Nghịch Thiên
Chương 150
Trần Phong bước đi trên con đường lát đá cổ kính, ánh trăng bạc đổ xuống, vẽ nên một cái bóng dài cô độc. Quán rượu ồn ào đã lùi lại phía sau, nhưng lời thề trong lòng hắn thì ngày càng rõ ràng, vang vọng hơn bất kỳ tiếng cười nói nào.
Thiên Nguyên Đại Lục. Một cái tên đầy sức nặng, mang theo vô vàn huyền thoại và cường giả. Hắn biết, nơi đây không phải là tiểu thế giới chật hẹp hắn từng sinh sống. Linh khí ở đây dày đặc đến mức có thể cảm nhận được từng làn sóng dập dờn trong không khí, hứa hẹn những cơ hội tu luyện vô hạn, nhưng cũng ẩn chứa những nguy hiểm chết người.
Hắn không vội vàng, mỗi bước chân đều vững chãi, như thể đang đo đạc từng tấc đất mà hắn sắp chinh phục. Trong đan điền, hạt châu đen tuyền mà hắn vô tình đoạt được từ một cấm địa cổ xưa ở hạ giới khẽ rung động. Nó không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là một tấm khiên che chắn, một lưỡi đao sắc bén, và quan trọng nhất, là một sợi dây liên kết hắn với “Đạo” hoàn toàn khác biệt, một “Nghịch Đạo” mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận được.
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Linh khí của Thiên Nguyên Đại Lục tràn vào cơ thể, được hạt châu lọc rửa, chuyển hóa thành một loại năng lượng thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn, không hề giống với bất kỳ công pháp nào mà hắn từng nghe nói. Đây chính là “dị số” của hắn, thứ sẽ khiến hắn trở thành kẻ lạc loài trong thế giới này, và cũng là thứ sẽ giúp hắn lật đổ mọi quy tắc.
Mục tiêu của hắn là Thánh Địa Huyền Thiên, một trong những thánh địa tu luyện cổ xưa nhất, nơi hội tụ của những “Thiên Kiêu” được cho là mang theo thiên mệnh. Hắn muốn nhìn tận mắt những kẻ được “Thiên” sủng ái đó, muốn so tài với họ, và muốn cho họ thấy, cái gọi là “Thiên Mệnh” chỉ là một trò đùa, một lời nói dối mà thôi.
Con đường đến Thánh Địa Huyền Thiên không gần. Hắn dự định sẽ đi xuyên qua vài dãy núi hiểm trở, băng qua vài con sông lớn, và có thể là cả một vài thành trì sầm uất. Đây là cơ hội để hắn làm quen với quy tắc của đại lục, đồng thời cũng là cơ hội để hắn mài giũa sức mạnh của mình.
Ba ngày sau, Trần Phong đã ở sâu trong dãy Cửu U Sơn, một nơi nổi tiếng với linh khí phong phú và vô số yêu thú cường đại. Hắn không chọn những con đường an toàn, mà đi thẳng vào những khu vực nguy hiểm nhất. Đối với hắn, nguy hiểm chính là cơ hội để đột phá, là chất xúc tác cho sự “Nghịch Thiên” của mình.
Trong một thung lũng sâu thẳm, linh khí cuồn cuộn như sương mù, Trần Phong phát hiện một gốc Thiên Niên Linh Chi đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Linh dược này cực kỳ quý hiếm, có thể giúp tu sĩ Thần Kiếp cảnh đột phá lên cảnh giới cao hơn, thậm chí củng cố nền tảng để phi thăng. Hắn biết, một vật phẩm như vậy chắc chắn không thể không có kẻ thủ hộ.
Quả nhiên, khi hắn vừa tiếp cận, ba đạo quang mang từ trên trời giáng xuống, chặn đường hắn. Ba tu sĩ, hai nam một nữ, đều mặc đạo bào màu xanh lam thêu hình mây cuộn, biểu tượng của Thiên Vân Tông, một trong những tông môn lớn ở khu vực này. Cả ba đều có tu vi ở Thần Kiếp cảnh trung kỳ, mạnh hơn Trần Phong một bậc nhỏ.
“Tiểu tử, ngươi là ai? Dám xâm nhập địa bàn của Thiên Vân Tông?” Người nam tu sĩ đứng đầu, với vẻ mặt kiêu ngạo và ánh mắt sắc lạnh, quát lớn. Hắn ta là Thiên Kiêu của Thiên Vân Tông, tên là Liễu Thần.
Trần Phong chỉ khẽ nhíu mày, không trả lời. Ánh mắt hắn chỉ tập trung vào gốc Thiên Niên Linh Chi đang lay động trong làn sương mù linh khí. Hắn cần nó.
Thái độ phớt lờ của Trần Phong khiến Liễu Thần càng thêm tức giận. “Ngươi là kẻ điếc sao? Hay là muốn chết? Thiên Niên Linh Chi này đã được các trưởng lão tông môn ta đặt dấu ấn, chỉ chờ ngày thu hoạch! Ngươi dám tơ tưởng đến nó?”
Một nữ tu sĩ bên cạnh, dung mạo khá thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh thường, lên tiếng: “Liễu sư huynh, xem ra đây chỉ là một tán tu không biết trời cao đất rộng. Chắc là mới từ vùng biên hoang nào đó đến đây. Hắn không biết quy tắc của Thiên Nguyên Đại Lục cũng là lẽ thường.”
Trần Phong cuối cùng cũng quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo quét qua ba người. “Quy tắc của các ngươi không liên quan đến ta. Linh dược này, ta muốn.”
Ba người Thiên Vân Tông nghe vậy thì cười phá lên, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười ngớ ngẩn nhất trên đời. Liễu Thần lắc đầu, vẻ mặt đầy sự thương hại giả tạo. “Thần Kiếp cảnh sơ kỳ mà dám nói lời ngông cuồng như vậy? Ngươi có biết ai đang đứng trước mặt ngươi không? Ta là Liễu Thần, Thiên Kiêu của Thiên Vân Tông! Ngươi có biết Thiên Niên Linh Chi này có ý nghĩa gì đối với ta không? Nó là cơ hội để ta đột phá Thần Kiếp cảnh hậu kỳ, chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn Thiên Mệnh Chi Tử sắp tới!”
Chữ “Thiên Mệnh Chi Tử” vừa thốt ra, ánh mắt của Liễu Thần tràn đầy vẻ tự hào và kiêu ngạo. Hắn tin chắc rằng chỉ cần nói ra danh phận này, mọi kẻ khác đều phải cúi đầu.
Trần Phong nghe thấy ba chữ đó, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh. “Thiên Mệnh Chi Tử? Nghe có vẻ thú vị. Nhưng ta không quan tâm. Ngươi có phải là con của Thiên hay không, cũng không ảnh hưởng đến việc ta lấy Linh Chi này.”
Lời nói của Trần Phong không khác gì một gáo nước lạnh tạt vào mặt Liễu Thần. Sự kiêu ngạo của hắn bị xúc phạm nghiêm trọng. “Tên khốn kiếp! Ngươi muốn chết!”
Liễu Thần không nói nhiều, trực tiếp rút ra một thanh phi kiếm màu xanh lam, hóa thành một đạo cầu vồng chém thẳng về phía Trần Phong. Hai tu sĩ còn lại cũng đồng loạt xuất thủ, một người triệu hồi một tấm lá chắn bằng linh lực, người kia tung ra một luồng hỏa diễm rực rỡ, phối hợp tấn công cực kỳ ăn ý.
Trần Phong đứng yên tại chỗ, không hề né tránh. Trong mắt hắn, những chiêu thức này quá đỗi tầm thường. Hạt châu trong đan điền khẽ xoay tròn, một luồng khí tức u ám, cổ xưa nhưng đầy sức mạnh bùng phát ra từ cơ thể hắn. Hắn vươn tay phải ra, không dùng bất kỳ công pháp phức tạp nào, chỉ đơn giản là tóm lấy thanh phi kiếm đang lao tới.
Keng! Một âm thanh chói tai vang lên, khiến ba tu sĩ Thiên Vân Tông giật mình. Thanh phi kiếm của Liễu Thần, một linh khí trung phẩm, lại bị Trần Phong dùng tay không tóm lấy, không thể tiến thêm một tấc!
“Ngươi…” Liễu Thần há hốc mồm, không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh thể chất này, hoàn toàn không phải là thứ mà một tu sĩ Thần Kiếp cảnh sơ kỳ có thể sở hữu!
Trần Phong không nói nhiều, bàn tay hắn khẽ siết lại. Rắc! Thanh phi kiếm của Liễu Thần nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất.
Cùng lúc đó, hắn đạp mạnh chân phải xuống đất. Một luồng chấn động vô hình lan tỏa, khiến tấm lá chắn linh lực của tu sĩ thứ hai vỡ tan tành, còn luồng hỏa diễm của nữ tu sĩ thì bị dập tắt ngay lập tức, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó hút cạn năng lượng.
Ba tu sĩ Thiên Vân Tông kinh hãi lùi lại, nhìn Trần Phong như nhìn một con quái vật. Sức mạnh của hắn không hề giống với bất kỳ tu sĩ Thần Kiếp cảnh nào mà họ từng biết. Hắn không dùng công pháp, không dùng pháp bảo, chỉ dựa vào một loại khí tức quỷ dị và sức mạnh thể chất kinh hoàng!
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Liễu Thần run rẩy hỏi, vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất không còn một mống, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
Trần Phong không trả lời. Hắn bước thẳng về phía gốc Thiên Niên Linh Chi. Bàn tay hắn khẽ vỗ xuống đất, một luồng năng lượng đen tuyền từ trong hạt châu bắn ra, bao phủ lấy linh chi. Gốc linh dược nhanh chóng héo úa, nhưng toàn bộ tinh hoa của nó lại được hút vào lòng bàn tay Trần Phong, sau đó biến mất không dấu vết.
Hắn không cần gốc, hắn chỉ cần tinh hoa. Hạt châu trong đan điền của hắn có thể hấp thụ bất kỳ loại linh khí, linh dược nào, tinh luyện chúng thành năng lượng thuần túy nhất, giúp hắn đột phá mà không gặp bất kỳ chướng ngại hay tâm ma nào.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, ba tu sĩ Thiên Vân Tông càng thêm kinh hãi. Hút tinh hoa linh dược ngay tại chỗ, và bằng một phương pháp quỷ dị đến vậy? Đây là ma đạo sao? Hay là công pháp cấm kỵ nào đó đã thất truyền?
Trần Phong quay lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua ba người. “Cút. Ta không muốn ra tay giết người vô cớ.”
Liễu Thần và hai người kia không dám nói thêm lời nào, vội vàng thi triển thân pháp, ba chân bốn cẳng biến mất khỏi thung lũng. Bọn họ không thể hiểu nổi, một tu sĩ Thần Kiếp cảnh sơ kỳ lại có thể mạnh đến mức độ này, thậm chí còn sở hữu những thủ đoạn quỷ dị chưa từng thấy.
Trần Phong nhìn theo bóng ba người biến mất, khóe môi khẽ nhếch. “Thiên Mệnh Chi Tử? Rồi sẽ có ngày, ta sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là thiên mệnh, chỉ là một thứ có thể bị đạp đổ dưới chân.”
Hắn cảm nhận được năng lượng từ Thiên Niên Linh Chi đang hòa vào hạt châu, sau đó được chuyển hóa thành một luồng sức mạnh ấm áp, chảy khắp cơ thể. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, tu vi của mình đang vững vàng tiến lên, không hề có dấu hiệu bất ổn.
Rời khỏi thung lũng, Trần Phong tiếp tục hành trình. Sự kiện vừa rồi chỉ là một khởi đầu nhỏ. Hắn biết, Thiên Nguyên Đại Lục này rộng lớn vô cùng, và những kẻ được gọi là “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” sẽ xuất hiện ngày càng nhiều. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn chính là “dị số” của thế giới này, kẻ được sinh ra để lật đổ mọi định luật, phá vỡ mọi quy tắc.
Ánh mặt trời ban mai dần ló dạng, chiếu rọi lên những đỉnh núi hùng vĩ của dãy Cửu U Sơn. Trần Phong ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi có những ngọn núi cao hơn, ẩn chứa những bí mật lớn hơn. Thánh Địa Huyền Thiên đang chờ đợi hắn. Và hắn, Trần Phong, sẽ không khiến nó phải chờ lâu.
Hành trình “Nghịch Thiên” ở Thiên Nguyên Đại Lục đã chính thức bắt đầu, không phải bằng những lời nói sáo rỗng, mà bằng một cuộc đối đầu trực tiếp, một lời tuyên chiến ngầm với cái gọi là “Thiên Mệnh” và những kẻ đại diện cho nó. Hắn sẽ là cơn bão, quét sạch mọi thứ cũ kỹ, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.