Nghịch Thiên
Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:03:42 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước đi trên con đường lát đá của Linh Vân Thành, tiếng bước chân nhẹ nhàng như không vương bụi trần. Nhưng trong lòng hắn, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Hắn đã thực sự làm điều đó. Hắn đã dùng hành động của mình để thách thức cái gọi là “Thiên Mệnh” trong một góc nhỏ của thế giới này. Nụ cười trên môi hắn không phải là sự tự mãn, mà là một sự kiên định sắt đá, một lời tuyên thệ thầm lặng với chính mình.

Viên linh thạch trung phẩm kia, đối với một phàm nhân như lão nhân bán linh quả, là một món quà từ trời rơi xuống, một sự kiện thay đổi cả vận mệnh gia đình. Nhưng đối với Trần Phong, đó là một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng đầu tiên. Hắn biết, những gợn sóng này sẽ sớm lan rộng, và không bao lâu nữa, cả đại lục Thiên Nguyên sẽ không còn yên bình.

Hắn không vội vã rời khỏi Linh Vân Thành ngay lập tức. Hắn muốn cảm nhận những phản ứng đầu tiên, những luồng khí tức thay đổi xung quanh mình. Hắn đã không còn là Trần Phong yếu đuối ngày nào, kẻ phải ẩn mình trốn chạy. Giờ đây, hắn đã là một kiếm khách phiêu bạt, một tu sĩ mang trong mình Hạt Giống Nghịch Thiên, và hắn sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.

Quả nhiên, ngay khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, hắn cảm nhận được những ánh mắt dò xét. Không phải những ánh mắt hiếu kỳ của người thường, mà là những luồng thần thức sắc bén, ẩn chứa sức mạnh của tu sĩ. Chúng quét qua hắn, dừng lại một chút, rồi lại lướt đi, như thể không tìm thấy điều gì đặc biệt. Nhưng Trần Phong biết, đó là một sự thăm dò cẩn thận, một sự kiểm tra từ những kẻ có quyền thế.

Hắn mỉm cười khẩy. Dù hắn đã che giấu khí tức của mình rất tốt, nhưng hành động của hắn đã quá bất thường. Một tu sĩ trẻ tuổi, khí tức mơ hồ, lại tùy tiện tặng một viên linh thạch trung phẩm cho một phàm nhân nghèo khổ? Điều đó hoàn toàn đi ngược lại với lẽ thường của giới tu luyện, nơi mọi viên linh thạch đều quý giá và được tính toán chi li.

Trong một tòa lầu các cao nhất Linh Vân Thành, nơi chỉ những thành viên cốt cán của gia tộc họ Triệu mới được phép ra vào, một lão giả râu tóc bạc phơ đang nhắm mắt tĩnh tọa. Bỗng nhiên, đôi mắt của lão mở ra, lóe lên một tia sáng lạnh. Lão là Triệu Thiên Mệnh, tộc trưởng gia tộc Triệu, đồng thời cũng là một Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, người có quyền lực tối thượng trong Linh Vân Thành và cả khu vực lân cận.

“Có chuyện gì sao, Tộc trưởng?” Một nam tử trung niên đứng bên cạnh cung kính hỏi, cảm nhận được sự bất thường trong khí tức của lão.

Triệu Thiên Mệnh cau mày, chậm rãi nói: “Một dị số. Vừa xuất hiện trong thành chúng ta.”

“Dị số?” Nam tử trung niên ngạc nhiên. “Ý ngài là… một kẻ không thuộc về Thiên Mệnh Chi Tử, nhưng lại có tiềm năng đáng sợ?”

“Đúng vậy. Hoặc tệ hơn.” Triệu Thiên Mệnh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới. “Một tên tiểu tử trẻ tuổi, tu vi mơ hồ, nhưng lại có thể dễ dàng ban phát linh thạch trung phẩm. Hơn nữa, hành động của hắn… quá mức tùy tiện, quá mức không hợp lý. Ta đã dùng thần thức kiểm tra, nhưng chỉ cảm thấy một sự hỗn loạn, như thể có thứ gì đó đang che giấu rất kỹ.”

“Chẳng lẽ… là một cao nhân ẩn thế?”

Triệu Thiên Mệnh lắc đầu. “Không phải. Khí tức của hắn non trẻ, nhưng lại ẩn chứa một loại ý chí cường đại, một sự kiên cường đến mức khó tin. Hắn không giống những cao nhân đã trải qua luân hồi. Hắn giống như… một hạt giống mới nảy mầm, nhưng lại mang trong mình sự ngang ngược không ai sánh bằng.” Lão ngừng lại, ánh mắt nheo lại. “Điều quan trọng là, hắn đã xuất hiện ngay tại thời điểm này.”

“Thời điểm này?”

“Đại hội Thiên Kiêu sắp diễn ra. Tất cả các Thiên Mệnh Chi Tử từ khắp các vùng đất đều đang hội tụ. Sự xuất hiện của hắn, với hành động phá vỡ quy tắc như vậy, không khỏi khiến ta lo lắng.” Triệu Thiên Mệnh vung tay, một đạo linh lực màu vàng bay ra, hóa thành một phù chú bay vút lên trời, biến mất trong màn đêm. “Ta đã báo cáo lên Tổng đàn. Chắc chắn sẽ có người đến điều tra.”

Nam tử trung niên giật mình. Tổng đàn của gia tộc Triệu là một thế lực lớn ở trung tâm đại lục Thiên Nguyên, nơi có những cường giả Nguyên Anh lão tổ trấn giữ. Việc báo động Tổng đàn cho một tu sĩ trẻ tuổi chỉ mới xuất hiện ở Linh Vân Thành cho thấy Triệu Thiên Mệnh coi trọng sự việc này đến mức nào.

“Vậy chúng ta có cần hành động gì không, Tộc trưởng?”

“Không cần vội vã. Chỉ cần quan sát. Nếu hắn là một kẻ vô hại, vậy thì thôi. Nhưng nếu hắn có ý định phá hoại trật tự, đặc biệt là liên quan đến Đại hội Thiên Kiêu, thì dù là Thiên Vương lão tử, chúng ta cũng phải trấn áp.” Ánh mắt Triệu Thiên Mệnh lộ ra sát khí. “Đại lục Thiên Nguyên có quy tắc riêng của nó. Bất cứ ai dám Nghịch Thiên, đều sẽ phải trả giá đắt.”

Trong khi đó, Trần Phong đã rời khỏi Linh Vân Thành, đi sâu vào một khu rừng rậm gần đó. Hắn không muốn ở lại nơi có quá nhiều thần thức dò xét. Dù hắn không sợ, nhưng hắn cũng không muốn gây ra phiền phức không cần thiết ngay lúc này. Mục tiêu của hắn là trở nên mạnh hơn, không phải để thể hiện.

Hắn tìm một hang động kín đáo, bố trí một vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và tầm nhìn. Ngồi xuống trong hang động, hắn lấy ra một viên đan dược hồi phục linh lực, chậm rãi luyện hóa. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn đều sẽ được chú ý. Hắn đã chính thức bước vào “Vạn Tượng Phong Vân” của đại lục này.

Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”, hắn đã nghe nói đến trong những lần lang thang qua các thành trấn, qua lời kể của các tu sĩ. Đó là những người được cho là mang theo vận khí của trời đất, được “Thiên Đạo” ưu ái, tu luyện một ngày bằng người khác mười ngày, luôn gặp kỳ ngộ, luôn vượt qua nguy hiểm. Họ là những ngôi sao sáng nhất của mỗi thế hệ, định mệnh đã an bài để họ trở thành cường giả đứng trên đỉnh cao.

Nhưng Trần Phong thì khác. Hắn không có “Thiên Mệnh”, ít nhất là cái “Thiên Mệnh” mà người ta vẫn thường nói. Hắn là “dị số”, là “phế vật” trong mắt người khác. Nhưng chính sự “phế vật” đó lại là động lực để hắn không ngừng vươn lên, không ngừng phá vỡ giới hạn. Công pháp của hắn độc đáo, huyết mạch của hắn bí ẩn, và ý chí của hắn kiên cường hơn bất kỳ “Thiên Mệnh Chi Tử” nào.

“Thiên Mệnh ư?” Trần Phong lẩm bẩm, một tia khinh thường lóe lên trong mắt. “Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh đó, chỉ là một lời nói dối. Ý chí của ta, mới là Thiên Mệnh của ta!”

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào việc tu luyện. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Những cường giả của đại lục Thiên Nguyên, những tông môn hùng mạnh, những thế gia cổ xưa, và cả những “Thiên Mệnh Chi Tử” đầy kiêu ngạo, tất cả sẽ sớm trở thành đối thủ của hắn. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, một sự hưng phấn dâng trào trong lòng hắn. Hắn khao khát được đối mặt, được thách thức, được chứng minh rằng “Nghịch Thiên” mới là chân lý.

Linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn chảy, đan điền của hắn như một hố đen không đáy, không ngừng hấp thụ năng lượng. Vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được trong lúc tuyệt vọng, giờ đây đã hòa làm một với hắn, trở thành một phần sức mạnh không thể tách rời. Hắn cảm thấy mình đang tiến bộ với tốc độ kinh người, vượt xa mọi giới hạn mà người khác có thể tưởng tượng.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh ló rạng, Trần Phong mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà tràn đầy tinh thần. Hắn đứng dậy, thu hồi trận pháp, rồi bước ra khỏi hang động. Khí tức của hắn đã ổn định hơn, và sức mạnh của hắn cũng đã có một bước tiến nhỏ.

Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi cao vút ẩn hiện trong sương sớm, nơi có những thành trì lớn hơn, những tông môn hùng mạnh hơn đang chờ đợi. Linh Vân Thành chỉ là một điểm nhỏ, một khởi đầu. Giờ đây, hắn sẽ đi đến những nơi đó, nơi những Thiên Kiêu thật sự tụ hội, nơi định mệnh được viết lại.

“Đại lục Thiên Nguyên, ta đến đây!” Trần Phong thì thầm, nụ cười kiên định nở trên môi. Hắn đã sẵn sàng cho “Vạn Tượng Phong Vân”. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến Nghịch Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8