Nghịch Thiên
Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:58:56 | Lượt xem: 5

Khí tức trong mật thất dần lắng xuống, nhưng sự tĩnh lặng ấy không mang vẻ an bình, mà ẩn chứa một sức mạnh cuồn cuộn như sóng ngầm. Trần Phong mở mắt, đôi con ngươi đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ thu nhỏ, lấp lánh ý chí kiên định đến mức đáng sợ. Hắn đã hoàn thành giai đoạn tu luyện củng cố sau khi đột phá, không chỉ ổn định cảnh giới mà còn tôi luyện tâm cảnh, biến những bi kịch trong quá khứ thành nhiên liệu cho ngọn lửa Nghịch Thiên đang bùng cháy.

Hắn đứng dậy, gân cốt toàn thân kêu răng rắc như long phượng tranh đấu, mỗi cử động đều ẩn chứa lực lượng kinh người. Đan điền của hắn giờ đây không còn là một cái hố không đáy, mà là một xoáy nước hỗn độn, liên tục hấp thu và tinh luyện linh khí, tạo thành một loại năng lượng thuần túy nhưng mang theo sự cuồng bạo khó lường. Công pháp hắn tu luyện, thứ hắn đoạt được từ vật phẩm nghịch thiên kia, đã vượt xa bất kỳ công pháp nào trong tiểu thế giới cũ, thậm chí còn mơ hồ chạm đến một tầng thứ mà ngay cả cường giả Thiên Nguyên Đại Lục cũng chưa từng nghe thấy.

“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Tuyển Chi Nhân?” Trần Phong lẩm bẩm, âm thanh khàn đặc nhưng tràn đầy khinh thường. “Chỉ là những con rối được sắp đặt sẵn mà thôi. Ta sẽ cho chúng thấy, cái gọi là định mệnh, cũng chỉ là một trò đùa rẻ tiền.”

Hắn bước ra khỏi mật thất, không khí ẩm thấp và nặng nề nhanh chóng tan biến, thay vào đó là không gian rộng lớn của Thiên Cực Các. Đây là một nơi đặc biệt, một di tích cổ mà hắn vô tình phát hiện và chiếm giữ ở cuối Đại Cảnh Giới Phàm Trần. Thiên Cực Các không chỉ là một tòa tháp tu luyện, mà còn là một trung tâm tình báo ngầm, một mạng lưới được xây dựng từ thời viễn cổ, giờ đây được Trần Phong kích hoạt lại. Nó nằm ẩn mình trong một dãy núi hiểm trở trên biên giới Thiên Nguyên Đại Lục, đủ xa để tránh sự chú ý của các thế lực lớn, nhưng đủ gần để nắm bắt mọi động tĩnh.

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện từ bóng tối, quỳ một gối trước mặt Trần Phong. Đó là Mặc Ảnh, thủ lĩnh đội ám vệ mà Trần Phong đã huấn luyện và cài cắm từ khi còn ở tiểu thế giới. Mặc Ảnh vốn là một sát thủ bị ruồng bỏ, được Trần Phong cứu mạng và ban cho cơ hội mới, hắn trung thành tuyệt đối và là một trong số ít người Trần Phong tin tưởng.

“Chủ nhân, ngài xuất quan rồi.” Giọng Mặc Ảnh trầm thấp, cung kính.

Trần Phong gật đầu, ánh mắt quét qua Mặc Ảnh, nhận thấy khí tức của hắn cũng đã tiến bộ đáng kể. “Tình hình Thiên Nguyên Đại Lục thế nào?”

Mặc Ảnh đứng dậy, trình báo nhanh gọn: “Thiên Nguyên Đại Lục vẫn duy trì cục diện tam phân thiên hạ. Ba đại tông môn Thiên Kiếm Tông, Vạn Pháp Các và Huyết Ảnh Giáo vẫn là những thế lực đứng đầu. Tuy nhiên, gần đây có một số biến động đáng chú ý.”

“Nói.”

“Tôn tử của Thiên Kiếm Tông lão tổ, Kiếm Vô Trần, đã đột phá Kim Đan kỳ ở tuổi hai mươi lăm, khiến toàn bộ đại lục chấn động. Hắn được mệnh danh là ‘Thiên Kiêu đệ nhất’, người mang ‘Thiên Mệnh Kiếm Thể’, được Thiên Đạo ưu ái, tương lai chắc chắn sẽ phi thăng thành Tiên.” Mặc Ảnh nói, trong giọng điệu lộ rõ sự kiêng dè.

Trần Phong nhếch môi. “Kiếm Vô Trần? Thiên Mệnh Kiếm Thể? Lại một Thiên Mệnh Chi Tử nữa sao?”

“Không chỉ vậy, Chủ nhân. Hắn đã đánh bại ba vị trưởng lão Kim Đan kỳ của Huyết Ảnh Giáo trong một trận chiến, giành lại mười thành trì bị chiếm đóng. Tiếng tăm của hắn vang dội khắp đại lục, được vô số người ngưỡng mộ, xem như là niềm hy vọng của Thiên Nguyên Đại Lục.”

Trần Phong lắng nghe, vẻ mặt không đổi. Đây chính là thứ hắn mong đợi. Một đối thủ được cả thế gian công nhận, được gọi là “Thiên Mệnh”, sẽ là mục tiêu hoàn hảo để hắn bắt đầu hành trình Nghịch Thiên của mình. Hắn không hề cảm thấy ghen tị hay áp lực, ngược lại, trong lòng dâng lên một luồng hưng phấn khó tả. Càng mạnh, càng được ưu ái, thì khi bị hắn kéo xuống, sự chấn động sẽ càng lớn.

“Còn gì nữa không?” Trần Phong hỏi.

Mặc Ảnh tiếp tục: “Một tháng nữa, Vạn Pháp Các sẽ tổ chức ‘Vạn Pháp Thịnh Hội’ tại trung tâm đại lục. Đây là sự kiện lớn nhất trong mười năm, nơi các thiên tài từ khắp nơi tề tựu để tranh tài, tìm kiếm cơ duyên và được các tông môn lớn chiêu mộ. Kiếm Vô Trần cũng được mời với tư cách khách quý danh dự.”

Vạn Pháp Thịnh Hội. Trần Phong khẽ nhíu mày. Đây là cơ hội tốt để hắn bước ra ánh sáng, để cái tên Trần Phong bắt đầu gây chấn động Thiên Nguyên Đại Lục. Hắn cần một sân khấu, và Vạn Pháp Thịnh Hội chính là sân khấu đó.

“Tình hình lực lượng của chúng ta thế nào?” Trần Phong hỏi.

“Trong hai năm qua, Thiên Cực Các đã chiêu mộ được gần ba trăm tinh anh. Tuy đa phần chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhưng đều là những người có tiềm lực và bất mãn với cục diện hiện tại. Chúng ta cũng đã thiết lập được một vài điểm liên lạc ở các thành lớn, thu thập tin tức và chuẩn bị cho kế hoạch của Chủ nhân.”

Trần Phong gật đầu hài lòng. Ba trăm tinh anh ở Trúc Cơ kỳ, cùng với Mặc Ảnh và vài thủ lĩnh cấp cao đã đạt đến Kim Đan sơ kỳ, không phải là một lực lượng lớn đối với cả Thiên Nguyên Đại Lục, nhưng đủ để làm nền móng ban đầu. Hắn không cần số lượng, hắn cần chất lượng và sự trung thành tuyệt đối. Hắn muốn những kẻ tin vào ý chí cá nhân, chứ không phải những kẻ cúi đầu trước cái gọi là Thiên Mệnh.

“Tốt lắm. Mặc Ảnh, ngươi chuẩn bị cho ta một thân phận. Ta sẽ tham gia Vạn Pháp Thịnh Hội.” Trần Phong ra lệnh.

Mặc Ảnh hơi ngạc nhiên. “Chủ nhân muốn lộ diện sớm vậy sao? Chúng ta vẫn chưa đủ thực lực để đối đầu trực diện với ba đại tông môn.”

“Ta không cần đối đầu trực diện ngay lập tức.” Trần Phong cười khẩy. “Ta chỉ cần gây chú ý. Một hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, giờ là lúc nó cần ánh sáng mặt trời để phát triển. Hơn nữa, ta muốn tự mình xem xem, cái gọi là Thiên Kiêu đệ nhất kia, rốt cuộc có bản lĩnh gì.”

Ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã từng đứng trên bờ vực sinh tử, đã lật đổ biết bao kẻ tự xưng là thiên tài. Giờ đây, ở một thế giới rộng lớn hơn, hắn sẽ tiếp tục con đường của mình. Hắn sẽ không chỉ đánh bại những cá nhân được cho là “Thiên Mệnh Chi Tử”, mà còn từng bước bóc trần sự thật đằng sau cái “Thiên Mệnh” đó, để lộ ra những bàn tay thối nát đang thao túng số phận của vô số sinh linh.

“Chủ nhân, thân phận và thông tin liên quan đã được chuẩn bị sẵn. Ngài sẽ là một tán tu đến từ một tiểu thế giới xa xôi, tên là Trần Phong, nhưng không có lai lịch rõ ràng. Ta cũng đã bố trí một số ám vệ đi cùng để hỗ trợ ngài khi cần.” Mặc Ảnh nói.

“Không cần. Ta sẽ đi một mình. Chỉ cần một vài người đáng tin cậy ở lại Thiên Cực Các để tiếp tục thu thập tin tức và phát triển thế lực ngầm.” Trần Phong khoát tay. Hắn không muốn bị ràng buộc. Hắn cần sự tự do để hành động, để linh hoạt ứng phó với mọi tình huống. Hơn nữa, hắn tin tưởng vào thực lực của mình. Sau khi đột phá, ngay cả Kim Đan hậu kỳ cũng khó có thể gây khó dễ cho hắn.

Mặc Ảnh không dám phản đối, chỉ cúi đầu tuân lệnh. “Vâng, Chủ nhân.”

Trần Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dãy núi trùng điệp chìm trong sương sớm. Thiên Nguyên Đại Lục, một sân khấu lớn hơn, với những âm mưu sâu xa hơn, và những cường giả mạnh mẽ hơn. Hắn biết, con đường sắp tới sẽ đầy chông gai, nhưng cũng chính vì thế mà nó trở nên ý nghĩa. Hắn không phải là một anh hùng được định sẵn, mà là một kẻ Nghịch Thiên, tự tay viết nên câu chuyện của chính mình.

Một ngọn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị của tự do và thách thức. Trần Phong hít sâu một hơi. Hắn đã sẵn sàng. Sân khấu đã được dựng lên, các “Thiên Mệnh Chi Tử” đang chờ đợi. Và kẻ Nghịch Thiên đầu tiên, Trần Phong, sẽ bắt đầu hành trình của mình từ chính nơi đây, từ Thiên Cực Các, bước ra ánh sáng để lật đổ mọi định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8