Nghịch Thiên
Chương 16
Bình minh thực sự đã đến. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khe núi, rải vàng lên đỉnh núi đá cằn cỗi nơi Lâm Hiên ẩn mình. Hơi sương đêm dần tan, nhường chỗ cho một buổi sáng trong lành, nhưng trong cơ thể Lâm Hiên, một cơn bão vừa đi qua vẫn còn để lại dư chấn. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc như dao, không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ và một ngọn lửa bất diệt.
Mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu, mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đã được tái tạo hoàn toàn. Cảm giác đau đớn tột cùng của đêm qua giờ đã biến thành một loại khoái cảm kỳ lạ, khoái cảm của sự lột xác, của việc vượt qua giới hạn của chính mình. Linh hồn hắn cũng trở nên kiên cố hơn, như một tảng đá đã trải qua hàng vạn năm phong sương, không gì có thể lay chuyển.
Hắn hít sâu một hơi. Khí tức trong cơ thể lưu chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng sông cuộn chảy sau cơn mưa lớn. Đan điền, nơi từng bị phế bỏ, giờ đây không chỉ hồi phục mà còn mạnh mẽ hơn gấp bội, chứa đựng một loại linh lực tinh thuần và hung hãn mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây. Đó không phải là linh lực thông thường, mà là một thứ sức mạnh mang theo ý chí bất khuất, một nguồn năng lượng nghịch chuyển, sinh ra từ sự tuyệt vọng và phá vỡ mọi quy tắc.
“Nghịch Thiên…” Lâm Hiên lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt. Hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc từ bên trong, như một hạt giống đã nảy mầm, đâm chồi xuyên qua lớp đất đá cằn cỗi để vươn mình đón nắng. Cái hạt giống nghịch thiên mà hắn vô tình đạt được, có lẽ là từ tàn phiến ngọc bội cổ xưa hắn nhặt được dưới vực sâu, giờ đây đã bắt đầu dung hợp hoàn toàn với hắn, biến đổi hắn từ một phế vật thành một dị số, một kẻ thách thức mọi định luật.
Hắn đứng dậy. Từng chuyển động đều mang theo một sự nhẹ nhàng và linh hoạt đáng kinh ngạc. Hắn vung tay, một luồng khí kình vô hình xé toạc không khí, để lại một vệt mờ ảo trên không trung. Đây chỉ là một động tác tùy tiện, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó đã vượt xa bất kỳ cao thủ nào ở cảnh giới Luyện Khí mà hắn từng biết đến. Hắn đã đột phá, không chỉ một mà có lẽ là vài cảnh giới trong một đêm, vượt qua mọi lẽ thường của tu luyện.
Lâm Hiên đi ra khỏi hang động nhỏ. Ánh nắng ban mai rọi thẳng vào người, sưởi ấm từng tấc da thịt. Hắn nhìn xuống thung lũng bên dưới, nơi làng Thạch Hà nhỏ bé đang dần thức giấc. Nơi đó, có những kẻ đã từng coi hắn là rác rưởi, là gánh nặng. Nơi đó, có những khuôn mặt đã từng cười nhạo, khinh bỉ hắn. Và nơi đó, có một vài người hắn cần bảo vệ, những người duy nhất còn lại trong cuộc đời hắn.
Mục tiêu đầu tiên của hắn không phải là trở thành cường giả vĩ đại nhất, mà là sống sót, bảo vệ những người hắn yêu thương, và trả lại gấp trăm ngàn lần những gì hắn đã phải chịu đựng. Con đường báo thù, hắn biết, chỉ mới bắt đầu.
Hắn quyết định không quay về làng ngay lập tức. Sức mạnh mới của hắn cần được kiểm soát và thử nghiệm. Hơn nữa, hắn cần một kế hoạch. Sự xuất hiện đột ngột của một “phế vật” như hắn với sức mạnh phi thường sẽ gây ra nghi ngờ. Hắn cần che giấu thực lực, ít nhất là cho đến khi hắn đủ mạnh để đối phó với mọi ánh mắt dòm ngó.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Trưởng lão Trần, người đã ra tay hãm hại hắn và gia đình, hiện lên rõ mồn một. Lão ta là kẻ đã phế đan điền của hắn, đẩy hắn vào tuyệt lộ. Nhưng hắn cũng biết, Trưởng lão Trần chỉ là một con cờ nhỏ trong ván cờ lớn hơn của gia tộc Lâm. Phía sau lão ta, còn có những kẻ quyền lực hơn, những kẻ đã thao túng số phận của hắn từ trong bóng tối.
Lâm Hiên hướng ánh mắt về phía tây, nơi có dãy núi Vạn Linh trùng điệp. Nơi đó, có một di tích cổ mà hắn từng nghe nói đến khi còn nhỏ. Một truyền thuyết kể rằng, đó là nơi chôn giấu một loại tài nguyên hiếm có, hoặc một công pháp đã thất truyền. Trước đây, hắn không đủ tư cách để nghĩ đến việc thám hiểm. Nhưng giờ đây, với sức mạnh mới, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt.
Hắn cần tài nguyên để tiếp tục tu luyện, để nâng cao thực lực, và để tìm hiểu thêm về sức mạnh “Nghịch Thiên” đang chảy trong huyết quản mình. Di tích cổ đó, có lẽ là bước đi tiếp theo của hắn.
Trước khi rời đi, Lâm Hiên lại ngồi xuống, nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp “Nghịch Thiên Quyết” mà tàn phiến ngọc bội đã truyền lại cho hắn. Công pháp này không giống bất kỳ công pháp tu luyện nào mà hắn từng biết. Nó không hấp thụ linh khí từ bên ngoài một cách bình thường, mà dường như kích hoạt tiềm năng vô hạn của chính cơ thể, chuyển hóa mọi thứ thành sức mạnh tinh thuần.
Một luồng khí tức kỳ dị bốc lên từ cơ thể hắn, không phải màu xanh lam của linh khí thông thường, mà là một màu đen huyền bí, ẩn chứa sự cuồng bạo và kiên cường. Hắn cảm thấy mình như một lò luyện, không ngừng tôi luyện bản thân, loại bỏ tạp chất và tăng cường sức mạnh. Công pháp này dường như còn có khả năng tự động chữa lành những vết thương dù là nhỏ nhất, và tăng cường khả năng chịu đựng của hắn lên một tầm cao mới.
Sau một giờ tu luyện, Lâm Hiên mở mắt. Hắn không chỉ cảm thấy sức mạnh tăng lên, mà còn cảm nhận được một sự minh mẫn lạ thường trong tâm trí. Hắn có thể cảm nhận được từng ngọn gió lướt qua, từng tiếng côn trùng ẩn mình trong lá cây. Các giác quan của hắn đã được tăng cường đến mức phi thường.
Đột nhiên, một tiếng động nhỏ lọt vào tai hắn. Từ phía con đường mòn dẫn vào làng, có tiếng vó ngựa và tiếng người nói chuyện. Lâm Hiên nhanh chóng ẩn mình vào bụi cây rậm rạp. Hắn không muốn gây chú ý vào lúc này.
Một nhóm người đang cưỡi ngựa tiến về phía làng. Họ mặc trang phục sang trọng, thêu hình hoa văn của một thế lực lớn mà Lâm Hiên nhận ra – Vân Lạc Tông, một tông môn có tiếng tăm trong vùng, tuy không phải là mạnh nhất nhưng cũng đủ để áp chế các gia tộc nhỏ như gia tộc Lâm.
Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn ta mặc một bộ trường bào màu xanh lam, bên hông đeo một thanh kiếm dài, toát ra khí chất của một Thiên Kiêu. Kẻ này chính là Tống Thanh Phong, đệ tử nội môn của Vân Lạc Tông, và cũng là vị hôn phu được định sẵn của Lâm Tuyết Nhi, em gái họ của Lâm Hiên. Dù chỉ là em họ, Lâm Tuyết Nhi là người duy nhất đã từng đối xử tốt với hắn, và cũng là người hắn muốn bảo vệ nhất.
Lâm Hiên nín thở, lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ. Tiếng Tống Thanh Phong vang lên, mang theo sự ngạo mạn không thể che giấu.
“Nhanh lên một chút! Thời gian đâu mà chậm chạp thế này? Lão gia chủ của gia tộc Lâm kia đã mời ta đến Vân Lạc Tông để bàn chuyện hôn sự của Tuyết Nhi. Chuyện gì mà phải làm rùm beng đến thế không biết.”
Một đệ tử đi phía sau vội vàng đáp lời: “Thưa Tống sư huynh, nghe nói Lão gia chủ muốn tổ chức một buổi lễ long trọng để tuyên bố hôn sự, cũng là để Vân Lạc Tông chúng ta có thể bảo hộ gia tộc Lâm khỏi những thế lực dòm ngó gần đây.”
Tống Thanh Phong hừ lạnh: “Bảo hộ? Gia tộc Lâm bé tí tẹo đó có gì đáng để bảo hộ? Chỉ là một đám sâu mọt bám víu thôi. Hôn sự này ta cũng chỉ miễn cưỡng chấp nhận vì Tuyết Nhi có chút tư chất, cũng coi như là một con cờ tốt để củng cố mối quan hệ giữa hai nhà. Nhưng mà, tên phế vật Lâm Hiên kia đâu rồi? Hắn còn ở trong làng sao? Đừng để hắn xuất hiện làm mất mặt ta.”
Nghe đến đây, ngọn lửa trong lòng Lâm Hiên bùng lên dữ dội. Hắn siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Tên Tống Thanh Phong này, không chỉ khinh thường gia tộc hắn, mà còn coi em gái hắn như một “con cờ”, và đặc biệt, hắn vẫn còn nhắc đến cái danh “phế vật” đó.
Một đệ tử khác lên tiếng, giọng điệu đầy khinh miệt: “Tống sư huynh cứ yên tâm. Tên phế vật đó đã bị Trưởng lão Trần phế đan điền từ lâu rồi, chắc đã chết ở xó xỉnh nào đó rồi. Dù có sống, hắn cũng chỉ là một kẻ tàn phế không đáng nhắc đến.”
Tống Thanh Phong cười khẩy: “Vậy thì tốt. Một tên phế vật không đáng sống. Đừng để hắn làm vấy bẩn danh tiếng của ta và Vân Lạc Tông. Nhanh lên, chúng ta đến làng Thạch Hà.”
Đoàn người Vân Lạc Tông tiếp tục tiến về phía làng. Lâm Hiên vẫn ẩn mình, nhưng đôi mắt hắn đã đỏ rực. Hắn không chết. Hắn không phải phế vật. Và hắn sẽ không để bất kỳ ai coi Lâm Tuyết Nhi là “con cờ” hay làm vấy bẩn danh tiếng của gia tộc Lâm nữa.
Kế hoạch của hắn đã thay đổi. Mục tiêu đầu tiên của hắn không phải là di tích cổ nữa. Nó là Tống Thanh Phong, là Vân Lạc Tông, và là những kẻ đã khinh miệt hắn, khinh miệt gia tộc hắn.
Hắn sẽ đến làng Thạch Hà. Hắn sẽ xuất hiện. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy, cái gọi là “phế vật” đã trở lại, và sẽ dùng chính đôi tay này để lật đổ mọi định kiến, mọi quy tắc. Hắn sẽ khiến những kẻ đã từng cười nhạo hắn phải quỳ gối, run rẩy dưới chân hắn.
Ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong Lâm Hiên không chỉ bùng cháy, nó còn trở thành một cơn giận dữ không thể kiềm chế. Hắn lao ra khỏi bụi cây, hướng thẳng về phía làng Thạch Hà, tốc độ nhanh như một bóng ma. Cơn gió buổi sáng mang theo bụi đường và hơi lạnh, nhưng không thể dập tắt được sự cuồng nộ và quyết tâm trong lòng hắn.
Trận chiến đầu tiên của hắn, trận chiến để chứng minh mình không phải “phế vật”, sắp bắt đầu.