Nghịch Thiên
Chương 156
Chương 156
Mặc Ảnh không hổ là Ảnh vệ do Trần Phong tự tay đào tạo, hiệu suất làm việc của hắn đạt đến mức kinh người. Chỉ trong vòng ba ngày, mọi thông tin chi tiết về Huyết Nguyệt Mật Cảnh, cũng như hồ sơ của những “Thiên Kiêu” nổi bật nhất Thiên Nguyên Đại Lục, đều được đặt ngay ngắn trên bàn đá trước mặt Trần Phong.
Trần Phong nhấp một ngụm trà linh thảo, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những mảnh ngọc giản chứa đựng tin tức. Huyết Nguyệt Mật Cảnh, một bí cảnh hiếm thấy, chỉ mở ra mỗi năm trăm năm một lần khi ba mặt trăng trên bầu trời Thiên Nguyên cùng lúc chuyển sang màu đỏ máu. Đây là một di tích cổ xưa, được cho là tàn dư của một chiến trường Thượng Cổ, ẩn chứa vô số cơ duyên, từ linh dược nghìn năm, pháp bảo thất lạc, cho đến những công pháp đã thất truyền. Tuy nhiên, đi kèm với cơ duyên là những hiểm nguy chết người, vô số cường giả đã bỏ mạng trong đó.
Điều kiện tiến vào Huyết Nguyệt Mật Cảnh cũng vô cùng khắc nghiệt: chỉ những tu sĩ dưới ba mươi tuổi, và có tu vi từ Kim Đan kỳ trở lên mới được phép. Mỗi tông môn, thế gia lớn đều có một số lượng suất vào nhất định, dựa trên sức mạnh và tầm ảnh hưởng của họ trên đại lục. Ngoài ra, còn có một số ít “tán tu” may mắn đoạt được “Huyết Nguyệt Lệnh” – một vật phẩm cổ xưa có thể mở ra cánh cửa mật cảnh.
“Lăng Thiên Vũ, Vô Cực Tông.” Trần Phong dừng lại ở một ngọc giản, ánh mắt tập trung. “Kim Đan đỉnh phong, mười chín tuổi. Sở hữu Thiên Cốt Kim Thân, một loại thể chất cực hiếm được cho là do Thiên Đạo ban tặng. Có lời đồn rằng hắn là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ của thế hệ này, mang khí vận vô biên, đi đến đâu cơ duyên theo đến đó. Hắn đã từng một mình tiêu diệt một ổ Huyết Ma, cứu vớt cả một thành trì, được các lão quái vật của Vô Cực Tông coi như hạt giống của Tiên Đế.”
Bên cạnh Lăng Thiên Vũ, còn có vô số cái tên lấp lánh khác: Mộ Dung Thanh Lam của Thiên Kiếm Các, một nữ kiếm tu lạnh lùng, kiếm ý lăng thiên; Hàn Băng Thiếu Chủ của Băng Cung, người mang huyết mạch Băng Phượng cổ xưa; hay Thái Tử điện hạ của Đại Chu Hoàng Triều, người được Hoàng thất dốc toàn lực bồi dưỡng… Mỗi người đều là những thiên tài tuyệt đỉnh, những ngôi sao sáng chói mà cả Thiên Nguyên Đại Lục đều phải ngước nhìn.
Trần Phong khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần khinh miệt. “Thiên Cốt Kim Thân, Thiên Mệnh Chi Tử… Thú vị. Xem ra ‘Thiên’ cũng thích tự mình sắp đặt một vở kịch hoành tráng.”
Mặc Ảnh đứng im lặng, cảm nhận được khí thế vô hình tỏa ra từ Trần Phong. Hắn biết, chủ nhân của mình đang thực sự bị khiêu khích. Không phải bởi thực lực của những Thiên Kiêu kia, mà bởi cái khái niệm “Thiên Mệnh” mà họ đại diện.
“Chủ nhân có cần thuộc hạ tìm cách đoạt lấy Huyết Nguyệt Lệnh không?” Mặc Ảnh hỏi, giọng điệu kiên định.
Trần Phong lắc đầu. “Không cần. Ta muốn đường đường chính chính tiến vào. Huyết Nguyệt Mật Cảnh là nơi quy tụ khí vận của Thiên Nguyên Đại Lục, là nơi ‘Thiên’ muốn chứng tỏ sự sắp đặt của mình. Ta sẽ không đi cửa sau.”
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm. Ba vầng trăng, vốn đã lớn và sáng hơn bình thường, giờ đây đang dần nhuộm một màu đỏ máu nhàn nhạt, báo hiệu thời khắc mật cảnh mở ra đã gần kề. “Ngươi đã chuẩn bị cho ta một thân phận phù hợp chưa?”
“Dạ thưa chủ nhân. Một tán tu trẻ tuổi đến từ vùng biên viễn, không thuộc bất kỳ thế lực nào. Tu vi Kim Đan sơ kỳ, nhưng có vài phần kỳ ngộ. Đây là thân phận ít gây chú ý nhất, nhưng đủ để chủ nhân tự do hành động.” Mặc Ảnh trình lên một chiếc nhẫn trữ vật. “Trong này có đủ linh thạch, đan dược và một số pháp bảo bình thường, cũng như một chiếc Huyết Nguyệt Lệnh mà thuộc hạ đã ‘mượn’ được từ một tán tu xui xẻo.”
Trần Phong hài lòng gật đầu. “Rất tốt. Giờ đây, ta sẽ là Trần Phong, một tán tu bình thường, đủ để tiến vào Huyết Nguyệt Mật Cảnh.”
Tuy nhiên, trong lòng hắn, Trần Phong không bao giờ là một tán tu bình thường. Hắn là kẻ đã từng bước lật đổ mọi định kiến, phá vỡ mọi quy tắc ở tiểu thế giới, và giờ đây, hắn mang trong mình “hạt giống Nghịch Thiên”, sẵn sàng đối đầu với cái gọi là “Thiên Mệnh” của Thiên Nguyên Đại Lục.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Ba ngày sau, cả Thiên Nguyên Đại Lục chìm trong một bầu không khí náo nhiệt chưa từng có. Tại một bình nguyên rộng lớn mang tên Huyết Nguyệt Bình Nguyên, nơi được cho là cánh cổng dẫn vào Huyết Nguyệt Mật Cảnh, vô số cường giả đã tề tựu. Những cỗ xe linh thú lộng lẫy, những phi thuyền khổng lồ của các tông môn, những nhóm tán tu với đủ loại trang phục, tất cả đều hướng về trung tâm bình nguyên, nơi một cột sáng đỏ máu đã bắt đầu hình thành.
Trần Phong cùng Mặc Ảnh đến nơi một cách lặng lẽ. Hắn không phô trương, không gây chú ý. Với tu vi Kim Đan sơ kỳ, hắn chỉ là một trong số hàng ngàn tu sĩ đến đây, nhiều người trong số đó còn mạnh hơn hắn. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, dừng lại ở những nhóm người nổi bật nhất.
Kia là Vô Cực Tông, với chiếc phi thuyền hình dáng rồng vàng uy nghiêm. Một thanh niên vận bạch bào, dung mạo tuấn tú, khí chất siêu phàm, đứng đầu nhóm người. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng khí vận đặc biệt, khiến những tu sĩ yếu hơn không dám lại gần. Đó chính là Lăng Thiên Vũ, Thiên Mệnh Chi Tử.
Bên cạnh Lăng Thiên Vũ, còn có Mộ Dung Thanh Lam của Thiên Kiếm Các, nàng đứng trên một thanh phi kiếm khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi kiếm ý sắc bén, như một thanh kiếm báu chưa ra khỏi vỏ. Và Hàn Băng Thiếu Chủ, người toát ra hơi lạnh thấu xương, khiến cả không khí xung quanh cũng phải kết thành sương trắng.
“Thiên Kiêu, Thiên Kiêu… Tất cả đều là những kẻ được ‘Thiên’ ưu ái, được ban cho khí vận, ban cho thể chất đặc biệt.” Trần Phong thầm nhủ. “Nhưng ‘Thiên’ đã quên mất một điều. Sức mạnh thực sự không đến từ sự ban tặng, mà đến từ sự tranh đấu, từ ý chí lật ngược tất cả.”
Cột sáng đỏ máu ở trung tâm bình nguyên càng lúc càng trở nên rực rỡ, sức hút kinh người. Ba mặt trăng trên bầu trời đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ rực, như ba con mắt khổng lồ đang nhìn xuống thế giới phàm trần. Không khí trở nên căng thẳng đến cực điểm. Tất cả cường giả đều nín thở, chờ đợi cánh cửa mật cảnh mở ra.
Một khắc sau, cột sáng đột nhiên bùng nổ, không gian rung chuyển dữ dội. Một khe nứt khổng lồ, sâu hun hút, hiện ra giữa hư không, bên trong là một thế giới khác, đầy rẫy sương mù đỏ máu và những bóng cây cổ thụ kỳ dị. Huyết Nguyệt Mật Cảnh đã mở ra!
“Vào đi!”
Không cần bất kỳ hiệu lệnh nào, vô số tu sĩ đã lao như thiêu thân vào khe nứt. Những Thiên Kiêu đi trước, theo sau là đệ tử các tông môn và cuối cùng là tán tu. Ai cũng muốn giành lấy tiên cơ. Lăng Thiên Vũ khẽ cười, khí thế ngút trời, dẫn đầu Vô Cực Tông bay vào. Mộ Dung Thanh Lam hóa thành một đạo kiếm quang, xé rách không khí. Hàn Băng Thiếu Chủ để lại một luồng khí lạnh lẽo khi hắn lướt qua.
Trần Phong không vội vàng. Hắn chờ đợi cho đến khi dòng người thưa dần, rồi mới bước đi thong thả. Hắn biết, một khi đã vào trong Huyết Nguyệt Mật Cảnh, mọi ưu thế bên ngoài đều sẽ bị xóa nhòa. Tại nơi đó, chỉ có sức mạnh, trí tuệ và sự kiên định mới có thể giúp hắn sống sót và đạt được mục tiêu.
Hắn nhìn lại Mặc Ảnh một cái, gật đầu ra hiệu. Mặc Ảnh hiểu ý, sẽ ở lại bên ngoài thu thập thêm tin tức và chuẩn bị cho những diễn biến tiếp theo.
Với một bước chân kiên định, Trần Phong bước vào khe nứt đỏ máu. Hắn không phải để chứng tỏ bản thân với ai, mà là để chứng minh rằng, cái gọi là “Thiên Mệnh” chỉ là một sự ảo tưởng. Hắn sẽ là một dị số, một kẻ Nghịch Thiên đầu tiên đặt chân vào Huyết Nguyệt Mật Cảnh này, và phá vỡ mọi quy tắc. Sân khấu đã sẵn sàng, và kẻ Nghịch Thiên đã chính thức bắt đầu màn trình diễn của mình.