Nghịch Thiên
Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:01:52 | Lượt xem: 5

Lạc Thiên Vũ lùi lại, từng bước chân nặng nề như thể giẫm lên chính kiêu ngạo của bản thân. Kiếm khí trong đan điền của hắn run rẩy, ý chí kiên định của một Thiên Kiêu gần như sụp đổ. Hắn nhìn Trần Phong, đôi mắt không còn sự khinh thường mà thay vào đó là sự hoài nghi và một nỗi sợ hãi không tên. “Ngươi… Ngươi là ai? Tại sao lại có thể… phá vỡ Thiên Mệnh của ta?” Giọng hắn khản đặc, không còn sự thanh thoát vốn có.

Trần Phong thu tay về, Nghịch Nguyên Lực vẫn còn lưu chuyển quanh thân, tạo thành một trường lực vô hình, đẩy lùi mọi áp lực từ xung quanh. Hắn mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự bất cần và một chút lạnh lùng. “Thiên Mệnh? Ngươi lầm rồi, Lạc Thiên Vũ. Thiên Mệnh của ngươi, hay của bất kỳ ai, không phải là thứ bất biến. Ta, Trần Phong, chính là kẻ sẽ viết lại kịch bản đó.”

Cả quảng trường chìm vào tĩnh lặng. Những ánh mắt đổ dồn về Trần Phong không còn là sự nghi hoặc hay giễu cợt, mà là sự kinh hãi tột độ. Một phế vật, một kẻ không tên tuổi, lại có thể đánh bại Lạc Thiên Vũ, một trong những Thiên Kiêu đỉnh cấp của đại lục Thiên Nguyên? Điều này đã phá vỡ mọi nhận thức, mọi quy tắc về tu luyện mà họ từng biết.

Lạc Thiên Vũ ôm ngực, một dòng máu nóng trào lên cổ họng, hắn cố gắng nuốt xuống nhưng không thể. Hắn biết, không chỉ là đan điền của hắn bị chấn động, mà là niềm tin vào “Thiên Đạo” đã bị lung lay tận gốc rễ. Sự tự tin tuyệt đối vào vận mệnh đã được định sẵn, vào việc mình là kẻ được “Thiên” ưu ái, giờ đây chỉ còn là mảnh vụn. Hắn, một Thiên Kiêu, đã bại. Bại một cách thảm hại, không thể phản kháng trước “Ý chí Nghịch Đạo” của Trần Phong.

“Không thể nào! Ta không thể bại!” Lạc Thiên Vũ gầm lên, ánh mắt tóe lửa. Hắn không cam tâm. Là một Thiên Kiêu, hắn có vô số bảo vật hộ thân, vô số công pháp bí truyền. Hắn rút ra một thanh kiếm cổ, lưỡi kiếm lấp lánh ánh kim, tỏa ra khí tức của một Linh Khí thượng phẩm. “Trần Phong! Ngươi đã chọc giận ta! Hôm nay, ta sẽ dùng Thiên Kiếm này, lấy mạng ngươi để rửa nhục!”

Trần Phong chỉ khẽ lắc đầu. “Ngươi vẫn chưa hiểu ra sao?” Hắn không đợi Lạc Thiên Vũ ra tay. Nghịch Nguyên Lực trong cơ thể hắn bùng nổ như núi lửa. Hắn bước một bước về phía trước, không sử dụng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là một cú đấm. Nhưng cú đấm này lại mang theo một loại “Đạo” riêng biệt, một ý chí đảo ngược mọi quy tắc. Cả không gian xung quanh Trần Phong như bị bóp méo, sức nặng của “Ý chí Nghịch Đạo” đè ép khiến vạn vật phải quỳ phục.

Thanh Thiên Kiếm của Lạc Thiên Vũ vừa vung lên đã bị một lực lượng vô hình trấn áp. Kim quang vụt tắt, linh khí bị hút cạn, thanh kiếm run rẩy trong tay hắn như một con rắn mất đầu. “Rầm!” Cú đấm của Trần Phong không va chạm trực tiếp vào Lạc Thiên Vũ, mà là vào không gian phía trước hắn. Một vết nứt vô hình xuất hiện, rồi nhanh chóng lan rộng, nuốt chửng kiếm khí của Lạc Thiên Vũ. Lực phản chấn kinh khủng đánh thẳng vào Lạc Thiên Vũ, khiến hắn hộc máu tươi, thân thể bắn ngược ra sau, đập mạnh vào một cột đá cổ thụ, ngất lịm ngay tại chỗ.

Lần này, không còn ai dám lên tiếng. Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Một Thiên Kiêu đỉnh cấp, một người được cho là mang “Thiên Mệnh”, đã bị đánh bại hai lần liên tiếp, lần thứ hai còn thảm hại hơn, không có chút sức phản kháng. Trần Phong, kẻ mà họ từng khinh thường, giờ đây đã trở thành một bóng ma ám ảnh trong tâm trí họ.

Trần Phong nhìn Lạc Thiên Vũ bất tỉnh, không có chút cảm xúc. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự kiện này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp đại lục Thiên Nguyên, và hắn, Trần Phong, sẽ không còn là một cái tên vô danh nữa. Đây là lời tuyên chiến đầu tiên của hắn với “Thiên Mệnh”, với cái gọi là “Thiên Đạo” đang thao túng số phận của vô số người.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển. “Thiên Mệnh Chi Tử? Ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh đó, chỉ là một trò cười.”

Một âm thanh trầm đục vang lên từ phía xa. Một luồng khí tức hùng hậu, uy nghiêm như núi cao cuồn cuộn đổ về. Một bóng người già nua, râu tóc bạc phơ, thân khoác đạo bào màu xám tro, từ từ xuất hiện trên không trung. Ánh mắt lão giả như hai vì sao băng, xuyên thấu mọi thứ, cuối cùng dừng lại trên người Trần Phong. Cả quảng trường lại một lần nữa chìm vào áp lực kinh hoàng. Đây là một cường giả cấp bậc Tông Sư, thậm chí có thể đã chạm tới ngưỡng Cảnh Giới Vương Giả!

“Tiểu hữu, ngươi đã phá vỡ quy tắc.” Lão giả lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực. “Lạc Thiên Vũ là đệ tử Thiên Kiêu của Thiên Kiếm Tông ta. Ngươi đánh bại hắn, lại còn làm hắn trọng thương, hành động này… không thể tha thứ.”

Trần Phong không hề nao núng. Hắn biết, một khi đã đứng trên con đường Nghịch Thiên, sẽ không có chỗ cho sự thỏa hiệp. “Quy tắc? Quy tắc của kẻ yếu hay quy tắc của kẻ mạnh? Hay là quy tắc mà các người tự đặt ra để thao túng người khác?” Hắn thẳng thắn đối đáp, không chút kính sợ. “Nếu Thiên Kiếm Tông các người dựa vào cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ để áp đặt, vậy thì ta, Trần Phong, sẽ là kẻ chống lại ‘Thiên’ đó.”

Lão giả nhíu mày, khí tức càng trở nên đáng sợ. “Hừ! Ngông cuồng! Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Lão phu là Trưởng lão Thiên Kiếm Tông, Tôn Giả Huyết Kiếm! Một phàm nhân như ngươi, dám khinh nhờn uy nghiêm của tông môn ta?”

Trần Phong bật cười, tiếng cười vang vọng khắp không gian, mang theo sự khinh miệt không che giấu. “Tôn Giả Huyết Kiếm? Ta chỉ thấy một kẻ già nua đang cố chấp bám víu vào cái gọi là quyền uy. Thiên Kiếm Tông? Nếu các người chỉ biết bảo vệ những kẻ dựa dẫm vào ‘Thiên Mệnh’ mà không tự mình cố gắng, thì ta sẽ không ngại phá hủy cái uy nghiêm đó.”

Trưởng lão Huyết Kiếm Tôn Giả giận dữ đến cực điểm. Lão đã sống hàng ngàn năm, chưa từng thấy một kẻ hậu bối nào dám nói chuyện với mình như vậy. Lão vung tay, một luồng kiếm ý vô hình khóa chặt Trần Phong. “Mặc kệ ngươi có ẩn giấu bí mật gì, hôm nay, ngươi phải chết!”

Nhưng Trần Phong đã không còn đứng yên. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được cơ hội. Sức mạnh của hắn đang vươn lên, “Ý chí Nghịch Đạo” đang gào thét. Đại lục rộng lớn đang chờ hắn. Hắn không thể bị giam cầm ở đây.

Chân Trần Phong đạp nhẹ xuống đất, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh. Hắn không đối đầu trực diện với Tôn Giả Huyết Kiếm. Thay vào đó, Nghịch Nguyên Lực bùng nổ, hắn lao thẳng về phía rìa quảng trường, nơi có một vết nứt không gian mờ ảo vừa xuất hiện sau cú đấm của hắn. Đó là một cánh cổng tạm thời, một lối thoát mà chính hắn đã vô tình tạo ra.

“Ngươi muốn chạy?” Tôn Giả Huyết Kiếm gầm lên, vung tay tung ra một đạo kiếm quang đỏ rực, xé tan không khí, truy sát Trần Phong. Kiếm quang mang theo uy lực hủy thiên diệt địa của một Vương Giả, đủ sức san bằng cả một ngọn núi.

Trần Phong không quay đầu lại. Hắn vận dụng Nghịch Nguyên Lực đến cực hạn, thân pháp trở nên nhanh đến kinh người. Đúng lúc kiếm quang sắp chạm tới, hắn đã lao thẳng vào vết nứt không gian, biến mất không dấu vết.

“Ầm!” Kiếm quang của Tôn Giả Huyết Kiếm đánh trúng không gian trống rỗng, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, làm rung chuyển cả quảng trường. Vết nứt không gian bị chấn động mạnh, nhưng đã không còn bóng dáng Trần Phong.

Tôn Giả Huyết Kiếm đứng sững lại, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc. “Kẻ đó… Lại có thể thoát khỏi sự khóa chặt của ta? Và còn có thể tự mình mở ra một khe hở không gian tạm thời? Hắn rốt cuộc là ai? Thiên Kiêu của vùng đất nào?”

Lão nhìn xuống Lạc Thiên Vũ vẫn còn bất tỉnh, rồi lại ngước nhìn lên bầu trời bao la. “Một dị số đã xuất hiện. Đại lục Thiên Nguyên… Sắp có biến rồi!”

Trong khi đó, Trần Phong xuyên qua khe hở không gian, cảm giác như thân mình bị xé toạc ra rồi được tái tạo lại. Hắn rơi xuống một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp bội, cây cối cao vút, chim muông kỳ lạ. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ vươn tới tận mây xanh, trên đó ẩn hiện những kiến trúc cổ kính, hùng vĩ.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức sống dồi dào của vùng đất mới. Một nụ cười tự mãn hiện trên môi. “Đây rồi… Đại lục Thiên Nguyên chân chính. Nơi mà các Thiên Kiêu thực sự tụ hội, nơi mà ‘Thiên Mệnh’ được định nghĩa rõ ràng nhất.”

Trần Phong siết chặt nắm tay. Hắn đã thoát khỏi cái kén chật hẹp, thoát khỏi những định kiến về phế vật. Giờ đây, hắn là một dị số, một kẻ mang theo “Nghịch Đạo” bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn nhưng cũng đầy hứa hẹn hơn. Cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Hắn sẽ khiến toàn bộ đại lục này phải chấn động, phải nhìn nhận lại cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử”, và chứng minh rằng, ý chí của một cá nhân, có thể thay đổi cả vận mệnh của vũ trụ.

Ánh mắt Trần Phong sắc bén như lưỡi kiếm, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những luồng khí tức cường đại đang ẩn hiện. “Vạn Tượng Phong Vân… Ta đến rồi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8