Nghịch Thiên
Chương 163
Trần Phong nhẹ nhàng nhấp một ngụm linh trà, hương vị thanh đạm nhưng dư vị kéo dài, tựa như con đường hắn đang đi. Ánh mắt hắn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ của trà quán, nhìn ngắm Linh Vân Thành sầm uất. Những tòa kiến trúc hùng vĩ vươn cao, những dòng người tấp nập với đủ loại khí tức tu vi, mạnh mẽ hơn hẳn bất cứ nơi nào hắn từng đặt chân tới ở tiểu thế giới trước kia. Đại lục Thiên Nguyên, quả nhiên không hổ danh là nơi quần tụ anh kiệt.
Hắn cảm nhận được những luồng linh khí dày đặc hơn, tinh thuần hơn cuồn cuộn chảy trong huyết quản, tự động tinh luyện công pháp Nghịch Thiên. Ngay cả không khí nơi đây cũng mang một loại áp lực vô hình, thúc giục kẻ yếu phải nỗ lực, kẻ mạnh phải không ngừng vươn lên. Nơi đây, quy tắc sinh tồn khắc nghiệt hơn, cạnh tranh khốc liệt hơn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên và tiềm năng.
Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Trần Phong. Đây mới chính là sân khấu xứng đáng cho con đường Nghịch Thiên của hắn. Hắn không phải là kẻ thích yên ổn, càng không cam chịu số phận. Cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”, những kẻ được trời ưu ái, được vô số người tôn sùng… hắn đã quá ngán ngẩm với những định nghĩa đó. Hắn sẽ là người phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định luật, viết lại cái gọi là “Thiên Mệnh”.
Đặt chén trà xuống, Trần Phong đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi quán. Hắn muốn tìm hiểu về Linh Vân Thành, về Đại lục Thiên Nguyên này, trước khi thực sự bắt đầu hành trình của mình. Con đường Nghịch Thiên vĩ đại của hắn, chính thức bắt đầu từ Linh Vân Thành này, từ Đại lục Thiên Nguyên hùng vĩ này. Hắn là một dị số, một hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi lật đổ được cái gọi là “Thiên” kia.
Hắn bước chân xuống đường phố nhộn nhịp, hòa mình vào dòng người. Các cửa hàng linh dược, linh khí, công pháp, kỹ năng san sát nhau. Các tông môn lớn cũng có chi nhánh ở đây để thu nạp đệ tử hoặc trao đổi tài nguyên. Trần Phong đi qua một quảng trường rộng lớn, nơi đang diễn ra một cuộc thi đấu nhỏ, thu hút rất đông người xem. Đây là một cách tốt để hắn nắm bắt được trình độ tu luyện chung của đại lục.
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ cuối quảng trường, kèm theo tiếng la hét hoảng sợ của đám đông. Trần Phong nhíu mày, nhanh chóng hướng mắt về phía âm thanh. Một đám thanh niên ăn mặc sang trọng, khí thế ngạo mạn, đang xua đuổi một lão nhân gầy gò cùng đứa cháu gái nhỏ. Lão nhân cố gắng ôm chặt một giỏ linh quả đã bị dẫm nát, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn và sợ hãi.
“Lão già thối tha, dám chắn đường bổn thiếu gia? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Long Ngạo Thiên, đệ tử nội môn của Vân Thiên Tông, con trai của Thành chủ Linh Vân Thành! Ngươi có mấy cái mạng để đền?” Một thanh niên dẫn đầu, dáng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng, chỉ tay vào lão nhân quát mắng. Khí tức từ cơ thể hắn tỏa ra mạnh mẽ, đạt tới Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, một cảnh giới mà ở tiểu thế giới của Trần Phong đã là vô địch.
Đám đông xung quanh run rẩy, không dám hó hé một lời. Vân Thiên Tông là một trong những đại tông môn đứng đầu Đại lục Thiên Nguyên, còn Thành chủ Linh Vân Thành lại là một cường giả nắm giữ quyền uy tuyệt đối tại đây. Long Ngạo Thiên, kẻ được mệnh danh là “Thiên Kiêu” của Linh Vân Thành, là con cưng của trời, là hiện thân của “Thiên Mệnh”. Hắn ta có thể làm bất cứ điều gì mà không sợ bị trừng phạt.
“Thiên Kiêu Long công tử thật khí phách!”
“Lão già kia đúng là không biết điều, dám đắc tội với Long công tử, đáng đời!”
Những lời xu nịnh vang lên, càng khiến Long Ngạo Thiên thêm đắc ý. Hắn nhếch mép cười khẩy, chuẩn bị tung một cước đá bay lão nhân. Đứa cháu gái nhỏ, chỉ khoảng năm sáu tuổi, sợ hãi ôm chặt lấy ông nội, nước mắt giàn giụa.
Trần Phong đứng cách đó không xa, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. “Thiên Mệnh Chi Tử”? “Thiên Kiêu”? Hắn đã thấy quá nhiều những kẻ lợi dụng danh nghĩa đó để chà đạp lên người khác. Cái mà Long Ngạo Thiên thể hiện ra không phải là Thiên Mệnh, mà là sự ngông cuồng, là sự mục nát dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của quyền lực.
Khi Long Ngạo Thiên vung chân đá tới, một luồng kình phong sắc bén xé gió lao đi, Trần Phong nhẹ nhàng bước tới một bước, thân ảnh như ảo ảnh lướt qua đám đông. Hắn không hề sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là đưa một bàn tay ra, nắm lấy cổ chân của Long Ngạo Thiên.
Kình lực cuồng bạo của cú đá đột ngột bị chặn đứng, tiêu tán trong hư vô. Long Ngạo Thiên cảm thấy một lực lượng kinh người truyền đến từ cổ chân, không phải là sự đối kháng trực diện, mà là một loại lực lượng quỷ dị, mềm dẻo nhưng không thể lay chuyển, như thể hắn đang đá vào một vũng nước sâu không đáy. Toàn bộ kình lực của hắn không những không gây tổn thương được đối phương, ngược lại còn bị phản phệ, khiến hắn cảm thấy cổ chân tê dại.
“Ngươi là ai?” Long Ngạo Thiên giật mình, hoảng hốt rút chân về. Hắn nhìn chằm chằm vào Trần Phong, một thanh niên lạ mặt, khí tức bình thường, không hề có vẻ gì là cường giả. Nhưng chính sự “bình thường” đó lại khiến hắn cảm thấy bất an. Hắn là Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, còn Trần Phong chỉ tựa như một Linh Hải Cảnh bình thường, nhưng vừa rồi hắn lại không thể nhìn thấu được chiêu thức của đối phương.
Trần Phong buông lỏng tay, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Long Ngạo Thiên. “Kẻ dám dùng quyền thế để ức hiếp kẻ yếu, không xứng đáng được gọi là Thiên Kiêu.”
Lời nói của Trần Phong không lớn, nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai đám đông, khiến cả quảng trường im phăng phắc. Ai dám nói thẳng như vậy với Long Ngạo Thiên? Hắn ta là con cưng của trời, là người được Thiên Mệnh chọn lựa!
Long Ngạo Thiên giận tím mặt. Từ trước đến nay, chưa từng có ai dám bất kính với hắn như vậy. “Ngươi… ngươi dám giáo huấn ta? Ngươi là thứ gì? Một phế vật từ đâu chui ra? Ta sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là Thiên Mệnh của ta!”
Hắn rống lên một tiếng, toàn thân linh lực bùng nổ, một thanh trường kiếm linh khí màu vàng kim xuất hiện trong tay, mang theo uy thế của một vị vua. “Vân Thiên Kiếm Quyết! Thiên Kiêu Trảm!”
Thanh kiếm phát ra ánh sáng chói mắt, hóa thành một đạo kiếm khí khổng lồ, mang theo hình ảnh mơ hồ của một con rồng vàng, lao thẳng về phía Trần Phong. Kiếm chiêu này bá đạo vô cùng, ẩn chứa sự áp bức của “Thiên Mệnh”, muốn nghiền nát mọi thứ cản đường.
Trần Phong vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có ý né tránh. Trong mắt hắn, đạo kiếm khí hùng mạnh kia chỉ là một sự thể hiện thô thiển của linh lực. Hắn đã thấy quá nhiều những chiêu thức dựa vào cảnh giới và thiên phú. Cái hắn theo đuổi, là sự vận dụng Đạo, sự thấu hiểu chân lý, chứ không phải là sự phô trương sức mạnh.
Một luồng khí tức kỳ dị bỗng nhiên dâng lên từ Trần Phong, không phải là linh khí, cũng không phải là yêu khí, mà là một loại năng lượng thuần túy nhưng vô cùng thâm sâu, như thể nó đến từ tận cùng của vũ trụ, mang theo một sự “nghịch” lại mọi quy tắc. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ một ngón tay lên, điểm thẳng vào trung tâm của đạo kiếm khí hình rồng.
Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm kịch liệt. Khi ngón tay của Trần Phong chạm vào đạo kiếm khí, hình ảnh con rồng vàng đột nhiên trở nên méo mó, rồi như một ảo ảnh bị phá vỡ, tan biến vào hư không. Kiếm khí hùng mạnh của Long Ngạo Thiên, cứ thế mà bị hóa giải một cách nhẹ nhàng, không để lại chút dấu vết nào.
Sự im lặng bao trùm cả quảng trường. Long Ngạo Thiên trố mắt nhìn, cơ thể run rẩy. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Kiếm chiêu mạnh nhất của hắn, chiêu thức được Vân Thiên Tông ca ngợi là “Thiên Kiêu Trảm” – một chiêu thức chỉ có Thiên Kiêu mới có thể phát huy toàn bộ uy lực – lại bị một kẻ lạ mặt hóa giải bằng một ngón tay? Hơn nữa, hắn không cảm nhận được chút linh lực nào từ đối phương, chỉ có một loại khí tức quỷ dị, khiến linh lực trong cơ thể hắn cũng trở nên hỗn loạn.
“Ngươi… ngươi làm sao có thể?” Long Ngạo Thiên lùi lại ba bước, khuôn mặt tái mét. Sức mạnh của Trần Phong đã vượt ra ngoài sự hiểu biết của hắn, vượt ra ngoài mọi quy tắc tu luyện mà hắn được học. Đây không phải là sự áp đảo về cảnh giới, mà là một sự áp đảo về bản chất, về thứ “Đạo” mà hắn đang tu luyện.
Trần Phong thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản. “Thiên Mệnh của ngươi, quá yếu ớt.”
Câu nói đơn giản nhưng lại vang vọng trong tâm trí của Long Ngạo Thiên như một lời sỉ nhục tột cùng. Hắn, một “Thiên Kiêu”, lại bị nói là “Thiên Mệnh yếu ớt”? Hắn nghiến răng, phẫn nộ đến cực điểm, nhưng sâu thẳm trong lòng lại dấy lên một nỗi sợ hãi không thể kiểm soát. Kẻ này, rốt cuộc là ai? Hắn không giống bất kỳ cường giả nào mà hắn từng biết.
“Ngươi… ngươi chờ đó! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!” Long Ngạo Thiên run rẩy ném lại một câu đe dọa yếu ớt, rồi quay lưng bỏ chạy cùng đám tùy tùng, không còn chút khí phách nào của một “Thiên Kiêu”.
Đám đông vẫn còn đang chìm trong sự kinh ngạc tột độ. Một kẻ lạ mặt, không danh tiếng, không thế lực, lại dám công khai thách thức và đánh bại “Thiên Kiêu” Long Ngạo Thiên? Hơn nữa, cách hắn chiến thắng lại quỷ dị và mạnh mẽ đến khó tin. Họ nhìn Trần Phong với ánh mắt vừa kính sợ, vừa nghi ngờ, và cả một chút hy vọng le lói.
Trần Phong không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn quay sang lão nhân và đứa bé gái. Lão nhân đã đỡ cháu gái đứng dậy, run rẩy cúi đầu cảm tạ. “Đa tạ công tử ra tay tương trợ, ân đức này lão phu không dám quên.”
“Không cần đa lễ.” Trần Phong mỉm cười nhẹ. Hắn đặt một viên linh thạch trung phẩm vào tay lão nhân. “Số linh quả này của các ngươi đã hỏng, cầm lấy số linh thạch này để mua thứ khác.”
Lão nhân sững sờ. Một viên linh thạch trung phẩm là cả một gia tài đối với ông. “Công tử… lão phu không dám nhận!”
“Cứ cầm lấy. Đây là ta mua linh quả của các ngươi.” Trần Phong nói, rồi không đợi lão nhân phản ứng, quay người rời đi. Hắn đã hoàn thành việc hắn muốn làm. Hắn đã chứng minh, cái gọi là “Thiên Mệnh” không phải là thứ bất khả xâm phạm. Hắn đã gieo mầm cho sự “Nghịch Thiên” đầu tiên trên Đại lục Thiên Nguyên này.
Hành động của Trần Phong, dù chỉ là một sự kiện nhỏ ở Linh Vân Thành, nhưng chắc chắn sẽ không qua mắt được những kẻ có quyền thế. Một “dị số” đã xuất hiện, và hắn sẽ sớm khuấy động “Vạn Tượng Phong Vân” của đại lục này. Trần Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm của Thiên Nguyên, nụ cười trên môi càng thêm kiên định. Đây mới chỉ là khởi đầu.