hơn, những thứ có thể giúp hắn đột phá nhanh chóng.

Cổ Tháp lại một lần nữa phát huy tác dụng. Nó không chỉ giúp hắn cảm nhận được linh khí, mà còn chỉ ra những loại linh dược có linh tính mạnh nhất, ẩn chứa nhiều năng lượng nhất. Hắn đi thẳng đến một ô đất nằm khuất phía sau, nơi mọc lên vài cây linh chi tím sẫm, lá lấp lánh như ngọc. Đây là Tử Kim Linh Chi, một loại linh dược quý giá có thể giúp tăng cường tu vi và củng cố đan điền, rất hiếm thấy ở khu vực ngoại môn.

“Ồ, không ngờ lại có thứ tốt như vậy ở đây.” Lâm Hiên thầm nghĩ. Rõ ràng, những tên đệ tử tuần tra kia đã bỏ qua hoặc không nhận ra giá trị thực sự của chúng.

Hắn định ra tay hái, nhưng đột nhiên, một âm thanh xào xạc vang lên từ phía sau bụi cây. Lâm Hiên lập tức cảnh giác, ẩn mình vào một góc tối. Ba bóng người xuất hiện, cũng là đệ tử ngoại môn, tu vi dao động từ Luyện Khí Kỳ tầng hai đến tầng ba.

“Ha ha, huynh đệ, ta đã nói rồi mà, khu vực này ít người để ý nhất. Nhìn xem, những cây Thanh Tâm Thảo này mọc tốt quá!” Một tên đệ tử có vẻ ngoài mập mạp cười hì hì, vừa nói vừa giơ tay định hái.

“Cẩn thận chút, lỡ bị phát hiện thì chết chắc. Nghe nói Lạc Thiên Hùng trưởng lão đang tìm một tên phế vật bị truy sát, nếu chúng ta bắt được nó giao nộp, chắc chắn sẽ được thưởng lớn.” Tên còn lại, gầy gò hơn, nói với giọng điệu cảnh giác.

Nghe thấy cái tên Lạc Thiên Hùng và từ “phế vật”, ánh mắt Lâm Hiên chợt lạnh đi. Hắn biết bọn chúng đang nói về hắn. Sự căm hận trong lòng hắn lại trỗi dậy mạnh mẽ.

Khi tên mập mạp vừa thò tay vào bụi Thanh Tâm Thảo, hắn chợt nhìn thấy một bóng người đang ẩn nấp gần đó. “Ai đó?! Kẻ nào dám lẻn vào khu linh dược của Vân Lạc Tông?!” Hắn hét lớn, đồng thời rút ra một thanh đoản kiếm.

Lâm Hiên không còn lựa chọn nào khác. Hắn bước ra khỏi bóng tối, lộ diện. Ba tên đệ tử kia trợn tròn mắt khi nhìn thấy hắn.

“Là ngươi! Tên phế vật Lâm Hiên! Ngươi còn dám quay lại đây sao?!” Tên gầy gò nhận ra hắn, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và kinh ngạc. “Ngươi không phải đã bị Lạc trưởng lão phế đan điền, đuổi ra khỏi tông môn rồi sao?”

Lâm Hiên không nói gì, ánh mắt lạnh như băng. Hắn không có thời gian để lãng phí với những kẻ này. Hắn chỉ muốn lấy linh dược và rời đi.

“Ha ha, trời giúp ta rồi! Bắt lấy tên phế vật này, chúng ta sẽ có công lớn!” Tên mập mạp hưng phấn kêu lên, vung đoản kiếm lao tới. Hai tên còn lại cũng rút vũ khí, bao vây Lâm Hiên.

Với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng bốn, Lâm Hiên mạnh hơn bọn chúng một bậc. Hắn không cần phải sử dụng Phá Thiên Chưởng uy lực lớn, chỉ cần một chút kỹ năng cơ bản của Vô Tận Quyết cũng đủ để đối phó. Hắn né tránh lưỡi kiếm của tên mập mạp một cách nhẹ nhàng, sau đó tung một quyền nhanh như chớp vào bụng hắn. Cú đấm không chứa linh lực quá mạnh, nhưng đủ để khiến tên mập mạp ôm bụng quằn quại, ngã lăn ra đất.

Hai tên còn lại thấy đồng bọn bị đánh bại dễ dàng thì kinh hãi. Tên gầy gò vội vàng vung kiếm chém tới, nhưng Lâm Hiên đã lướt qua hắn như một cơn gió, bàn tay khẽ chạm vào huyệt đạo trên cổ hắn. Một dòng linh lực tinh thuần của Vô Tận Quyết xâm nhập, khiến hắn tê liệt ngay lập tức. Tên cuối cùng thấy vậy thì sợ hãi tột độ, hắn vứt kiếm bỏ chạy thục mạng.

Lâm Hiên không đuổi theo. Hắn không muốn gây ra quá nhiều động tĩnh. Hắn nhanh chóng quay lại chỗ Tử Kim Linh Chi, dùng một con dao nhỏ cẩn thận đào gốc, không để mất một chút linh khí nào. Khi hắn đào sâu hơn, Cổ Tháp trong cơ thể hắn chợt rung nhẹ. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí còn mạnh hơn đang ẩn giấu dưới lòng đất.

Hắn tiếp tục đào, và không lâu sau, một khối linh thạch màu xanh biếc nhỏ bằng nắm tay xuất hiện. Đây là Hạ Phẩm Linh Thạch, một loại tài nguyên quý giá hơn linh dược rất nhiều, thường chỉ được tìm thấy ở những nơi có linh mạch. Không ngờ, dưới gốc Tử Kim Linh Chi lại ẩn chứa một khối. Rõ ràng, đây là nhờ Cổ Tháp chỉ dẫn, nếu không, hắn sẽ bỏ lỡ cơ duyên này.

Nhanh chóng thu gom toàn bộ Tử Kim Linh Chi và khối linh thạch vào không gian Cổ Tháp, Lâm Hiên không chần chừ thêm nữa. Hắn kiểm tra lại ba tên đệ tử đang bất tỉnh, đảm bảo bọn chúng sẽ không tỉnh lại ngay lập tức. Sau đó, hắn lặng lẽ rời khỏi khu linh dược, theo con đường cũ trở về hang động của mình.

Trở lại hang động an toàn, Lâm Hiên không kìm được sự hưng phấn. Khối Hạ Phẩm Linh Thạch này đủ để hắn tu luyện trong một thời gian dài, còn Tử Kim Linh Chi sẽ giúp hắn củng cố căn cơ và tăng tốc độ đột phá. Hắn ngồi xếp bằng, đặt khối linh thạch vào lòng bàn tay, bắt đầu vận chuyển Vô Tận Quyết.

Linh khí tinh thuần từ linh thạch như một dòng suối mát lành, ào ạt đổ vào cơ thể hắn. Vô Tận Quyết vận chuyển với tốc độ cực nhanh, chuyển hóa linh khí thành linh lực của hắn. Hắn cảm nhận được tu vi của mình đang tăng lên rõ rệt. Nền tảng Luyện Khí Kỳ tầng bốn của hắn dần được củng cố, và một cảm giác đột phá đang đến gần.

Đúng như hắn dự đoán, chỉ sau vài canh giờ tu luyện, toàn thân Lâm Hiên chấn động. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên trong đan điền, đánh dấu sự đột phá thành công. Hắn đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng năm!

Mở mắt ra, Lâm Hiên cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh. Tầng năm Luyện Khí Kỳ, tuy vẫn còn là một con kiến trong mắt cường giả Vân Lạc Tông, nhưng với hắn, đó là một bước tiến vượt bậc. Hắn đã chứng minh, dù bị coi là phế vật, dù bị ruồng bỏ, hắn vẫn có thể Nghịch Thiên cải mệnh.

Nụ cười lạnh lẽo lại xuất hiện trên môi Lâm Hiên. Hắn nhìn về phía xa, nơi Vân Lạc Tông lờ mờ hiện ra dưới ánh bình minh. Cuộc chơi, giờ mới thực sự bắt đầu, và hắn, kẻ bị “Thiên” ruồng bỏ, sẽ lật đổ mọi định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8