Nghịch Thiên
Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:02:46 | Lượt xem: 5

Trần Phong nhắm mắt, chìm sâu vào tu luyện. Công pháp Nghịch Thiên vận chuyển trong cơ thể hắn không ngừng nghỉ, tựa như một dòng xoáy cuồng bạo, hút lấy linh khí tinh thuần của Đại lục Thiên Nguyên. Không giống với bất kỳ công pháp nào hắn từng biết, Nghịch Thiên không chỉ đơn thuần là hấp thụ và chuyển hóa linh khí. Nó còn tinh luyện, nén ép từng luồng năng lượng, loại bỏ mọi tạp chất dù là nhỏ nhất, biến chúng thành một loại sức mạnh vô cùng cô đọng và thuần khiết.

Hắn cảm nhận được đan điền của mình đang mở rộng, linh hải cuồn cuộn, không ngừng được bổ sung và củng cố. Tốc độ này nhanh đến mức đáng kinh ngạc, vượt xa mọi giới hạn mà một tu sĩ bình thường có thể đạt được. Chỉ trong vòng ba ngày, Trần Phong đã cảm thấy mình chạm đến ngưỡng của cảnh giới Luyện Thể đỉnh phong, một cảnh giới mà ở tiểu thế giới trước đây, hắn phải mất hàng năm trời mới có thể vững chắc. Giờ đây, hắn chỉ cần một chút xúc tác nữa là có thể đột phá Trúc Cơ.

Sức mạnh của Nghịch Thiên công pháp không chỉ dừng lại ở việc tăng cường tu vi. Hắn cảm thấy ngũ giác của mình trở nên nhạy bén hơn, khả năng cảm nhận thiên địa linh khí tinh vi hơn. Tâm trí hắn như được gột rửa, trở nên minh mẫn lạ thường. Những bí ẩn về Đạo mà trước đây hắn chỉ mơ hồ cảm nhận, giờ đây lại hiện rõ mồn một trong tâm thức, dù chỉ là những mảnh vỡ nhỏ bé.

“Đây chính là sức mạnh của Nghịch Thiên sao?” Trần Phong thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Hắn biết, công pháp này không chỉ giúp hắn mạnh lên, mà còn giúp hắn nhìn nhận thế giới theo một cách hoàn toàn khác, một cách đối lập với “Thiên Đạo” thông thường.

Một tuần trôi qua nhanh chóng. Trong căn mật thất dưới lòng đất, nơi Trần Phong ẩn mình, linh khí đã bị rút cạn đến mức đáng sợ. Hắn đã chính thức đột phá Trúc Cơ Kỳ, và không chỉ là Trúc Cơ thông thường. Linh đài của hắn kiên cố tựa núi, linh hải rộng lớn như biển cả, linh lực cuồn cuộn không ngừng. Mỗi một tế bào trong cơ thể hắn đều được tôi luyện, mang theo một sức sống mạnh mẽ đến khó tin. Hắn cảm thấy mình có thể một quyền đánh nát ngọn núi nhỏ, một chưởng xé rách không gian.

Nhưng hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục tu luyện, hấp thụ từng chút linh khí còn sót lại trong mật thất. Công pháp Nghịch Thiên dường như không có điểm dừng, nó thúc đẩy hắn tiến xa hơn, nhanh hơn. Chỉ sau một tháng, Trần Phong đã vững vàng ở Trúc Cơ trung kỳ, và đang có dấu hiệu tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ.

Sự tiến bộ này quá nhanh, nhanh đến mức không hợp lẽ thường. Trần Phong biết, đây chính là “dị số” mà hắn đã định sẵn. Hắn là một kẻ Nghịch Thiên, và hành trình của hắn sẽ không tuân theo bất kỳ quy tắc nào.

Trong quá trình tu luyện, Cổ Tháp trong thức hải của hắn cũng không ngừng rung động. Tàn phiến ngọc bội, vật phẩm Nghịch Thiên mà hắn đoạt được, không chỉ là nơi ẩn chứa công pháp, mà còn là một kho tàng kiến thức khổng lồ. Nó không ngừng truyền vào tâm trí hắn những thông tin về Đại lục Thiên Nguyên, về các tông môn, thế gia hùng mạnh, về hệ thống cảnh giới tu luyện và đặc biệt, về khái niệm “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân”.

Cổ Tháp cho hắn biết, Đại lục Thiên Nguyên được chia thành năm khu vực lớn: Đông Hoang, Tây Mạc, Nam Cương, Bắc Nguyên và Trung Châu. Mỗi khu vực đều có vô số tông môn, thế gia, đế quốc và cường giả ẩn mình. Cảnh giới tu luyện ở đây được phân chia rõ ràng hơn và cao hơn nhiều so với tiểu thế giới hắn từng sống: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Độ Kiếp, Đại Thừa. Sau Đại Thừa, còn có những cảnh giới siêu việt hơn nữa, mà ngay cả Cổ Tháp cũng chỉ có những thông tin rời rạc.

Điều khiến Trần Phong chú ý nhất chính là khái niệm “Thiên Mệnh Chi Tử”. Theo Cổ Tháp, đây là những người được “Thiên Đạo” của Đại lục Thiên Nguyên ưu ái, ban cho huyết mạch siêu phàm, thể chất đặc biệt, hoặc những cơ duyên nghịch thiên liên tiếp. Họ thường là những thiên tài hiếm có, tu luyện một ngày bằng người khác mười năm, và luôn có vận may vượt trội. Những người này được coi là “con cưng của trời”, là những kẻ sẽ định đoạt vận mệnh của đại lục.

“Thiên Mệnh Chi Tử… con cưng của trời.” Trần Phong nhếch mép. “Vậy ta, một kẻ bị trời ghét bỏ, một ‘dị số’ không thuộc về Thiên Mệnh, sẽ phải làm gì đây?”

Câu trả lời đã quá rõ ràng. Hắn sẽ đối đầu với những “Thiên Mệnh Chi Tử” đó, phá vỡ cái gọi là “Thiên Mệnh”, chứng minh rằng ý chí cá nhân có thể lật đổ mọi sự sắp đặt.

Sau khi củng cố tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, Trần Phong quyết định đã đến lúc rời khỏi mật thất. Linh khí trong đây đã quá cạn kiệt, không đủ để hắn tiếp tục tiến bộ với tốc độ Nghịch Thiên. Hắn cần một môi trường rộng lớn hơn, nhiều tài nguyên hơn, và cũng nhiều thử thách hơn.

Hắn thu hồi Cổ Tháp vào thức hải, đứng dậy. Bộ y phục cũ đã rách nát sau những ngày dài tu luyện, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như sao đêm. Bước ra khỏi mật thất, Trần Phong hít thở một luồng không khí trong lành, cảm nhận sự sống động của Đại lục Thiên Nguyên. Hắn đang ở sâu trong một khu rừng cổ thụ rậm rạp, nơi linh khí nồng đậm hơn nhiều so với mật thất đã cạn kiệt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tất cả đều là dấu hiệu của một thế giới hoàn toàn mới.

Hắn không vội vàng tìm kiếm tông môn hay thế lực lớn. Mục tiêu trước mắt của Trần Phong là tìm hiểu thêm về Đại lục Thiên Nguyên, tích lũy tài nguyên, và quan trọng nhất, không để lộ thân phận “dị số” của mình quá sớm. Một kẻ Nghịch Thiên như hắn cần phải thận trọng, phải ẩn mình chờ thời cơ.

“Đầu tiên, ta cần một thành trấn.” Trần Phong lẩm bẩm. Cổ Tháp đã cung cấp cho hắn một bản đồ khái quát của khu vực Đông Hoang. Cách đó khoảng ba trăm dặm về phía Đông Bắc, có một thành trấn nhỏ mang tên “Linh Vân Thành”, là nơi giao thương của các tu sĩ cấp thấp và trung cấp.

Trần Phong vận dụng thân pháp, tốc độ nhanh như một làn gió, xuyên qua khu rừng cổ thụ. Hắn không cần phải che giấu tu vi quá mức. Một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, dù không phải là quá hiếm ở Đại lục Thiên Nguyên, cũng đủ để hắn không bị coi thường. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ lại một phần sức mạnh thật sự, chỉ bộc lộ ra tu vi Trúc Cơ sơ kỳ để tránh gây chú ý.

Sau nửa ngày di chuyển, một thành trấn hùng vĩ dần hiện ra trước mắt Trần Phong. Tường thành cao ngất, được khắc vẽ vô số phù văn phòng ngự, ánh sáng linh lực nhàn nhạt bao phủ. Bên trong, những kiến trúc cổ kính xen lẫn hiện đại, đường phố tấp nập người qua lại. Tu sĩ đủ mọi cảnh giới, từ Luyện Khí cho đến Kim Đan, Nguyên Anh, đều có thể thấy được.

“Linh Vân Thành.” Trần Phong nhẹ giọng đọc tên. Đây sẽ là bước chân đầu tiên của hắn trên con đường Nghịch Thiên tại Đại lục Thiên Nguyên. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng trong lòng hắn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự phấn khích và quyết tâm rực cháy.

Hắn hòa vào dòng người, bước qua cổng thành. Linh Vân Thành chào đón hắn bằng một bầu không khí náo nhiệt và đầy sinh khí. Các cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp, và cả tin tức. Trần Phong dừng lại trước một quán trà nhỏ, nghe ngóng thông tin. Đây là cách tốt nhất để một người mới đến hiểu rõ hơn về thế giới xung quanh.

“Ngươi nghe gì chưa? Vị thiếu chủ của Vạn Kiếm Tông, Kiếm Vô Trần, lại đột phá Kim Đan hậu kỳ rồi!” Một tu sĩ trung niên ngồi bàn bên cạnh hồ hởi nói. “Quả nhiên là Thiên Mệnh Chi Tử, tốc độ tu luyện như uống nước vậy!”

“Đúng vậy, còn có Thánh Nữ của Băng Tuyết Cung, Liễu Nhược Tuyết, cũng vừa thức tỉnh Băng Linh Thể hoàn mỹ, được cho là có khả năng kế thừa vị trí Cung chủ trong tương lai!” Một tu sĩ trẻ hơn tiếp lời, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Trần Phong khẽ nhíu mày. “Kiếm Vô Trần, Liễu Nhược Tuyết…” Những cái tên này, có lẽ chính là những “Thiên Kiêu” mà Cổ Tháp đã nhắc đến. Những kẻ được ban cho “Thiên Mệnh”, được vô số người tôn sùng. Hắn không khỏi nghĩ đến bản thân mình, một kẻ không có huyết mạch siêu phàm, không có thể chất đặc biệt, chỉ có một công pháp Nghịch Thiên và một ý chí kiên định.

Nhưng ý chí đó, lại mạnh mẽ hơn bất cứ thứ “Thiên Mệnh” nào. Hắn sẽ chứng minh, không cần phải là “con cưng của trời” mới có thể đứng trên đỉnh cao. Hắn sẽ là người phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định luật, viết lại cái gọi là “Thiên Mệnh”.

“Linh trà của khách đây.” Một tiểu nhị đặt chén trà xuống bàn. Trần Phong nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ánh mắt xa xăm. Con đường Nghịch Thiên vĩ đại của hắn, chính thức bắt đầu từ Linh Vân Thành này, từ Đại lục Thiên Nguyên hùng vĩ này. Hắn là một dị số, một hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi lật đổ được cái gọi là “Thiên” kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8