Nghịch Thiên
Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:01:25 | Lượt xem: 5

Trần Phong nắm chặt viên ngọc bội, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang chảy vào cơ thể. Đó không phải là một dòng năng lượng thuần túy, mà là một sự dung hợp kỳ lạ giữa lực lượng nguyên bản và một ý chí bất khuất, một khao khát được lật đổ. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn như được tôi luyện lại, không phải theo quy tắc thông thường của tu luyện, mà là một sự tái cấu trúc mang tính phản nghịch.

Nghịch Nguyên Lực trong đan điền của Trần Phong như gặp được suối nguồn, trở nên cuồng bạo hơn, tinh khiết hơn, nhưng đồng thời cũng trầm lắng hơn, ẩn chứa một sức mạnh bùng nổ mà ngay cả hắn cũng chưa thể đo lường hết. Tàn phiến ngọc bội không hòa tan vào cơ thể hắn, mà nó như trở thành một phần của linh hồn, một con dấu vĩnh viễn khắc sâu vào tâm thần hắn, ban cho hắn khả năng cảm nhận được những dòng chảy “Thiên Đạo” đang vận hành vũ trụ, và quan trọng hơn, những vết nứt, những điểm yếu trong đó.

Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào não hải Trần Phong. Đó là những mảnh vỡ của ký ức cổ xưa, những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại mà “Thiên Đạo” chưa phải là chân lý tuyệt đối, một thời đại mà các “Đạo” khác cùng tồn tại, tranh đấu, và sau cùng bị “Thiên” trấn áp. Hắn nhìn thấy những vị thần linh cổ xưa, những sinh linh hùng mạnh không khuất phục trước “Thiên Mệnh”, cuối cùng bị phong ấn hoặc hủy diệt. Tàn phiến này chính là một dấu tích, một mảnh vỡ của “Nghịch Đạo” còn sót lại, một hy vọng mong manh cho những kẻ dám chống lại cỗ máy vận hành vũ trụ.

“Cơ duyên Nghịch Đạo… Đúng là vậy.” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định chưa từng có. Hắn không còn là kẻ bị động gánh chịu số phận, mà là một kẻ được lựa chọn để thay đổi nó. Viên ngọc bội giờ đây đã hoàn toàn ảm đạm, mất đi mọi hào quang, chỉ còn là một mảnh đá bình thường trong tay hắn, nhưng bản chất của nó đã hòa vào hắn, biến hắn thành một “hạt giống Nghịch Thiên” thực sự.

Bỗng nhiên, toàn bộ Huyết Nguyệt Mật Cảnh bắt đầu rung chuyển dữ dội. Không phải là chấn động nhỏ, mà là một sự sụp đổ từ bên trong. Những tảng đá khổng lồ trên trần hang động nứt nẻ, những dòng linh khí cuồn cuộn trong không trung bỗng trở nên hỗn loạn, không còn tuân theo quy tắc nào. Các trận pháp cổ xưa vốn duy trì sự ổn định của mật cảnh, giờ đây như những sợi dây đàn bị đứt, phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Trần Phong cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang bị hút ngược trở lại, không phải vào hắn, mà là vào chính bản thân mật cảnh, như thể nó đang cố gắng tự hủy diệt. Huyết Nguyệt Mật Cảnh là một “bệ phóng” được tạo ra để nuôi dưỡng “Thiên Mệnh Chi Tử”. Việc “Nghịch Đạo” xuất hiện và cướp đi cơ duyên cốt lõi của nó đã khiến toàn bộ cơ chế vận hành bị đảo lộn, dẫn đến sự phản phệ kinh hoàng.

“Nó muốn tự hủy diệt để không ai có thể lợi dụng ‘Nghịch Đạo’!” Trần Phong chợt hiểu ra. Ý chí của “Thiên” không cho phép bất kỳ điều gì đi ngược lại nó tồn tại, dù chỉ là một tàn phiến. Hắn phải rời khỏi đây ngay lập tức. Hắn không thể để bị chôn vùi trong sự sụp đổ của một nơi vốn dĩ đã bị “Thiên” kiểm soát.

Trần Phong vận Nghịch Nguyên Lực, tốc độ tăng vọt, lao thẳng ra khỏi động quật. Phía sau hắn, những cột đá sụp đổ, bụi bay mù mịt, và những tiếng gầm rống của linh thú cổ xưa bị giam cầm trong mật cảnh, giờ đây đang hoảng loạn vì sự hỗn loạn, vang vọng khắp nơi.

Khi Trần Phong vừa thoát ra khỏi cửa động, một luồng sáng đỏ rực bao trùm lấy hắn. Đó là năng lượng từ Huyết Nguyệt trên đỉnh đầu, đang cố gắng phong tỏa, thậm chí là tiêu diệt hắn. Nhưng giờ đây, với “Ý chí Nghịch Đạo” trong tâm thần, Trần Phong cảm thấy mình có thể nhìn thấu được bản chất của luồng sáng đó. Nó không phải là sức mạnh tuyệt đối, mà là một quy tắc, một xiềng xích được “Thiên” thiết lập.

Hắn không né tránh, mà vận Nghịch Nguyên Lực, đấm thẳng vào luồng sáng đỏ. “Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang dội, luồng sáng đỏ bị xé toạc, và Trần Phong lao xuyên qua nó như một mũi tên. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói, nhưng không phải là bị thương, mà là một sự phản phệ từ chính “Thiên Đạo” đang cố gắng bóp nát hắn. Tuy nhiên, luồng “Ý chí Nghịch Đạo” trong hắn đã hóa giải phần lớn áp lực, khiến hắn chỉ bị choáng nhẹ.

Huyết Nguyệt Mật Cảnh giờ đây đã biến thành một cảnh tượng tận thế. Từng mảng không gian bị xé rách, những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời Huyết Nguyệt, và một sức mạnh hủy diệt đang lan tỏa ra xung quanh. Rõ ràng, nơi này sẽ không còn tồn tại được bao lâu nữa.

Trần Phong không ngừng lại. Hắn biết rằng sự hỗn loạn này sẽ thu hút sự chú ý của vô số cường giả bên ngoài. Hắn cần phải thoát khỏi phạm vi của mật cảnh trước khi nó sụp đổ hoàn toàn và những kẻ mạnh mẽ kia kịp phản ứng.

Khi hắn lao tới lối ra của Huyết Nguyệt Mật Cảnh, nơi có kết giới dẫn ra thế giới bên ngoài, một vài bóng người đột nhiên xuất hiện, chặn đường hắn. Đó là những cường giả trẻ tuổi, trang phục hoa lệ, khí tức cường đại, rõ ràng là các “Thiên Kiêu” của các tông môn lớn, đang chờ đợi “Thiên Mệnh Chi Tử” của họ xuất hiện.

Dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, khí chất bất phàm, trên người tản ra một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần, khiến người khác phải ngưỡng mộ. Hắn chính là Lạc Thiên Vũ, đệ tử chân truyền của Thiên Huyền Tông, một trong những “Thiên Mệnh Chi Tử” được kỳ vọng nhất của đại lục. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào Trần Phong.

“Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại ở đây?” Lạc Thiên Vũ cất giọng trầm thấp, ánh mắt quét qua Trần Phong, dừng lại ở vết tích bụi bẩn và năng lượng hỗn loạn trên người hắn. “Huyết Nguyệt Mật Cảnh đang sụp đổ. Chuyện gì đã xảy ra?”

Phía sau Lạc Thiên Vũ, vài vị Thiên Kiêu khác cũng lộ vẻ kinh ngạc và nghi hoặc. Họ đã chờ đợi suốt mấy ngày đêm, chờ đợi “Thiên Mệnh Chi Tử” của mình mang theo cơ duyên xuất thế, nhưng thứ họ thấy lại là một kẻ lạ mặt, toàn thân dính bụi, và Huyết Nguyệt Mật Cảnh thì đang trên bờ vực sụp đổ.

Trần Phong đứng thẳng người, đối diện với những ánh mắt dò xét và nghi ngờ. Hắn không che giấu gì, bởi vì giờ đây, hắn không còn cần phải che giấu. Ý chí Nghịch Đạo đã ban cho hắn một sự tự tin tuyệt đối.

“Huyết Nguyệt Mật Cảnh đã hoàn thành sứ mệnh của nó,” Trần Phong bình thản nói, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán khiến những Thiên Kiêu kia phải nhíu mày. “Còn ta… ta là kẻ đã lấy đi thứ mà nó muốn ban tặng.”

Lời nói của Trần Phong như một tiếng sét đánh ngang tai những người có mặt. Lạc Thiên Vũ biến sắc, khí tức quanh thân bùng phát mạnh mẽ. “Ngươi nói gì? Thứ mà nó muốn ban tặng? Ngươi là ai mà dám cướp đi cơ duyên của Thiên Mệnh Chi Tử?”

Một Thiên Kiêu khác đến từ Huyền Kiếm Các, tên là Kiếm Vô Trần, rút kiếm ra, mũi kiếm sáng loáng chĩa thẳng vào Trần Phong. “Không thể nào! Cơ duyên của Huyết Nguyệt Mật Cảnh chỉ có thể được hấp thu bởi người mang Thiên Mệnh. Ngươi là một dị số! Ngươi đã làm gì?”

Trần Phong cười nhạt. “Thiên Mệnh? Thiên Mệnh là cái gì? Chẳng qua chỉ là một xiềng xích mà thôi. Ta là kẻ Nghịch Thiên, và thứ ta lấy đi không phải là Thiên Mệnh, mà là cơ hội để lật đổ nó.”

Lời tuyên bố của Trần Phong khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. “Nghịch Thiên”? Chưa từng có ai dám công khai tuyên bố như vậy, ngay cả trong những tông môn mạnh nhất. Đó là sự sỉ nhục trực tiếp đối với “Thiên Đạo”, đối với hệ thống tu luyện mà họ đã tin tưởng bấy lâu nay.

Lạc Thiên Vũ là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, nhưng gương mặt hắn đã tối sầm lại. “Cuồng vọng! Ngươi dám khinh nhờn Thiên Đạo? Ngươi không biết mình đang đối mặt với cái gì sao?” Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, kẻ trước mặt chính là nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn của Huyết Nguyệt Mật Cảnh, và là kẻ đã cướp đi cơ duyên mà Thiên Huyền Tông đã chuẩn bị từ lâu cho mình.

“Ta biết,” Trần Phong đáp, ánh mắt sắc bén như dao, không hề nao núng trước áp lực từ Lạc Thiên Vũ. “Ta đang đối mặt với những kẻ bị Thiên Mệnh che mắt, những kẻ tự cho mình là đúng. Nhưng từ giờ trở đi, sẽ có một con đường khác.”

Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi có những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây mù, nơi có những tông môn, thế gia, đế quốc hùng mạnh đang vận hành dưới cái bóng của “Thiên Mệnh”. Hắn hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Huyết Nguyệt Mật Cảnh sụp đổ, và sự xuất hiện của hắn cùng lời tuyên bố “Nghịch Thiên” sẽ là một quả bom ném vào cục diện yên bình của đại lục này. Hắn không còn là một phế vật của tiểu thế giới nữa. Hắn là Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên.

Lạc Thiên Vũ không nói nhiều lời nữa. Hắn vung tay, một luồng kiếm khí sắc bén như thủy triều lao thẳng về phía Trần Phong, mang theo uy áp của một Thiên Kiêu đỉnh cấp. “Bất kể ngươi là ai, dám khinh nhờn Thiên Đạo, dám phá hoại cơ duyên của ta, ngươi nhất định phải chết!”

Trần Phong đứng yên tại chỗ, không né tránh. Hắn giơ tay, Nghịch Nguyên Lực bùng nổ, không còn là những đòn thế đơn thuần, mà là một sự va chạm trực diện của “Ý chí Nghịch Đạo” với kiếm khí của Lạc Thiên Vũ. “Rắc!” Tiếng kiếm khí vỡ vụn, Lạc Thiên Vũ rên lên một tiếng, lùi lại vài bước, vẻ mặt kinh hãi tột độ.

Trần Phong đã không còn là Trần Phong của ngày hôm qua. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, con đường Nghịch Thiên. Sân khấu của đại lục rộng lớn đã mở ra, và hắn, một dị số, sẽ là kẻ viết lại kịch bản.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8