Nghịch Thiên
Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:58:32 | Lượt xem: 5

Lạc Thanh Phong mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như trút được gánh nặng. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vai Trần Phong: “Thiên Cực Các ta có được một vị thiên tài như Trần huynh đài, thật là phúc phận. Đi thôi, chúng ta không nên chậm trễ. Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn, nhưng Thiên Cực Các của ta cũng là một trong những thế lực hàng đầu, sẽ không làm Trần huynh đài thất vọng.”

Dứt lời, Lạc Thanh Phong vung tay áo, một luồng linh lực hùng hậu bao bọc lấy cả hai. Một con linh cầm khổng lồ, toàn thân lông vũ trắng như tuyết, đôi mắt vàng kim sắc bén, từ trên trời cao sà xuống, đáp nhẹ nhàng trước mặt họ. Nó không phải là một con thú tầm thường, mà là một Linh Hạc cấp độ Thượng Cổ, mang theo khí tức viễn cổ hùng vĩ. Trần Phong có thể cảm nhận được, chỉ riêng một sợi lông vũ của nó cũng chứa đựng linh lực tinh thuần đáng kinh ngạc, đủ để một cường giả Phàm Trần cảnh giới cao nhất cũng phải kinh ngạc.

“Đây là Thanh Vũ Hạc, tốc độ cực nhanh, có thể xuyên không gian ngắn. Thiên Nguyên Đại Lục rộng lớn, muốn từ biên giới về đến tông môn cũng phải mất vài ngày đường nếu dùng phi hành kiếm thông thường,” Lạc Thanh Phong giải thích, đoạn dẫn Trần Phong nhảy lên lưng hạc. Thanh Vũ Hạc khẽ cất tiếng kêu trong trẻo, đôi cánh khổng lồ vỗ nhẹ, tức thì thân ảnh nó biến thành một vệt sáng trắng, xé gió bay vút lên bầu trời.

Trên lưng Thanh Vũ Hạc, Trần Phong phóng tầm mắt nhìn xuống. Dưới chân hắn, cảnh vật Thiên Nguyên Đại Lục hiện ra hùng vĩ đến choáng ngợp. Những ngọn núi cao vút tận mây xanh, những con sông rộng lớn như dải lụa vắt ngang địa phận, những khu rừng nguyên sinh mênh mông bạt ngàn mà ở Phàm Trần giới hắn chưa từng thấy. Linh khí ở đây đặc quánh, cuồn cuộn như sương mù, hít thở một hơi cũng cảm thấy toàn thân sảng khoái, kinh mạch như được gột rửa. Đây mới chính là thế giới của người tu luyện, nơi chân chính dưỡng dục cường giả.

Thiên Nguyên Đại Lục, quả nhiên không hổ danh là cái nôi của vô số tông môn và cường giả. Nó hoàn toàn khác biệt với tiểu thế giới cằn cỗi mà hắn từng sống. Tuy nhiên, trong lòng Trần Phong không có chút e sợ hay kinh ngạc quá độ. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, đã rèn luyện được một ý chí sắt đá. Càng lớn, càng mạnh, thì càng có nhiều thứ để hắn “Nghịch Thiên”.

“Thiên Nguyên Đại Lục chia thành năm vực lớn, Đông Vực, Tây Vực, Nam Vực, Bắc Vực và Trung Vực. Thiên Cực Các của chúng ta tọa lạc ở Đông Vực, là một trong Thập Đại Tông Môn của Đông Vực, có lịch sử hàng vạn năm,” Lạc Thanh Phong giới thiệu, giọng nói chứa đầy niềm tự hào. “Mỗi tông môn đều có những Thiên Kiêu xuất chúng, những người được trời phú cho tư chất hơn người, tốc độ tu luyện kinh khủng, được mệnh danh là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’. Họ là trụ cột của tông môn, là hy vọng của cả đại lục trong việc chống lại Ma tộc hoặc những thế lực tà ác từ bên ngoài.”

Trần Phong nghe đến “Thiên Mệnh Chi Tử”, ánh mắt khẽ lóe lên. Hắn biết, đây chính là những mục tiêu đầu tiên của hắn. Những người được gọi là “Thiên Mệnh”, liệu có thật sự bất khả chiến bại? Hay chỉ là những con rối trong một vở kịch được sắp đặt sẵn?

“Những Thiên Kiêu đó, họ có gì đặc biệt?” Trần Phong hỏi, giọng điệu bình thản như đang hỏi về thời tiết.

Lạc Thanh Phong không nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của Trần Phong, hắn tiếp tục: “Họ có thể là người mang Thần Thể, Tiên Cốt, hoặc thức tỉnh những huyết mạch cổ xưa, thậm chí có người còn sở hữu dị tượng trời sinh. Ngươi xem, chúng ta sắp đến Thiên Cực Các rồi.”

Theo hướng Lạc Thanh Phong chỉ, Trần Phong nhìn thấy một dải núi khổng lồ hiện ra phía chân trời. Dải núi này không hề khô cằn, mà được bao phủ bởi linh quang rực rỡ, linh khí tụ lại thành từng đám mây màu sắc, lơ lửng quanh các đỉnh núi. Ở trung tâm dải núi, một tòa kiến trúc đồ sộ hiện ra. Đó là một quần thể cung điện nguy nga tráng lệ, được xây dựng bằng ngọc thạch và kim loại quý hiếm, từng viên gạch đều khắc họa phù văn cổ xưa, tản ra khí tức uy nghiêm. Các ngọn tháp cao vút chạm tới mây xanh, tựa như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên trời. Hàng vạn đệ tử như những chấm nhỏ đang đi lại trên các bậc thang đá, hoặc ngồi thiền trên những bệ đá lơ lửng. Đây chính là Thiên Cực Các.

Thanh Vũ Hạc đáp xuống một quảng trường rộng lớn được lát bằng bạch ngọc. Vừa đặt chân xuống, Trần Phong đã cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ hơn hẳn bên ngoài, dường như có một trận pháp tụ linh khổng lồ đang hoạt động bên dưới. Vài đệ tử đang đi qua nhìn thấy Lạc Thanh Phong, đều cung kính hành lễ: “Tham kiến Trưởng lão Lạc!”

Lạc Thanh Phong gật đầu đáp lại, rồi quay sang Trần Phong: “Đây là Thiên Cực Quảng Trường, nơi đệ tử ra vào làm nhiệm vụ, trao đổi kinh nghiệm. Bây giờ ta sẽ dẫn ngươi đến nơi ở trước, sau đó sẽ giới thiệu kỹ hơn về các quy tắc tông môn.”

Hắn dẫn Trần Phong đi qua những con đường uốn lượn, xuyên qua các khu vườn linh dược xanh tốt, qua những dòng suối linh tuyền trong vắt. Mọi thứ ở đây đều tràn đầy sinh cơ và linh khí. Cuối cùng, họ đến một khu vực yên tĩnh hơn, nơi có những dãy nhà đá được xây dựng theo phong cách cổ điển, mỗi căn nhà đều có một khu vườn nhỏ và một trận pháp phòng ngự độc lập.

“Đây là khu vực đệ tử nội môn. Ngươi có thể chọn một căn phòng trống ở đây. Sau này, khi ngươi đạt đến cảnh giới cao hơn và lập được nhiều công lao, ngươi sẽ có thể được phân phối động phủ riêng trên những ngọn núi linh khí dồi dào hơn,” Lạc Thanh Phong nói, chỉ vào một căn nhà ở cuối dãy. “Ngươi có thể nghỉ ngơi trước. Sau khi ổn định, hãy đến Chấp Sự Đường ở Thiên Cực Quảng Trường để nhận lệnh bài đệ tử và tìm hiểu về các quy tắc. Có bất kỳ vấn đề gì, cứ đến tìm ta.”

Trần Phong gật đầu cảm ơn. Sau khi Lạc Thanh Phong rời đi, hắn bước vào căn nhà đá. Bên trong khá đơn giản nhưng sạch sẽ, có một phòng khách nhỏ, một phòng ngủ và một mật thất tu luyện. Linh khí trong mật thất thậm chí còn tinh thuần hơn bên ngoài. Trần Phong ngồi xuống bồ đoàn, nhắm mắt lại. Hắn không vội tu luyện, mà bắt đầu sắp xếp lại những thông tin vừa thu thập được.

Thiên Nguyên Đại Lục, Thập Đại Tông Môn, Thiên Kiêu, Thiên Mệnh Chi Tử… Những khái niệm này lướt qua trong tâm trí hắn. Hắn biết, con đường “Nghịch Thiên” của mình sẽ không hề dễ dàng. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” kia chắc chắn không phải là những kẻ tầm thường. Họ được vũ trụ ưu ái, được ban cho tài năng và cơ duyên. Để đối đầu với họ, hắn phải mạnh mẽ hơn, mưu trí hơn, và phải đi theo một con đường hoàn toàn khác.

Hắn nhớ lại lời hứa của mình khi còn ở tiểu thế giới, lời thề sẽ lật đổ mọi định mệnh, mọi sự sắp đặt của “Thiên”. Giờ đây, hắn đã đặt chân lên một sân khấu lớn hơn nhiều. Đây không còn là cuộc chiến sinh tồn đơn thuần, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Hắn sẽ chứng minh rằng, dù là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân”, cũng không thể thoát khỏi bàn tay lật đổ của hắn. Ý chí cá nhân, sự kiên cường và nỗ lực không ngừng nghỉ mới là thứ tạo nên huyền thoại, chứ không phải sự ban ơn của cái gọi là “Thiên”.

Trong mật thất yên tĩnh, khí tức trên người Trần Phong dần trở nên sâu lắng hơn. Một ngọn lửa vô hình, kiên định và bất diệt, đang âm thầm bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn hắn. Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ Thiên Cực Các này, từng bước một, lật đổ mọi quy tắc, mọi định mệnh. Thiên Nguyên Đại Lục, và cả Chư Thiên Vạn Giới sau này, sẽ phải khắc ghi cái tên Trần Phong, kẻ Nghịch Thiên đầu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8