Nghịch Thiên
Chương 168
Trần Phong như một mũi tên xé gió, thân ảnh hắn hóa thành một vệt mờ ảo lao đi trên con đường đá cổ kính, dưới chân là ngàn dặm núi non trùng điệp. Tốc độ của hắn nhanh đến mức, chỉ trong chốc lát, những dãy núi hùng vĩ đã bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho một bình nguyên rộng lớn, nơi chân trời hiện ra một đường nét kiến trúc đồ sộ, vươn thẳng lên mây.
Đó là Vạn Tượng Thành, trung tâm của Vạn Tượng Vực, nơi quy tụ vô số cường giả và tinh hoa của đại lục Thiên Nguyên. Từ xa nhìn lại, thành trì này giống như một con cự thú đang ngủ say, những bức tường thành cao vút chạm tới tầng mây, những ngọn tháp cao chọc trời lấp lánh linh quang, cho thấy sự hùng vĩ và uy nghi vượt xa bất kỳ đô thị nào mà Trần Phong từng thấy ở tiểu thế giới.
Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi Trần Phong. “Thiên Mệnh Chi Tử” Long Ngạo Thiên, Long Thần Điện… Càng lớn, càng phồn hoa, càng có nhiều kẻ tự xưng là đại diện cho Thiên Đạo, thì càng có nhiều thứ để hắn lật đổ. Con đường Nghịch Thiên, từ đây mới thật sự mở ra.
Hắn không vội vã xông thẳng vào thành. Đến một nơi hoàn toàn xa lạ, điều quan trọng nhất là phải tìm hiểu rõ tình hình. Trần Phong giảm tốc, bước chân nhẹ nhàng đáp xuống một khu rừng thưa cách Vạn Tượng Thành vài trăm dặm. Hắn cần một thân phận mới, hoặc ít nhất là một cách để hòa nhập mà không gây chú ý quá mức.
Sử dụng một loại công pháp che giấu khí tức đặc biệt, Trần Phong biến mình thành một thanh niên bình thường, không quá nổi bật, rồi mới tiếp tục hành trình về phía thành. Càng gần Vạn Tượng Thành, mật độ tu sĩ càng dày đặc. Những tiếng bàn tán xôn xao, những luồng linh khí cường đại giao thoa trong không trung, tất cả đều cho thấy sự khác biệt rõ rệt so với tiểu thế giới cằn cỗi của hắn trước đây.
Hắn nghe thấy những cuộc trò chuyện về các tông môn lớn, về những Thiên Kiêu trẻ tuổi, và tất nhiên, không ít lần cái tên Long Ngạo Thiên lại được nhắc đến với vẻ ngưỡng mộ pha lẫn kính sợ. “Nghe nói Long Ngạo Thiên sư huynh đã đột phá đến Nguyên Anh cảnh đỉnh phong rồi! Quả nhiên là Thiên Mệnh Chi Tử!” “Đúng vậy, chỉ sợ toàn bộ thế hệ trẻ trong Vạn Tượng Vực này, không ai có thể sánh bằng.” “Long Thần Điện có được Long Ngạo Thiên, e rằng vị trí bá chủ sẽ càng thêm vững chắc.”
Trần Phong im lặng lắng nghe, thu thập từng mảnh thông tin. Nguyên Anh cảnh đỉnh phong sao? Ở tiểu thế giới, đó đã là cảnh giới của những lão quái vật. Nhưng ở đây, với một “Thiên Mệnh Chi Tử” trẻ tuổi, đó dường như chỉ là điểm khởi đầu cho một huyền thoại. Hắn cảm nhận được sự áp bức vô hình từ cái gọi là “Thiên Mệnh” mà những kẻ kia tin tưởng. Mọi người đều chấp nhận nó, tôn sùng nó, như một lẽ đương nhiên.
Nhưng Trần Phong thì khác. Hắn là dị số, là kẻ sinh ra để phá vỡ mọi quy tắc. Càng nghe, ánh mắt hắn càng trở nên kiên định.
Cuối cùng, hắn đã đứng trước cổng thành Vạn Tượng. Cánh cổng khổng lồ được chạm khắc hình rồng phượng, tỏa ra một áp lực cổ xưa. Dòng người ra vào tấp nập, đủ mọi chủng tộc, đủ mọi cảnh giới tu luyện. Trần Phong hòa vào dòng người, nộp một viên linh thạch hạ phẩm để được vào thành. Những người lính gác cổng, với tu vi Kim Đan cảnh, chỉ liếc nhìn hắn qua loa rồi cho qua. Ở Vạn Tượng Thành, tu sĩ Kim Đan cảnh chỉ là lính gác, đủ thấy sự khác biệt về cấp độ.
Bên trong Vạn Tượng Thành, sự nhộn nhịp còn vượt xa tưởng tượng. Các con phố rộng lớn lát đá xanh, những cửa hàng san sát, quán rượu tấp nập, các nhà đấu giá xa hoa, và cả những quảng trường rộng lớn nơi các tu sĩ giao dịch, trao đổi kinh nghiệm. Linh khí trong thành cũng đặc hơn bên ngoài gấp mấy lần, hít thở một hơi cũng cảm thấy sảng khoái.
Trần Phong không vội vàng tìm kiếm Long Ngạo Thiên hay Long Thần Điện. Hắn cần một chỗ đứng chân, một nơi để có thể âm thầm quan sát và thu thập thông tin sâu hơn. Hắn chọn một quán trọ tương đối yên tĩnh, nhưng vẫn nằm ở khu vực trung tâm, nơi có thể dễ dàng nghe ngóng tin tức.
Sau khi thuê một phòng, Trần Phong không lập tức bế quan. Hắn xuống sảnh, gọi một bình rượu linh và vài món ăn. Ngồi ở một góc khuất, hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các tu sĩ khác. Đây là cách hiệu quả nhất để nắm bắt tình hình chung của một nơi xa lạ.
“Ngươi nghe gì chưa? Hội Vạn Bảo sắp tổ chức đấu giá một viên Đạo Hồn Đan đấy!” một tu sĩ râu dài thì thầm với bạn mình.
“Đạo Hồn Đan ư? Vật phẩm cấp bậc đó, e rằng chỉ có các lão tổ Nguyên Anh cảnh mới đủ tư cách tranh giành. Nghe nói Long Ngạo Thiên cũng sẽ tới!” người kia đáp lại.
Trần Phong khẽ nhíu mày. Đạo Hồn Đan, một loại đan dược cực kỳ quý hiếm giúp củng cố nguyên thần, thậm chí có khả năng tăng cường độ ngộ đạo. Thứ này đối với các tu sĩ Nguyên Anh cảnh mà nói, là bảo vật vô giá.
Long Ngạo Thiên lại xuất hiện. Hắn dường như là tâm điểm của mọi sự kiện lớn trong thành. Điều này càng khẳng định vị thế “Thiên Mệnh Chi Tử” của hắn.
Đúng lúc đó, một nhóm tu sĩ kiêu căng bước vào quán. Họ ăn mặc sang trọng, khí tức bất phàm, đặc biệt là người dẫn đầu, một thanh niên tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Hắn vừa bước vào đã lớn tiếng quát:
“Tiểu nhị đâu? Mang cho ta bình rượu linh tốt nhất, và dọn dẹp cái góc kia cho sạch sẽ! Nhìn thấy bọn phàm nhân đó, ta thật mất hứng!”
Hắn chỉ tay về phía Trần Phong và vài tu sĩ cấp thấp hơn đang ngồi gần đó. Trần Phong nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lạnh nhạt liếc qua. Tu vi của kẻ này là Kim Đan cảnh hậu kỳ, cũng không tệ, nhưng cái thái độ coi thường người khác thì thật khiến người ta chán ghét.
Tiểu nhị vội vã chạy ra, cúi đầu khom lưng: “Dạ thưa công tử, góc đó có khách rồi ạ…”
“Có khách thì sao? Ta bảo dọn thì dọn! Một đám tiện nhân hạ đẳng, không xứng ngồi chung với ta!” thanh niên ngạo mạn đó hừ lạnh, rồi ánh mắt khinh miệt quét qua Trần Phong. “Ngươi, cút ngay cho ta! Đừng để ta động thủ!”
Trần Phong đặt chén rượu xuống, phát ra một tiếng “cạch” rất nhỏ, nhưng đủ để khiến bầu không khí trong quán trọ hơi chùng xuống. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào kẻ kia, không chút sợ hãi hay nao núng.
“Ngươi nói ai là tiện nhân hạ đẳng?” giọng Trần Phong trầm thấp, mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh hắn dường như đông cứng lại.
Thanh niên kia sững sờ trong giây lát, không ngờ có kẻ dám đối đầu với hắn. Hắn cười khẩy: “Ồ? Ngươi là thứ phế vật từ đâu đến mà dám vô lễ với ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Mộ Dung Thừa, trưởng tử của Mộ Dung gia tộc!”
Mộ Dung gia tộc là một trong những thế gia lớn ở Vạn Tượng Thành, tuy không bằng Long Thần Điện nhưng cũng có tầm ảnh hưởng nhất định. Nghe thấy cái tên này, nhiều tu sĩ trong quán đều lắc đầu tỏ vẻ tiếc cho Trần Phong. Kẻ này, xem ra gặp phiền phức rồi.
Trần Phong không chút biểu cảm, chỉ nhếch môi: “Mộ Dung Thừa? Chưa từng nghe qua. Ngươi là ai, đối với ta mà nói, không quan trọng. Quan trọng là, ngươi vừa mới xúc phạm ta.”
Mộ Dung Thừa giận dữ, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo: “Dám nói chưa từng nghe qua Mộ Dung gia tộc? Ngươi đúng là đồ nhà quê! Tốt lắm, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả của việc đắc tội với ta!”
Hắn vung tay, một đạo linh lực màu xanh lam bắn thẳng về phía Trần Phong. Đây là một chiêu thức mang tính cảnh cáo, không quá mạnh nhưng đủ để khiến một tu sĩ cấp thấp phải chật vật.
Nhưng Trần Phong chỉ khẽ hừ một tiếng. Hắn không hề động đậy, chỉ có một luồng khí tức vô hình từ cơ thể hắn tỏa ra, nhẹ nhàng va chạm với đạo linh lực của Mộ Dung Thừa. “Rắc!” Một âm thanh giòn tan vang lên, linh lực màu xanh lam kia tan biến như bọt biển, không gây ra chút ảnh hưởng nào đến Trần Phong.
Không chỉ vậy, một áp lực cường đại phản phệ trở lại, khiến Mộ Dung Thừa phải lùi lại mấy bước, khuôn mặt tái mét. Hắn cảm thấy một luồng linh khí hùng hậu như đại dương va vào người, suýt chút nữa khiến hắn mất thăng bằng. Đó là một sức mạnh vượt xa Kim Đan cảnh của hắn!
“Ngươi… ngươi là ai?” Mộ Dung Thừa run rẩy hỏi, vẻ ngạo mạn lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi.
Trần Phong không trả lời. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Mộ Dung Thừa, ánh mắt như nhìn một con kiến. “Một câu xin lỗi, hoặc là…”
Hắn không nói hết câu, nhưng cái “hoặc là” đó lại ẩn chứa một sát ý kinh người, khiến Mộ Dung Thừa cảm thấy lạnh toát sống lưng. Hắn biết mình đã đụng phải một thiết bản rồi. Một cường giả giấu mình, hoặc là một kẻ điên rồ không sợ trời đất.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Mộ Dung Thừa. Hắn nuốt nước bọt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn xấu hơn khóc: “Vị… vị huynh đài này, là tiểu nhân lỗ mãng, không biết trời cao đất rộng. Xin… xin lỗi, là tiểu nhân có mắt không tròng.”
Trần Phong thu lại khí tức, ngồi xuống, tiếp tục nhấp chén rượu. “Lần sau, học cách tôn trọng người khác. Không phải ai cũng dễ bắt nạt như ngươi nghĩ đâu.”
Mộ Dung Thừa như được đại xá, vội vàng cúi đầu liên tục rồi cùng đám tùy tùng chạy trối chết ra khỏi quán trọ. Cả quán trọ im lặng như tờ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần Phong, vừa kính sợ vừa tò mò. Kẻ này là ai? Dám khiến Mộ Dung Thừa phải cúi đầu xin lỗi ngay tại Vạn Tượng Thành?
Trần Phong mặc kệ những ánh mắt đó. Hắn không muốn gây chú ý, nhưng cũng không thể để người khác chà đạp lên mình. Một màn nhỏ này vừa đủ để hắn khẳng định vị thế, vừa không quá mức để Long Thần Điện hay Long Ngạo Thiên lập tức để mắt tới. Hắn cần thời gian để tìm hiểu đối thủ.
Một lát sau, bầu không khí trong quán trọ dần trở lại bình thường, nhưng những câu chuyện phiếm đã chuyển hướng sang Trần Phong. Hắn lại tiếp tục lắng nghe, lần này, thông tin về Long Ngạo Thiên và Long Thần Điện lại càng chi tiết hơn.
Long Ngạo Thiên, Thiên Mệnh Chi Tử. Không chỉ có tu vi mạnh mẽ, mà còn sở hữu Long Hồn Chi Thể, một thể chất hiếm có giúp hắn hấp thụ linh khí nhanh gấp mười lần người thường. Hắn còn có một bảo vật hộ thân là Long Thần Kiếm, và đã tu luyện thành công Long Thần Quyết, bí pháp trấn tông của Long Thần Điện. Hắn được cho là sẽ trở thành Long Thần Điện chủ tiếp theo, và thậm chí còn có cơ hội phi thăng Thượng Giới.
Nghe đến đây, Trần Phong khẽ nhếch môi. Long Hồn Chi Thể? Long Thần Kiếm? Long Thần Quyết? Phi thăng Thượng Giới? Mọi thứ đều được sắp đặt sẵn cho hắn, một con đường trải hoa, một cuộc đời được “Thiên Mệnh” ban phước.
“Thiên Mệnh ư?” Trần Phong thì thầm, chén rượu trong tay khẽ xoay tròn. “Ngươi càng được ban phước, thì ta càng có động lực để nghịch chuyển số phận của ngươi. Ta sẽ cho ngươi biết, cái gọi là Thiên Mệnh, cũng có thể bị đạp đổ!”
Đêm đó, Trần Phong bế quan trong phòng, không phải để tu luyện mà là để sắp xếp lại những thông tin đã thu thập được. Hắn đã có một cái nhìn tổng quan về Vạn Tượng Vực, về Long Thần Điện, và về Long Ngạo Thiên. Kế hoạch tiếp theo đã dần thành hình trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không vội vàng đối đầu trực diện, mà sẽ từng bước khuấy đảo Vạn Tượng Vực, từng bước phá vỡ danh tiếng của Long Ngạo Thiên, khiến cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” phải chật vật, phải nghi ngờ về số phận của chính mình.
Vạn Tượng Phong Vân, đã thật sự nổi lên. Và Trần Phong, dị số từ tiểu thế giới, đã sẵn sàng để viết nên chương đầu tiên của cuộc chiến Nghịch Thiên vĩ đại.